Vụ Cốc


Editor: Sakura Trang


Cuối mùa xuân đầu mùa hè, mưa phùn liên tục, Từ Trinh ngồi ở bên cửa sổ an tĩnh nhìn nam nhân ngủ say. Y ngủ rất say, coi như thỉnh thoảng sẽ cau mày, cũng sẽ bị người nhẹ nhàng xoa mở ra, thân thể cường tráng kia bị bao trùm từ một tầng ấm áp, phía dưới nhưng tràn đầy từng đạo vết thương chói mắt dữ tợn.


Lấy ra bên hông mấy cái bình sứ, Từ Trinh vén lên một góc chăn mỏng, mở cái nút trên bình ra. Thuốc là thượng hạng, thậm chí có thể nói thiên kim khó mua, nhưng hắn tựa như kim sang dược là thứ có thể tùy tiện mua vậy, không để ý chút nào đổ lên trên người nam nhân. Thuốc nước trong suốt mang thơm mát, rất nhanh liền bị làn da hấp thu, chỉ ở phía trên da lưu một lớp nước nhạt, Từ Trinh dè dặt xác nhận mỗi một nơi vết thương, ngay cả một điểm trầy da nho nhỏ cũng tuyệt không buông tha.


Theo chăn vén ngày càng lớn, bộ phận bị che cũng dần dần lộ ra, rõ ràng là thân thể cường tráng, tràn đầy lực lượng, hết lần này tới lần khác phủ đầy vết thương thảm thiết, làn da xé rách kia tràn đầy vết roi, dài nhất thậm chí tới có thể từ cần cổ một mực kéo dài đến chân yếu ớt. Cho dù qua ba ngày, những vết thương đã kết vảy khép miệng, mỗi lần Từ Trinh thấy như cũ cảm thấy là loại hành hạ. Liệt hỏa hừng hực cháy kịch liệt, bên trong không chỉ có đau lòng cùng hối tiếc, càng nhiều hơn chính là tức giận nghĩ đem chủ mưu xẻ da dóc xương.


Chính là bởi vì như vậy, hắn mới sai người tìm tới Dung Thiên Hâm, nếu như tùy hắn tự đi xử lý, vào giờ phút này Vô Sắc phường kia chắc hẳn đã biến mất rồi.


Buồn cười cũng thật đáng buồn, cho đến lúc này, hắn lại sẽ còn suy nghĩ Vụ cốc… Không, hôm nay đã biến thành tự thân lợi ích của hắn.


“Nhưng thật ra là ta chiếm tiện nghi.” Từ Trinh nhẹ nhàng hôn trán nam nhân, chậm rãi mơn trớn băng vải màu trắng. Vì để cho vết thương thoáng mát, bộ phận roi thương trừ hai ngày lúc ban đầu, sau khi kết vảy liền không băng bó, nhưng chân tay lại khó tránh khỏi, không chỉ có cố định bằng kẹp bản, chỗ hai cổ tay và khớp xương còn bị cố định một tầng lại một tầng. Như vậy Chung Nghị, đừng nhắc tới đi đi lại lại, ngay cả ăn cơm và xoay mình cũng đều khó khăn.


Rên rỉ thật thấp vang lên bên tai, nam nhân trên giường động động một cái, chậm rãi mở mắt ra.


“Tỉnh?” Từ Trinh dùng băng vải dính chút nước, nhẹ điểm ở trên môi nam nhân. Thật ra thì Chung Nghị đã ngủ ngày, ngày đầu lúc sốt cao y thiếu chút nữa thì muốn mớm thuốc, lại bị Dung Thiên Hâm kịp thời chạy đến ngăn cản. Cũng may cũng may... sáng sớm hôm sau liền hạ xuống.


“Ăn một chút gì, vừa vặn uống thuốc.” Nam nhân Mới tỉnh có chút mê mang, y ngây ngẩn nhìn Từ Trinh hồi lâu, ngay cả bị người đỡ dậy, chèn gối mềm cũng không phát hiện. Cho đến cháo thuốc được thổi âm ấm đưa tới trước mặt, màu trắng từ muỗng nhẹ nhàng đụng chạm khóe miệng của mình, lúc này mới chợt tỉnh hồn, nghĩ muốn bò dậy quỳ xuống.


“Thế nào luôn là không học ngoan vậy.” Coi như đã xem hành động kiểu mẫu của người này hiểu rõ ràng, Từ Trinh như cũ không biết làm sao. Hắn rất có hiểu trước vươn tay đỡ lấy người nào đó, mặc dù rõ ràng y căn bản không quỳ xuống được, nhưng ngã xuống va chạm cũng không cách nào chịu được.



Chung Nghị bị hắn đè lại trên gối, giật giật miệng nhưng không có lên tiếng.


“Một chút khe hở này ta không đút vào được.” Từ Trinh nhếch lông mày, giả bộ có vẻ tức giận, hắn quơ quơ cái muỗng trong tay, cố ý dùng chỗ có chút ướt cọ đi cọ lại môi dày bên dưới của Chung Nghị. Đúng như dự đoán, nam nhân chẳng qua do dự một chút, liền rũ mi mắt, đàng hoàng nuốt cháo thuốc vào bụng.


“Ngoan.” Từ Trinh nhanh chóng hôn một cái gò má của y, lại đem cái muỗng đưa tới khóe miệng. Hai người chỉ như vậy một đút một ăn, không lâu liền đem cả chén cũng giải quyết hết.


Từ Trinh tin chắc, coi như hắn đút thêm chén như vậy nữa, người này cũng sẽ không nói tiếng nào nuốt hết.


Dĩ nhiên, hắn sẽ không làm cái chuyện ngu xuẩn trăm hại mà không một lợi kia để đi chứng minh phỏng đoán của mình, khi Chung Nghị ăn xong những thứ kia trong bát, Từ Trinh liền xoay người đi lấy dược vật bên cạnh. Thuốc là luôn để ấm bên cạnh, chỉ cần đến giờ liền đút cho y.


Dĩ nhiên, ba ngày trước hắn đều đút là giống như đút cho sủng vật như vậy… Từ từ đút cho người nào đó.


Như cũ là ăn cháo, đợi Chung Nghị uống cạn một miếng cuối cùng, Từ Trinh lại nhanh chóng nhét thứ gì vào trong miệng y. Vật tròn trịa nhỏ nhỏ kia vào miệng tan đi, giống như một cỗ cam tuyền trơn bóng ở trong miệng, mùi thơm thanh ngọt không đậm đà, nhưng chớp mắt đã làm tan đắng chát trong miệng, thậm chí ngay cả cổ họng đau đớn cũng dễ chịu hơn.


“Cốc chủ...” Chung Nghị há miệng, cực kỳ khó khăn nặn ra hai chữ, sau đó lại từ từ mím miệng, khóe miệng khẽ run lên. Vẻ mặt kia Từ Trinh thấy hết sức rõ ràng, hối tiếc, áy náy, tự trách, nhưng không có nửa điểm vui mừng sau khi tránh được kiếp nạn và lo lắng đối với thương thế của bản thân.


Từ Trinh cảm thấy tim mình thật giống như bị người bóp vậy, một tấc một tấc vặn thành rách nát, hắn cắn môi nam nhân một cái, cũng không để ý nó có trầy da rách hay không, móc đầu lưỡi còn có chút vị ngọt không ngừng dây dưa. Chung Nghị dẫu sao trọng thương chưa lành, rất nhanh liền mềm ở trong ngực Từ Trinh, lúc tách ra, y thở dốc từng hồi từng hồi, nuốt không trôi nước miếng theo khóe miệng trượt xuống, mang ra khỏi một cái chỉ bạc nhỏ dài.


Từ Trinh dùng ngón cái từ từ thay y lau đi ướt át, phảng phất là tựa như ở xác nhận cái gì bưng gò má của Chung Nghị, cho tới giờ khắc này y mới tính là thật yên tâm, người này còn sống, sống ở trước mặt mình, hơn nữa sẽ tiếp tục còn sống.



“Đừng bộ dạng này lần nữa…” Từ Trinh mất sức tựa vào trên vai nam nhân, thân thể lại hơi run run, thanh âm kia không còn bình tĩnh như vừa nãy, bên trong tràn đầy sợ cùng kinh hãi, “Một lần nữa... Ta nhưng không chịu nổi.”


Trong lòng Chung Nghị chợt đau xót, y run rẩy nghĩ muốn giơ tay lên, tứ chi lại hỏng mất không thể nhúc nhích, mà khi y nghĩ phải nói chút cái gì, nhưng ở lúc còn chưa mở miệng, lại nghe thanh âm ngả ngớn khác.


“Còn tới một lần, ta mới không chịu nổi.” Chẳng biết lúc nào, một nam tử thanh y đã đứng ở ngoài cửa, hắn du du tựa vào cánh cửa, thật giống như thưởng thức diễn xuất, có nhiều hứng thú vòng hai cánh tay.


Từ Trinh ngừng một lát, từ từ thẳng người lên, cũng không biết một người khác so với hắn còn muốn ảo não, lại cảm thấy là mình thẫn thờ mà hại chủ nhân ném mặt mũi. Nhưng quên cho dù là ở lúc hoàn hảo, võ nghệ của mình cũng xa xa không bằng nửa chủ nhân.


“Phụ thân.” Dùng tốc độ nhanh nhất điều chỉnh tâm trạng, lúc Dung Thiên Hâm vào, Từ Trinh đã ổn định ung dung. Hắn mỉm cười mời đối phương ngồi xuống, trà nguội lạnh cũng không tiếc dùng nội lực đun nóng lại, chỉ chẳng qua có thích hợp để đưa vào miệng hay không, cũng không phải chuyện của hắn.


Dung Thiên Hâm nhìn nước trà một khắc trước còn đang sôi trào khóe miệng co giật một cái, mặc dù Chung Nghị như vậy hắn có trách nhiệm cực lớn, nhưng cũng đã bổ cứu không phải sao? Không chỉ có vất vả nhanh chóng chế thuốc, còn nhẫn nhục chịu khó an bài xong công việc trong cốc, toàn bộ kết thúc liền nghỉ cũng không nghỉ, ngựa không ngừng vó chạy tới Dong thành.


Nếu không hắn làm sao có thể chạy tới kịp thời, thậm chí còn ngăn cản nhi tử đút thuốc lung tung… Được rồi, đây cũng là một trong những chuyện nhi tử của hắn oán hận, nhưng ai kêu dựng phu không thích hợp uống những thứ thuốc này chứ?


Dược an thai dĩ nhiên ngoại lệ.


Nhưng hắn vẫn là bù lại, thậm chí tới đi làm chuyện loạn bối phận lớn như vậy… Giả dạng nhi tử của mình, có lầm hay không!



“Vô Sắc phường chỗ kia động tĩnh như thế nào?” Từ Trinh mới không để ý tới biểu tình của Dung Thiên Hâm, hắn cũng không kiêng kỵ Chung Nghị, ngồi ở mép giường lãnh đạm nói. Dung Thiên Hâm đến, ngày hôm sau liền bị buộc giả dạng thành hắn, quay về giải quyết việc trong cốc, trong thiên hạ lại có mấy cái biết được cốc chủ là ai?


Mà coi như những thứ kia biết tên, có thể có mấy cái ra biết được tướng mạo? Ngược lại, khuôn mặt bảo dưỡng cực tốt của Dung Thiên Hâm kia, mình không dùng cũng chỉ quá lãng phí.


Dĩ nhiên, hắn càng nghiêng về việc hoàn bích quy triệu*.


*Hoàn bích quy triệu: châu về hợp phố; của về chủ cũ (thời Chiến quốc nước Triệu có viên ngọc họ Hoà của nước Sở, Tần Triệu Vương dùng 15 ngôi thành để đổi viên ngọc này. Triệu Vương phái Lạn Tương Như mang ngọc đi đổi thành, Tương Như đến nước Tần dâng ngọc, nhìn thấy Tần Vương không có thành ý, không muốn giao thành, bèn nghĩ cách mang ngọc trở về, phái người trả lại cho nước Triệu. Ví với vật còn nguyên vẹn quy trả về cho chủ cũ). Ý nói hai người về lại đúng thân phận của nhau.


“Con đừng hòng, nào có nhi tử lớn còn để cha già nuôi.” Nhìn ra ý tưởng của Từ Trinh, Dung Thiên Hâm vội vàng khoát tay nói, “Vốn cũng không phải là chuyện lớn gì, ngay cả vị bên trên kia cũng bởi vì chơi đùa không rõ vị trí của Vụ cốc, và nhất thời sẽ không có hành động.” Dĩ nhiên, lấy tình trạng trước mắt của hắn, coi như muốn làm cũng không làm được, “Chẳng qua là đợi hắn trừ đối lập, nếu như còn để chuyện này ở trong lòng…”


Thế nào đi nữa, cũng coi là gián tiếp ở trên ‘mặt rồng’ tát một cái.


Nam nhân đằng sau chợt kéo căng, Từ Trinh hợp thời đưa tay đặt lên bụng. Mặc dù cách thanh kẹp thật dày nhưng nhiệt độ kia tựa như xuyên qua, để cho Chung Nghị dần dần thả lỏng, “Thời gian như vậy, cũng đủ rồi.”


Cũng không ai sẽ dựa vào ảo cảnh hư ảo mờ mịt che giấu, bởi vì chỉ muốn có đầy đủ lực lượng, tự nhiên có thể san bằng bạch lâm. Cho nên, hắn sẽ thừa dịp hỗn loạn đem thứ có thể lợi dụng nắm trong tay, để cho cho Vụ cốc có lá chắn kiên cố đằng sau.


Kiếp trước thứ hắn am hiểu nhất, không phải chính là cái này sao?


Dung Thiên Hâm ngược lại cũng không có hoài nghi, hắn vòng vo chuyển ly trà, suy tính một chút cuối cùng dùng nội lực hạ nhiệt. Hắn không ngốc, trong phòng có một người có thể thay hắn làm cho người nào đó dễ chịu, tội gì ở nơi này tự tìm chịu tội. Quan trọng nhất chính là, hắn nhìn “Con dâu” nhà mình đã có mệt mỏi không giấu được, vì con cháu bảo bối nhà mình, thức thời một ít cũng không phải là không thể được.


Nói đến cái này, thập thất nhà hắn cũng đói bụng rồi.


Không nói đưa đi Dung Thiên Hâm, Từ Trinh nhéo một cái mặt của Chung Nghị, “Ngủ một hồi nữa?” Hắn câu môi mỉm cười, lời này không tính là một cái vấn đề, không chỉ có bởi vì Từ Trinh dùng giọng trần thuật, hơn nữa ở hắn nói ra được đồng thời, đã đỡ người nằm xuống.



Nhưng mà Chung Nghị lần này lại không ngoan ngoãn gật đầu, cho dù mí mắt của y cũng muốn dính vào một chỗ, cũng như cũ giữ vững vàng mở thật to. Hắn lặng lẽ nhìn chăm chú khuôn mặt của Từ Trinh, lâu đến Từ Trinh cho là trên mặt mình dính vật gì đó, lúc này mới cắn một cái môi dưới mở miệng nói: “Cốc chủ cũng mời đi nghỉ ngơi đi.”


Từ Trinh trừng mắt nhìn, hắn không giải thích được nhìn về phía ngoài cửa sổ, mặc dù bên ngoài trời mưa âm u một chút, nhưng dầu gì vẫn là ban ngày đi.


Thấy hắn không hiểu, Chung Nghị cố gắng động động một cái, dường như nghĩ muốn nâng lên tay phía bên ngoài, đau đớn mãnh liệt để cho hô hấp y cứng lại, nhưng ở lần dùng sức nữa bị Từ Trinh vội vàng ngăn lại.


“Bả vai của ngươi mặc dù chỉ là trật khớp, nhưng cũng không thể tùy tiện lộn xộn.” Tên hành hình ra tay nhưng mà không có chút nào nương tay, “Muốn nói cái gì liền nói, cần muốn gì cũng nói cho ta.”


Chung Nghị lắc đầu một cái, biết mình không thể nhúc nhích liền lập tức lựa lời mở miệng, “Cốc chủ cũng mời đi nghỉ đi, thuộc hạ không sao.”


Từ Trinh cũng sắp hết ý kiến, hắn mới vừa muốn tiếp tục nói chút cái gì, lại đột nhiên ý thức được nam nhân không hề chỉ nhìn mặt hắn, tầm mắt lo lắng kia hình như là khóa ở vùng ánh mắt.


Làm sao?


Từ Trinh không giải thích được xoa mắt, nhìn thấy trong mắt của nam nhân càng thêm lo lắng, ngón tay không khỏi liền trượt hướng viền mắt. Tóc của hắn không nhiều, cũng không mọc ra cái gì râu, nhưng không ngủ không nghỉ hơn ba ngày, nếu ngay cả cái vành mắt đen cùng tia máu đều không có, kia thật là liền không phải là người.


Dở khóc dở cười là, bạn học cốc chủ tự cho là tâm tư nhanh nhẹn, cuối cùng cũng một lần ngốc nghếch như vậy.


“Vậy thì ngủ chung đi.” Tốt trên đời này có chó ngáp phải ruồi như vậy một chút, Từ Trinh gặp người cố chấp như thế, tự nhiên không tranh chấp nhiều. Hắn cẩn thận chuyển lui người vào trong một chút, cười nằm ở phía bên ngoài của Chung Nghị, cũng may lúc ban đầu sợ hắn bị uất ức, giường trong phòng ngủ cực lớn, hai người coi như nằm ngửa nằm ngang, cũng có thể thừa mảng lớn.


Giờ phút này Chung Nghị chỉ có thể nằm ngửa, đầu nhưng vẫn giữ vững hướng về phía Từ Trinh, mưa rơi chấn song tích tí tách lịch, hai người liền nhìn nhau như vậy không một tiếng động, cuối cùng vẫn là người nào đó trọng thương không nhịn được, mơ màng đã ngủ. Mà khi Từ Trinh bất tri bất giác cũng nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ lại chữ “Thắng” nào đó ngây thơ vô cùng.


Nếu quả thật có thần tiên biết đọc ý nghĩ ở chỗ này, chắc hẳn cảm thấy hai người này hoàn toàn xong rồi…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận