Vương Phi 13 Tuổi


Ta chờ chàng, nhiều lời muốn nói bất quá chỉ hàm gọn trong ba chữ, nhiều tâm tình trào dâng cũng chỉ chất chứa trong ba chữ này thôi.


Trời xanh mây trắng, trời vẫn cứ trong vắt, mây vẫn cứ nhẹ trôi.


Đây là chuyến đi từ biệt.


Đưa tiễn mười dặm đường, phóng mắt nhìn hết thiên nhai trùng trùng.


Tiếng vó ngựa, càng lúc càng xa.


Sắc trời đã tối, Hiên Viên Triệt đi xa, cũng không còn thấy rõ bóng dáng.


Phía sau, trừ ẩn giả của Hiên Viên Dịch, còn có hai mươi Huyết Ảnh vệ giỏi nhất, toàn bộ đều được Lưu Nguyệt phái đi, một đường này phải bảo vệ Hiên Viên Triệt, vạn vô nhất thất. (vạn vô nhất thất: ko một sự cố)


Trời chiều ráng đỏ như lửa, ánh sáng mờ mờ.


Lưu Nguyệt chậm rãi quay đầu, nhìn đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ bị thương vẫn ráng theo sát phía sau.


“Làm việc thôi.” Lưu Nguyệt lạnh lùng đảo mắt qua những người trước mặt, tay áo vung lên, lướt qua tiến về phía trước.


“Vâng.” Đám người Đỗ Nhất nhất tề lên tiếng, nhanh chóng chia ra bốn hướng.


Không ai có thể khi dễ bọn họ mà còn sống, không ai có thể hại Vương của bọn họ thành như vậy mà còn có thể sống tốt, không ai, hiện tại cũng tuyệt đối không có ngoại lệ.


Bóng đêm tràn ngập, đêm đen, lại một lần nữa buông xuống.


Một thân đỏ tươi như máu, Lưu Nguyệt nắm chặt đoản kiếm, từng bước đá văng đại môn Tả tướng phủ vừa được tu bổ không lâu.


Sát khí dữ tợn, phẫn nộ ngập trời.


Triều đình chế tài, không, nàng không cần biết triều đình chế tài cái quái gì hết, nàng chỉ biết, nợ máu phải trả bằng máu, thà ta phụ thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta.


Hôm nay, Tả tướng, tướng quân phủ thứ hai Thiên Thần, Lại bộ thượng thư phủ, Lễ bộ thị lang, Thái tử, quân phòng giữ kinh thành, nàng một người cũng không buông tha.


Bốn vạn Hổ quân trấn thủ kinh thành, một người cũng không cho ra.


Ba vạn Long kỵ vệ chấn trụ hoàng thành, không được tiến vào, không cho phép ra.


Tất cả văn võ bá quan về phủ mình, ai dám bước ra một bước, bắn.


Thiên Thần hôm nay, biến hoá nghiêng trời lệch đất.


Đã phạm vào đại giới của Lưu Nguyệt nàng, là đại giới dám hại người nàng yêu thương nhất.


Tiếng thét chói tai, tiếng kêu thảm, tiếng tru, trong đêm đen yên tĩnh, hết sức vang dội, hết sức thảm thiết.


Trong Tả tướng phủ, một mảnh hỗn loạn.


Máu, theo mũi kiếm từng giọt từng giọt rơi xuống, chân, đạp lên thi thể mà đi, khuôn mặt tuyệt thế vô song kia, phủ đầy vè xơ xác tiêu điều cùng Tu La địa ngục, nơi này một người nàng cũng không tha.


Ngoài phủ, một ngàn Long kỵ vệ bao vây toàn bộ Tả tướng phủ, không cho một ai chạy ra, đây là thiết lệnh, đây là quân lệnh.


Những người bị nhốt trong phủ Tả tướng, hoảng sợ, Lưu Nguyệt đến đây, nàng đến đây.


Gió đêm thật lạnh, nhẹ nhàng thổi qua.


Một mảnh sát phạt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận