Vương Phi 13 Tuổi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Xuôi theo dòng nước, thuyền nhỏ chở năm người đi vào Ngàn Năng Sơn.

Liên miên phập phồng, cây cối xanh tươi, những bụi cây thấp bé từ khi tiến vào rừng đã không còn thấy, càng đi sâu vào, chỉ toàn là những gốc cây to lớn che khuất cả bầu trời, nhìn không thấy ngọn đâu.

“Cây thật lớn.” Ngạn Hổ ở đuôi thuyền, vừa chèo thuyền vừa nhìn cây cối hai bên sông, líu cả lưỡi.

“Rất được.” Mộ Dung Vô Dịch ngồi ở giữa thuyền nhìn cảnh sắc xung quanh, bình phẩm một câu.

Ánh dương màu vàng rọi qua những tán lá, từng luồng sáng chiếu xuống, xuyên qua lá cây xanh biếc, ánh sáng tràn đầy màu sắc, sức sống trào dâng, loại sức sống mà ở nơi khác không thể nào có.

“Quả thật khó gặp.” Hiên Viên Triệt gật đầu.

“Khó gặp còn rất nhiều, chỉ sợ mọi người không dám gặp.” Hai tay khoanh trước ngực, Lưu Nguyệt đứng ở đầu thuyền, vẻ mặt không thoải mái giống như Hiên Viên Triệt, hàng mi nhíu lại.

Nhưng thấy nàng một thân trang bị bó sát người, cổ tay, cổ chân, đều lấy mảnh vải cột quần áo vào, không để lộ một khe hở nào, trên đùi bên hông đều cắm đầy chủy thủ sắc bén. Lúc này đang đứng ở đầu thuyền nhìn cảnh vật trước mắt, sắc mặt lạnh như băng.

Gần bờ sông, cây cối cao thấp mọc đầy, vô số dây leo quấn quanh những cây to lớn, lá rụng dày thành từng tầng trên mặt đất, một loại mùi hương hư thối lan tràn trong không gian, một mùi hương u ám. Rừng mưa này còn thâm u hơn so với cái nàng đã đi qua.

“Nguyệt, không cần phải…”

“Nói cho ta biết, rốt cuộc muốn tìm cái gì vậy?” Không có quay đầu lại, Lưu Nguyệt chặn ngang lời nói của Hiên Viên Triệt, nhíu mày trầm giọng nói.

Nàng phải biết mục tiêu của họ là gì mới có thể tính toán mức độ nguy hiểm khi đi vào rừng nhiệt đới, nàng không sợ nơi này, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ sầm sập xông vào.

Hiên Viên Triệt nhận ra sự lãnh trầm trong lời nói của Lưu Nguyệt, đứng dậy đi tới bên cạnh nàng, suy tư trong giây lát, nói : “Long Vương đan, nghe nói là nội đan ngàn năm của long xà, và mật của vương hậu Lả lướt ngư.”

Long xà ngàn năm? Lả lướt ngư? Đó là cái thứ quỷ quái gì?

** Vâng, sau một hồi ngâm cứu, ta đã tìn ra Lả lướt ngư chính là cá cọp, hay còn gọi là cá Piranha. Xin giới thiệu chân dung hoa lệ của cậu chàng



Ta đã cố gắng chọn tấm “đẹp” nhứt ùi đó **


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận