Vương Phi 13 Tuổi


Năm ngón tay nhanh như tia chớp bám chặt vào vách núi, từ bụng dưới truyền lên một trận quặn đau, thân hình rơi xuống mấy trượng khó khăn lắm mới phi lên treo ở trên vách núi đá, mới vừa rồi ổn định được thân thể.


Nhưng mà, ngay khi hắn phản thủ khống chế được mình không bị ngã xuống khe núi trong nháy mắt, vốn cơ hồ bám theo từng bước, có thể bắt lấy Lưu Nguyệt, theo bên người hắn trượt xuống, không xa là bao nhiêu.


Tthân ảnh màu đỏ bay xuống, hướng tới khe núi đá lởm chởm.


“Nguyệt.” Khoảng cách xa nhất, tốc độ lại nhanh nhất , Hiên Viên Triệt cơ hồ cùng thời gian cũng tới nơi, không kịp nghĩ nhiều, nửa người vươn tới khe núi, một cánh tay giơ cao hướng về phía Lưu Nguyệt.


Chỉ nghe phác một tiếng thanh thúy tiếng vải bị xé rách vang lên, Hiên Viên Triệt trong tay bắt được một vạt áo của Lưu Nguyệt, đã bị huyết sắc hoàn toàn nhuộm đỏ.


Vạt áo ở đầu ngón tay bay lên, mà kia chủ nhân của vạt áo, như không có lực gì có thể cản lại, tiếp tục hướng tới khe núi khôn cùng tối đen như mực mà ngã xuống dưới.


“Nguyệt nhi. . . . . .” Nổi điên như cô lang mất người yêu trong trời mênh mông đề huyết, ở vách núi nhộn nhạo mà ra, tại đây trong màn mưa tối đen, rơi xuống không ngừng.


Sơn cốc quanh quẩn, chồng chất.


“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi. . . . . .” Mờ ảo mà thương tình.


Trơ mắt nhìn Lưu Nguyệt xẹt qua ngón tay Hiên Viên Triệt hướng tới khe núi rơi xuông, Độc Cô Dạ che ngực ngón tay vô ý thức nắm chặt lại.


Vốn trên mặt không có huyết sắc, lúc này lại càng thêm tái nhợt, cái gì cũng đều không có.


Thân hình chậm rãi trượt xuống, bịch một cái ngã ngồi trên mặt đất.


Trong mắt là lạnh như băng cùng trống rỗng, hắn chưa từng nghĩ tới muốn giết nàng, hắn chưa từng có nghĩ tới.


Trên vách núi đá, tóc đen nháy mắt phóng đãng bắn ra bốn phía, ở trong mưa dữ tợn thật giống như cuồng ma, Hiên Viên Triệt nhất khang huyết cơ hồ đều phải phun tới.


Căn bản không có suy nghĩ được gì, không băn khoăn suy nghĩ tới an toàn cho bản thân, Hiên Viên Triệt thả người nhảy xuống, không quan tâm liền hướng chỗ Lưu Nguyệt ngã xuống mà chộp tới.


Hắn không thể không có nàng, hắn tuyệt không thể mất đi nàng.


Thân hình nhảy lên không, Hiên Viên Triệt mới nhảy mà ra, phía sau một cái mã tiên nhanh chóng phóng tới, mã tiên quấn lấy toàn thân Hiên Viên Triệt, gắt gao túm trụ hướng sau kéo lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận