Vương Gia, Vương Phi Muốn Cưới Thêm Người Khác


Quản gia yên lặng quỳ gối trước linh đường, khuôn mặt nghiêm túc, bi thương.


Lăng Tuyết Mạn dừng chân ở trước cửa, ngây ngốc nhìn quản gia, nhìn đại sảnh sáng ngời, trong lòng trống rỗng.


Cảm nhận được có người, quản gia nhìn lại, ngẩn người vội đứng lên hơi khom người với Lăng Tuyết Mạn, bình tĩnh nói: "Vương phi, nếu ngài chịu không nổi nên nghỉ ngơi một chút. Nô tài sẽ trông coi trước."


"Ngươi trở về lúc nào?" Lăng Tuyết Mạn thì thào hỏi.


"Hồi Vương phi, nô tài đem tiểu Vương gia an trí xong rồi trở lại, đại khái được một canh giờ. Trở về không thấy Vương phi, nghĩ là Vương phi mệt nhọc trở về phòng nghỉ ngơi, liền không dám quấy rầy Vương phi." Quản gia nói.


Lăng Tuyết Mạn giống như vô tình hỏi: "Phải không? Ngươi không thấy người nào sao? Hoặc là ngươi không có nghe được cái gì sao?"


"Vương phi có ý gì? Có người xông vào sao? Nô tài lập tức sai người lùng bắt!" Quản gia biến sắc, nói xong vội xoay người đi ra ngoài.


Lăng Tuyết Mạn giật mình, ngây ra một lúc vội vàng nói: "Không có! Quản gia, ta chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi!"



"Ồ?" Quản gia dừng bước, kinh ngạc, sau đó chắp tay nói: "Vương phi, hiện thời Vương gia mất, tiểu Vương gia tuổi lại nhỏ, trong Vương phủ nếu ngài không có tâm phúc chỉ sợ ngày sau có thể gặp khó khăn. Nếu nô tài hầu hạ Vương phi không chu toàn, xin Vương phi cứ việc nói. Mặt khác, nô tài đã phái hai nha hoàn Xuân Đường và Thu Nguyệt hầu hạ Vương phi. Cúc Thủy Viên này là nơi Vương gia sống trước đây, sau này Vương phi có thể ngủ ở phòng Vương gia."


"Ách! Ta không ở, quản gia đổi phòng cho ta được không?" Lăng Tuyết Mạn sợ hãi tái mặt.


Quản gia nghi hoặc không thôi, "Vương phi, gian phòng ngủ kia cũng là phòng cưới của ngài cùng Vương gia, vì sao không được? Huống hồ đây là căn dặn của Vương gia lúc còn sống, nô tài không dám vi phạm."


"Sao không dám? Hắn đã không ở lại còn muốn xen vào. Ta thật sự không dám ở. Ngươi tùy tiện tìm một gian phòng cho ta cũng không sao. Dù sao hắn cũng không biết!" Lăng Tuyết Mạn nhanh đỏ mặt, hai tay nắm chặt. Phòng kia là nơi ở của trượng phu đã chết của nàng, lại là nơi nàng bị người ta làm nhục, làm sao dám ở?


Nhưng quản gia lại bình tĩnh, nói với vẻ không cho cự tuyệt: "Vương phi, lời nói ấy sai rồi! Một ngày là chủ, cả đời là chủ! Cho dù Vương gia đã mất, nô tài vẫn là nô tài, chủ tử vẫn là chủ tử! Nô tài không dám làm sai nửa lời của chủ tử. Xin Vương phi cũng vâng theo lệnh chủ tử đi!"


"Quản gia..."


"Vương phi, xin tiếp tục túc trực bên linh cữu của Vương gia đi!"



Quản gia lại im lặng đi đến chỗ cũ quỳ xuống.


Lăng Tuyết Mạn vô lực cắn môi, chậm rì rì đi qua, lại chậm rì rì quỳ xuống. Nhưng mà dưới thân đau đớn làm nàng hít một hơi khí lạnh, cắn chặt răng, đáy lòng mắng tên dâm tặc đáng chết!


"Từ giờ trở đi ngươi là nữ nhân của ta. Nếu dám cùng nam nhân khác ái muội không rõ, đừng trách ta không khách khí với ngươi!"


Trong đầu đột nhiên nhảy ra câu nói sau cùng của nam nhân kia, Lăng Tuyết Mạn rùng mình một cái. Nam nhân có bản lĩnh đột nhập như vậy, đương nhiên nàng sao có năng lực giết hắn?


"Còn có một chuyện!"


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Tuyết Mạn trắng xanh. Trên drap giường khẳng định có vết máu, ngộ nhỡ bị nha hoàn nhìn đến...


Quay đầu vội vàng nói: "Quản gia, không cho bất kỳ hạ nhân nào vào phòng ngủ!"


"Sao? Vương phi ngài sao vậy? Có việc gì phải không?" Gương mặt quản gia hiện đầy nghi vấn.


"Nếu muốn ta ở gian phòng kia, ta ở là được. Nhưng lúc ta không có mặt, không cho bất luận kẻ nào đi vào. Ta không thích!" Lăng Tuyết Mạn cường ngạnh nói.


Quản gia nhìn Lăng Tuyết Mạn, ánh mắt làm cho Lăng Tuyết Mạn chật vật vô cùng. Có vẻ như hắn đã biết thừa, lại tựa hồ hắn cho rằng lý do của nàng thật gượng ép, muốn nhìn ra sự thật. Lăng Tuyết Mạn không dám nói, chỉ cố trấn định nhìn nhau thật lâu. Quản gia cuối cùng không nói gì, gật gật đầu, "Vâng, nô tài sẽ đi phân phó hạ nhân ngay."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận