Vương Phi 13 Tuổi


Tây Hán một mảnh tĩnh mịch, nhưng trong Phiêu Kị tướng quân phủ lại náo nhiệt vô cùng.


“Nhất bái thiên địa.” Pháo nổ vang trời, Thừa tướng Hậu Kim quốc cất cao giọng xướng.


Lưu Nguyệt lôi kéo hỉ cầu đỏ thẫm (cái mà tân lang cùng cầm với tân nương đó, chắc ai cũng biết rồi), quay đầu cùng Thập thất công chúa cúi lạy thiên địa.


“Nhị bái cao đường.”


Xoay người mỉm cười, Lưu Nguyệt nhìn Hậu Kim quốc chủ đang ngồi trên ghế cao cao tại thượng, cười toe toét, khóe miệng hơi giơ lên chút ý cười, chậm rãi cúi lạy Hậu Kim quốc chủ.


Nàng từ hải ngoại đến, bên người chỉ có một hạ nhân duy nhất là Đỗ Nhất, cao đường (hình như là bố mẹ thì phải) của Thập thất công chúa cũng chính là cao đường của nàng thôi.


Khóe miệng mỉm cười, Lưu Nguyệt chậm rãi quỳ xuống.


Hậu Kim quốc chủ cao cao tại thượng nhìn Lưu Nguyệt cùng Thập thất công chúa cúi lạy phía dưới, thần tình tươi cười, rất là vui vẻ.

Hậu Kim quốc chủ cao cao tại thượng nhìn Lưu Nguyệt cùng Thập thất công chúa cúi lạy phía dưới, thần tình tươi cười, rất là vui vẻ.


Đứng bên trái là thái tử Thần Phi, cũng là tươi cười không dứt, chắp tay sau lưng, đứng phía trước thất đường cùng lục đường đường chủ.


Tất cả tân khách cũng đều là mỉm cười vui mừng.


Đầu gối chậm rãi hạ xuống, chưa kịp quỳ, giữa tiếng sáo trúc ồn ã, đột nhiên kiếm quang chọt lóe, vô số lợi kiếm cắt qua không khí, từ ngoài đại điện bay vào, hướng tới đám người Hậu Kim quốc chủ.


Kiếm lướt qua trong không trung, bay tới hung mãnh dị thời.


“Để mạng lại.” Tiếng rống giận lạnh như băng xé rách ti trúc tao nhã, linh nhân đứng bên ngoài điện, lúc này biến hóa nhanh chóng, thành những người giết người như ngóe, sát khí phá không.


“Có thích khách.”


“Vương thượng nguy hiểm.”

“Vương thượng nguy hiểm.”


“Cứu mạng.”


Xảy ra biến cố trong chớp mắt, trong sảnh mọi người náo loạn.


Kiếm quang bay tới, ánh sáng bạc lóe ra âm hàn, gào thét mà đến, thẳng tới Hậu Kim quốc chủ.


Hậu Kim quốc chủ sắc mặt khẽ biến, nhưng cũng đã sống nhiều năm, cũng không bối rối vì không thể làm gì, ngược lại khá bình tĩnh lui ra sau.


Cùng lúc đó, thất đường đường chủ đứng cạnh Thần Phi gầm lên giận dữ, song chưởng mạnh mẽ vung lên, nhắm thẳng vào lợi kiếm đang bay tới.


Mà lúc này, Lưu Nguyệt vẫn đang nửa quỳ nửa đứng, nhún chân trên mặt đất một cái, nhảy dựng lên, tới bên cạnh Hậu Kim quốc chủ đang cách nàng gần nhất, lớn tiếng nói : “Quốc chủ cận thận.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận