Vương Gia, Vương Phi Muốn Cưới Thêm Người Khác


Mưa vẫn tí tách không ngừng. Ngoài cửa sổ, quản gia đã ướt đẫm toàn thân, vẫn đứng yên không nhúc nhích đợi nam tử bên trong cửa sổ ra lệnh.


Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của nam tử không chút thay đổi, trong mắt chỉ hiện lên một chút kinh ngạc cùng khinh thường.


Thật lâu sau mới nhàn nhạt mở miệng "Đứa con gái này của Lăng Bắc Nguyên thật có can đảm, còn biết mượn sức Hiên nhi để ngày sau được an ổn! Hừ! Bổn vương phải tận mắt nhìn xem đây là nữ tử như thế nào!"


"Chủ tử! Ngài muốn..." Quản gia cả kinh mở to mắt.


Nam tử nhíu mày, lãnh đạm nói: "Lệnh cho toàn bộ hạ nhân túc trực bên linh cữu rời khỏi Cúc Thủy Viên! An bài cho tiểu Vương gia nghỉ ngơi!"


"Chủ tử, ngộ nhỡ việc giả chết truyền ra, chẳng phải sẽ làm cho người ta hoài nghi sao?" Quản gia lo lắng nói.


"Cả việc này ngươi cũng làm không xong sao? Trong Vương phủ này, ngoại trừ chủ tử, nếu ai để lộ nửa lời đồn, liền tiên trảm hậu tấu!" Nam tử độc ác lạnh lùng nói.


Quản gia chấn động, chắp tay nói: "Tuân mệnh chủ tử! Nô tài lập tức đi làm!"


Dứt lời liền động thân rời Hương Đàn Cư.


Nam tử lại yên lặng trong chốc lát, sau đó xoay người đi đến bên giường, nhấn vào cơ quan, đi vào một cái đường hầm.


Trong linh đường, Lăng Tuyết Mạn nghe tiếng mưa rơi bên ngoài càng lúc càng lớn, tâm làm thế nào cũng không thể bình tĩnh.


Mạc Ly Hiên cảm nhận được sự khẩn trương của Lăng Tuyết Mạn, trấn an nói: "Mẫu thân, ngài đừng khẩn trương. Chỉ là trời mưa mà thôi. Nơi này có nhiều người như vậy, ngài không phải sợ."


"Ly Hiên ta, ta không có cách nào khác. Chính là khẩn trương!" Lăng Tuyết Mạn run rẩy không ngừng quay đầu nhìn lại quan tài gỗ màu đen, sợ phát sinh chuyện quỷ dị như xác chết sống lại hay cương thi chui ra, phá vỡ trái tim nhỏ bé của nàng.


Mạc Ly Hiên nắm tay Lăng Tuyết Mạn, kiên định nói: "Mẫu thân, thật sự không phải sợ. Con tuy còn nhỏ tuổi nhưng con là nam tử hán. Có con ở đây, ngài sẽ không có việc gì."


"A... A... Ly Hiên..." Lăng Tuyết Mạn cảm động, hai tay ôm lấy Mạc Ly Hiên, khóc nói: "Con thật đúng là đứa bé ngoan. Hai ta về sau nương tựa lẫn nhau mà sống!"


"Mẫu thân!"


Mạc Ly Hiên bị ôm sát vào thân mình thơmm mềm của Lăng Tuyết Mạn, khuôn mặt nhỏ nhắn phát quẫn. Lăng Tuyết Mạn bất quá mới mười sáu tuổi, hương thơm nhè nhẹ của thiếu nữ bay vào mũi làm nó không được tự nhiên. Nên biết, ngay cả mẹ ruột của nó lúc trước cũng không thân cận nó như vậy.


Nến trắng trong linh đường đột nhiên tắt sạch, toàn bộ linh đường lâm vào một mảnh tối đen.


Bọn hạ nhân không dám kêu, hoảng sợ che miệng co mình.


Lăng Tuyết Mạn kinh hãi không tự chủ được kêu to, càng ôm Mạc Ly Hiên chặt hơn, môi run rẩy không ngừng, "Ly... Ly Hiên, có phải là hồn của hắn đã trở lại không?"


"Mẫu thân chớ sợ. Phụ Vương ngày thường rất thích con. Cho dù là phụ vương trở về cũng sẽ không thương tổn chúng ta." Mạc Ly Hiên lo lắng an ủi, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa nhỏ, tuy gan lớn nhưng cũng có chút sợ hãi, bất đắc dĩ nói rất lớn tiếng để che dấu khẩn trương của bản thân mình.


Trong bóng đêm, một đôi mắt sâu ở sau màn trướng lạnh lùng theo dõi hình ảnh hai người đang ôm nhau đẹp mắt kia, hắn nhàn nhạt tức giận.


Quản gia từ ngoài phòng vội tiến vào, lớn tiếng nói: "Vương gia có thói quen không thích nhiều người. Để không quấy nhiễu đến chủ tử, toàn bộ các ngươi lui ra ngoài Cúc Thủy Viên!"


Hạ nhân ở trong cơn kinh hách nghe lời nói như thế, vội hướng về linh vị dập đầu lạy ba cái sau đó nhanh đi ra ngoài.


Lăng Tuyết Mạn vui mừng quá đỗi vội cùng Mạc Ly Hiên đứng lên chuẩn bị chạy. Ai ngờ quản gia đi đến trước mặt, nói cung kính lại không cho cự tuyệt: "Vương phi, ngài không thể đi. Ngài là chánh phi của chủ tử, nên ở chỗ này cùng chủ tử! Tiểu Vương gia vẫn còn nhỏ, quỳ lâu thân thể sẽ chịu không nổi. Nô tài đã sai người chuẩn bị xong Liễu Hương Cư cho tiểu Vương gia. Tiểu Vương gia nghỉ ngơi, chờ sau khi trời sáng lại đến túc trực bên linh cữu để Vương phi nghỉ ngơi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...