Vũ Động Càn Khôn


"Ha hả, có ý tứ..."


Nhìn theo bóng lưng của Lâm Động, nụ cười của Lâm Trần trở nên xán lạn hơn nhiều, vừa nãy khi hắn chứng kiến cảnh tượng bốn người Lâm Phong bị đánh tới mức bi thảm, tuy hắn không thích bốn tên hay gây sự này, nhưng dù sao chúng cũng là người của dòng họ Lâm, nếu như bị một người của chi lẻ khi dễ, thì sau này danh tiếng của dòng họ sẽ bị ảnh hưởng.


Cũng chính vì vậy Lâm Trần mới mở miệng gây chuyện, đơn giản chỉ là muốn khích cho Lâm Động nổi giận giao thủ với hắn, hắn có thể thừa dịp này kiếm chút thể diện cho đám người Lâm Phong.


Chỉ là, hắn không ngờ, một thiếu niên chưa tới 20 lại dám thốt ra những lời cuồng ngạo như vừa rồi.


"Lâm Trần! Không được làm bậy!"


Đào lão tiên sinh nhìn thấy cảnh tượng này, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, trầm giọng quát lớn.


"Đào lão, không có chuyện gì đâu, chỉ là bàn luận hữu nghị một chút thôi, ta sẽ chú ý nặng nhẹ."


Lâm Trần cười nhạt, sau đó cất bước đi ra ngoài, mọi người liếc mắt nhìn nhau cũng vội vàng ra theo.


"Ai, lão hữu, tính tình của nó từ xưa đã như vậy, mong lão chớ trách."


Đào lão tiên sinh cười khổ, thở dài một hơi, nói.


Nghe vậy, Lâm Chấn Thiên cười cười, trong mắt của Đào lão hiện lên sự khó hiểu, dường như ông bạn già của mình không lo lắng gì về trận đấu này thì phải.


"Ha hả, chỉ là tiểu bối luận bàn mà thôi, chúng ta ra ngoài xem đi, coi như là thi đấu giải trí giúp vui cho mọi người."


Đám người Lâm Chấn Thiên và Lâm Khiếu liếc nhau, cùng nở nụ cười sau đó đi ra ngoài, trải qua hai năm lăn lộn, lòng tin với Lâm Động của bọn họ đã tăng lên rất nhiều. Ngay cả những cường giả như Nhạc Sơn mà còn bị Lâm Động dọa sợ, Lâm Trần này tuy mạnh, nhưng cũng không có khả năng đánh bại Lâm Động trong 10 hiệp.


Ở bên ngoài phòng khách, trên một bãi đất trống đông nghịt người, có không ít người của Lâm gia nghe phong thanh đã kéo tới đây.


Dòng họ Lâm, từ một góc độ nào đó mà nói, đây chính là cái đích mà người trong Lâm gia ngắm tới, một thế lực tiếng tăm lừng lẫy trong Đại Viêm vương triều, chỉ cần có thể trở thành một thành viên trong đó, thì khi đi lại trong biên giới Đại Viêm vương triều sẽ rất ít người dám trêu chọc, thanh thế tất sẽ mang lại lợi ích.


Bởi vậy, đối với dòng họ Lâm, trong lòng rất nhiều người của Lâm gia đều có sự kiêng kị, nghĩ người nào trong đó cũng như hổ như rồng, nhưng mà, biểu hiện của Lâm Động trong hai năm vừa qua đã làm cho bọn họ hiểu, mặc dù họ là người của chi lẻ nhưng cũng có thể trở nên siêu việt, đâu cần thiết phải có sự đầu tư của nội tộc!


Trận giao thủ này sẽ là một trấn đấu chứng minh cho điều đó!


Hai tay Lâm Động buông thõng, nhìn Lâm Trần đang từ trong phòng khách đi ra, hắn rất bình tĩnh nhìn bốn người Lâm Phong đang cười nhạt, sau đó quay mặt đi.


Lâm Trần dừng chân ở một vị trí cách Lâm Động không xa, vươn hai tay, ánh mắt trời chiếu xuống phản xạ ra những ánh sáng trong như ngọc.


"Lần giao thủ này chỉ là một cuộc luận bàn bình thường, không được đả thương đối phương, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!"


Đào lão tiên sinh đảo mắt nhìn hai người, sau đó nói một cách nghiêm khắc.


"Yên tâm."


Lâm Trần lười biếng lên tiếng, hắn không muốn lấy tính mạng của Lâm Động, hắn chỉ muốn chứng minh cho mọi người biết, người của chi lẻ vĩnh viễn không có tư cách khiêu chiến người nội tộc!

Lâm Trần lười biếng lên tiếng, hắn không muốn lấy tính mạng của Lâm Động, hắn chỉ muốn chứng minh cho mọi người biết, người của chi lẻ vĩnh viễn không có tư cách khiêu chiến người nội tộc!


"Chuẩn bị xong chưa?"


Lâm Trần cười nhìn về phía Lâm Động, nói.


Lâm Động vẫn im lặng, tâm thần khẽ động, ba thanh Băng Huyền Kiếm cùng với một thanh Ly Hỏa kiếm từ trong Càn Khôn Đại bay ra, xoay tròn quanh thân, mũi kiếm sắc bén xẹt qua không khí, vang lên những tiếng xé gió u u.


"Quả nhiên là Phù Sư."


Nhìn thấy cảnh tượng này, Lâm Trần cau mày, trong mắt Lâm Khả hiện lên sự hứng thú.


"Vù!"


Lâm Động điểm nhẹ ngón tay, bốn thanh kiếm hóa thành bốn đạo ảo ảnh, dưới sự điều khiển của Tinh thần lực hùng hậu, uy lực của chúng có thể xuyên kim phá thạch (1)!


(1): Xuyên kim phá thạch: xuyên thủng kim loại, phá tan gạch đá


Nhìn thấy Lâm Động ra tay, Lâm Trần cười cười, một cỗ Nguyên Lực vô cùng hùng hậu, trong nháy mắt từ trong cơ thể tuôn ra dữ dội!


Nguyên Lực bắt