Vương Phi 13 Tuổi


Tiếng rất bình thường, nhưng lại tràn đầy ôn hòa.


Thu Ngân, Ngạn Hổ tâm tình kích động, hắn nhìn ra được , cảm nhận được , nhìn thấy bọn họ hắn cũng thật cao hứng, vui vẻ.


Thu Ngân và Ngạn Hổ cũng không nhiều lời, trực tiếp không thêm một tiếng liền ngồi xuống rồi giải thích.


“Lão gia cùng phu nhân, sai chúng ta truyền tin đến.” Thu Ngân vừa ngồi xuống lập tức lấy từ trong lòng ra một bức thư tín, đưa cho Hiên Viên Triệt.


Việc này căn bản không cần hai người họ tự mình tới, chính là bọn họ vừa nghe Vương gia đã trở lại, dù thế nào cũng muốn tự mình đến, bọn họ chờ không kịp .


Hiên Viên Triệt tiếp nhận thư tín, rất nhanh, hai mắt nhanh chóng đọc thư, trên mặt hiện lên một chút ấm áp tươi cười, cả người đều ôn nhu nhìn xuống dưới.


“Cha mẹ khoẻ không?”


Một bên hỏi, một bên cầm trong tay thư nhà đưa cho Lưu Nguyệt ở bên cạnh đang im lặng.


“Lão gia cùng phu nhân đều tốt lắm, chính là nghĩ đến thiếu gia và thiếu phu nhân, hận không thể lập tức nhìn thấy hai người.” Ngạn Hổ nhanh chóng trả lời.


“Đúng vậy, phu nhân còn nói ba năm không nhìn thấy thiếu phu nhân, không biết dáng vẻ trưởng thành đã thay đổi như thế nào nữa, không thể tưởng tượng ra trong lòng được.” Thu Ngân nhìn Lưu Nguyệt nói tiếp một câu.


Lưu Nguyệt nghe lời nói, mỉm cười, không nói gì.


Ba năm trước đây, sau khi nàng đi biên quan, kinh đô Thiên Thần quốc vẫn không có gì thay đổi, không có Hiên Viên Triệt , Thiên Thần quốc không còn lí do gì để nàng quay về .


Hiên Viên Triệt thấy vậy hơi hơi lắc đầu, đưa tay cầm lấy tay của Lưu Nguyệt , ánh mắt lại hiện lên một tia thật sâu ôn nhu.


Hắn đối với Lưu Nguyệt, hắn hiểu được nàng.


Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn thẳng Hiên Viên Triệt, trong ánh mắt hiện lên nét cười, thực hiểu được, bọn họ hiểu được tâm tư đối phương, thời điểm đầu tiên bốn mắt gặp nhau, liền hiểu được.


“Trở về nói cho cha mẹ, phải đợi ta thêm một thời gian nữa ta mới trở về.” Nắm tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt mỉm cười nhìn Thu Ngân cùng Ngạn Hổ nói.


Thu Ngân và Ngạn Hổ nghe vậy sửng sốt, đồng loạt trừng mắt nhìn Hiên Viên Triệt.


Còn đợi một thời gian mới chịu trở về, vì cái gì?


Lưu Nguyệt cũng hơi sửng sốt, nàng còn tưởng rằng ba năm chưa về, Hiên Viên Triệt chắc sẽ nhớ nhà rất nhiều, sẽ nhanh chóng thúc ngựa ngày đêm để về Thiên Thần quốc , tại sao bây giờ còn không đi về ngay ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận