Vương Phi 13 Tuổi


Loáng thoáng thanh âm theo gió truyền đến, đó là thanh âm của công chúa Thanh Liên.


Năm người liếc nhau, bọn họ tìm được rồi?


“Đi, lần này chúng ta lên …” Lưu Nguyệt cầm túi da mãng xà, nghênh ngang đi về phía trước, nàng đã chỉ đường cho Độc Cô Dạ một lần, lần này để cho bọn hắn lần đường đi.


Di chuyển đến khe núi phía trước, một con sông khá cạn, rong tương đối nhiều, nước trong suốt mát rượi róc rách chảy qua, không chút gấp gáp, đám người Độc Cô Dạ đang đứng sừng sững ở phía trên.


Chỉ thấy, bọn họ một hàng năm người, trong tay nắm vài còn rắn chưa chết hẳn, trên người dính đầy máu đang lột da độc xà, đem ra thả xuống một nơi.


Ngay lúc đó, lập tức rất nhanh theo khoảng không vụt tới, trong ánh dương màu vàng chiếu xuống, có thể rất rõ ràng nhìn thấy ánh hào quang màu bạc trong suốt chớp động, con cá cực kì khéo léo, cắn thịt trên người con rắn, bị dụ dỗ bắn hẳn lên bờ đất, không ngừng giãy giãy.

Ngay lúc đó, lập tức rất nhanh theo khoảng không vụt tới, trong ánh dương màu vàng chiếu xuống, có thể rất rõ ràng nhìn thấy ánh hào quang màu bạc trong suốt chớp động, con cá cực kì khéo léo, cắn thịt trên người con rắn, bị dụ dỗ bắn hẳn lên bờ đất, không ngừng giãy giãy.


Công chúa Thanh Liên đứng một bên, trong tay nắm một thân cây, lập tức tiến lên kiểm tra, lắc đầu không ngừng.


Lưu Nguyệt thấy vậy biết mình đoán không tồi, lả lướt ngư, nói trắng ra chính là thực nhân ngư loại cá ăn thịt người.


Xem động tác của mấy người, hiển nhiên đối với tập tính thực nhân ngư có hiểu biết, so sánh hiểu biết, Thanh Liên đọc nhiều sách vở, cũng không phải là giả.


Cước bộ của năm người tiến đến, hấp dẫn sự chú ý của Độc Cô Dạ, bất quá Độc Cô Dạ cũng chỉ ngẩng đầu lên liếc mắt quét năm người một cái, liền không chút nào để ý tới tiếp tục động tác trong tay, không nhìn.


“Dực Vương cũng có ý này?” Công chúa Thanh Liên quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt, sắc mặt hơi hơi đỏ hồng nói.

“Dực Vương cũng có ý này?” Công chúa Thanh Liên quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt, sắc mặt hơi hơi đỏ hồng nói.


Hiên Viên Triệt cũng không trả lời, chỉ liếc mắt nhìn Độc Cô Dạ một cái.


“Cá này thích ăn thịt, thật là hung mãnh, cẩn thận bị thương.” Công chúa Thanh Liên thấy Hiên Viên Triệt vẫn chưa trả lời, cũng không giận, hướng Hiên Viên Triệt nói một tiếng, hơi hơi gật gật đầu, bắt đầu nhìn theo hành động của hắn.


“Thật là lợi hại.”Mộ Dung Vô Địch nhìn Lí Mộ trong tay thả một con rắn mới vào trong nước, lập tức nhấc lên, một nửa thân thể cũng chỉ còn lại xương cốt, không khỏi cảm thấy rùng mình, ớn lạnh chạy dọc sống lưng.


Lả lướt ngư thích ăn thịt, trong 《 Thiên Dật Tạp Đàm 》 mặt trên có nói, chính là không nghĩ lại lợi hại như vậy, cùng thực nhân nghĩ không có sự khác biệt, tốc độ thật nhanh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận