Vương Phi 13 Tuổi


Thời gian trong nháy mắt giống như ngưng lại, mọi người xung quanh đều đồng loạt dừng tay, nhìn về phía bên này, hẳn là đã muốn bụi bậm lạc định rồi.


Vòng vây ngày càng khép chặt, Lưu Nguyệt đứng trong bóng tối hơi hơi cúi đầu, trên người đã bị đâm cùng lúc bởi ba thanh trường kiếm, mà ở phía sau lưng, kiếm của hắc y thủ lĩnh kia đã muốn xuyên thấu quần áo của nàng.


Ánh trăng sáng tỏ, hết thảy đều thấy được rõ ràng.


Người chung quanh nhất tề nhẹ nhàng thở ra, xem ra, đã giải quyết xong .


Trong vòng vây nho nhỏ, thủ lĩnh áo lam đứng trước mặt Lưu Nguyệt , khuôn mặt hoàn toàn trở nên vặn vẹo, trong tay nắm trường kiếm, thân thể lại phát ra run rẩy, ánh mắt lộ ra tuyệt đối khiếp sợ cùng hoảng sợ.


"Ngươi, ngươi. . . . . ."


Tiếng đàn vang lên, huyết sắc bắn ra.


Người áo lam đối dienj Lưu Nguyệt, trên cổ trong nháy mắt nở rộ vết máu, mà ngay tại thời khắc đó, trong ngực hắn phù một tiếng, huyết sắc văng ra khắp nơi, một vết thương thật dài từ từ hiện ra.


Huyết sắc lan tràn, nhè nhẹ chảy xuôi theo thân thể.


Người áo lam vẫn nắm trong tay trường kiếm, chậm rãi ngã xuống phía sau.


Thân kiếm sắc nhọn kia theo trên người Lưu Nguyệt rút ra, lại một tia tơ máu đều không có, hắn chích là chỉ xuyên thấu quần áo của Lưu Nguyệt .


Lưu Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt đã muốn là tuyệt sát, sát khí trên người trong nháy mắt bùng nổ mà ra.


Chỉ có lạnh như băng, cái lạnh làm người ta không rét mà run chỉ có trên người Lưu Nguyệt .


Không có bất luận kẻ nào nhìn thấy được cái loại sát khí kia Mộ Dung Lưu Nguyệt, bởi vì tứ đại thủ lĩnh vây quanh nàng đã không để ra bất kì khe hở nào.


Bởi vậy, bọn họ thấy, nhưng những người khác không có thấy.


Sát khí của Lưu Nguyệt trong nháy mắt phát ra nhưng đã thật sâu lưu lại trong mắt bọn họ.


Yết hầu khẽ vang lên vài âm thanh ú ớ không rõ, một câu cũng nói không nên lời.


Hai đại thủ lĩnh ở hai bên trái phải vô cùng hoảng sợ nhìn Lưu Nguyệt, kiệt lực muốn nói ra cái gì, nhưng đến cuối cùng bọn họ cũng chỉ như hai người kia.


Lưu Nguyệt mặt lạnh như băng cười lên một tiếng.


Đẹp đẻ mà tuấn lãng khôn cùng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận