Vương Phi 13 Tuổi


Ta không nháo cùng các ngươi, cũng không chống lại các ngươi, ta chờ, ta chờ Hiên Viên Triệt trấn an thiên hạ, ta chờ các ngươi giảm bớt sự sợ hãi, bình tĩnh lại.


Uất ức, mắng, ta chịu, ta tin tưởng ta và Hiên Viên Triệt nghênh đón mưa gió xong sẽ bình an.


Nhưng mà ta không nghĩ tới, nghênh đón chúng ta là mũi tên đọc của các người, ngươi là phụ vương của Hiên Viên Triệt, ngươi nói hắn làm sao mà chịu nổi, làm sao?”


Thanh âm lạnh như băng, gằn từng tiếng, lại tựa như lời nói bén nhọn, đâm đau buốt, lại càng làm mình đau hơn bất kì ai.


Đỗ Nhất theo sát phía sau Lưu Nguyệt, gắt gao đứng trước cửa Thiên Thần cung, nơi này, hôm nay, cho dù chủ nhân hắn có bị gì, hắn cũng sẽ làm theo.


“Không cần kích động…”


“không kích động, con mẹ nó, hôm nay để ta giết ngươi, ta xem ngươi có kích động không.” Lưu Nguyệt nghiến răng.


Hiên Viên Dịch thấy vậy đứng dậy, nhìn Lưu Nguyệt chậm rãi nói : “Ngươi đi cùng quả nhân, quả nhân cho ngươi xem chút đồ vật, ngươi sẽ hiểu được.”


Dứt lời, cũng không chờ Lưu Nguyệt nhiều lời, đứng dậy dùng sức xoa bóp tay vịn của long ỷ, bạch ngọc phía sau, một trận răng rắc tiếng vang, phía sau vách tường chậm rãi để lộ ra một cánh cửa.


Hiên Viên Dịch xoay người đi lên phía trước.


Lưu Nguyệt thấy vậy cũng kiềm chế lửa giận, đi theo hiên Viên Dịch vào cửa ngầm.


Hiên Viên Dịch còn không sợ, nàng sợ cái gì.


Nàng thật muốn nhìn rốt cuộc là cái gì, làm cho bọn họ phải giết nàng? Rốt cuộc nàng sẽ biết cái gì?


Một cầu thang sâu thẳm bày ra, ven đường ánh sáng dạ minh châu nhu hòa, đem mọi thứ hiện ra rõ ràng.


Một mật thất nhỏ mà tinh vi.


Không có trưng bày gì đó phiền toái, cũng không có y phục đẹp đẽ cùng bảo bối, lại càng không có linh đan diệu dược, kim sa bột bạc, rất đơn giản, thậm chí rất đơn sơ.


Tiến vào mật thất, Lưu Nguyệt cũng không chú ý tới mấy đồ vật khác, ánh mắt đã bị một bức họa trong mật thất tối đen hấp dẫn.


Đôi mắt đẹp có hồn, đầy ý cười, mĩ nhân khuynh quốc khunh thành đang nửa nằm nửa ngồi dưới gốc cây tùng, một cây cầu nhỏ nước chảy qua, non núi vây quang, tuyệt thế vô song.


Nhíu mày, không cần xem lại dung nhan của chính mình, Lưu Nguyệt có thể xác định người trong bức tranh này giống hệt nàng.


Bức tranh này…..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận