Vụ Cốc


Editor: Sakura Trang


Đó là một cái noãn ngọc chế thành dương cụ giả, không to không nhỏ nhưng được cái giống thật. Cũng không phải là những thứ vốn có của Dung Tình kia, mà là sau hôm đó, Từ Trinh sai người làm cái khác. Tài liệu cũng là thượng hạng, trải qua mài tỉ mỉ, thậm chí có cái là do hắn tự vẽ, dấu hiệu ở bên cạnh các loại yêu cầu, từ chọn tài liệu đến những việc nhỏ bé nhất có thể nói là tường tận.


Xoa xoa tóc Chung Nghị, Từ Trinh cũng không nhìn tới thần sắc tựa như tro tàn của y, bên trong kia tràn đầy tuyệt vọng, thậm chí không giấu được kinh ngạc cùng hốt hoảng… Cùng với dày đặc thất vọng. Từ Trinh biết, chỉ phải xem mình có hạ thủ được hay không, nếu như không hạ thủ được, liền khó mà tiến hơn một bước. Không cắt vết thương nhiễm độc ra, vết thương liền cũng không cách nào khỏi hết, mặc dù không phải là không thể nhẫn nhịn không đi chạm, nhưng chung quy lưu lại lưu lại ngăn cách và ủy khuất. Mà hai người muốn chung một chỗ thật lâu dài hơn nữa, kiềm chế vĩnh viễn đè ở trong lòng nhưng không là biện pháp tốt nhất.


Thật dài thật lâu, a, thì ra mình đã nghĩ tới xa vậy rồi.


“Lần này chúng ta không cần nó.” Trong bụng Từ Trinh cười khổ, trên mặt lại cũng không có nửa điểm không cam lòng, tựa như chẳng qua là tùy ý kiểm tra, ném dương cụ giả về trong hộp, sau đó lựa ra hạt châu từ bên trong, dùng ngón tay trỏ và ngón cái nắm trên dưới rung lắc chuyển động.


Thanh âm hạt châu đụng vào nhau vang lên rõ ràng, chiều rộng mộc châu kia không đủ nửa đoạn ngón cái, nhưng mài đủ phẳng nhẵn nhụi, cũng khoét thành một tầng thật mỏng, vừa đủ để chịu đựng sức lực một viên ngọc thạch đụng nhau.



“Dùng cái này.” Hiển nhiên, đây là do Từ Trinh tự suy nghĩ ra được, nghĩ đến chỗ diệu dụng trong đó, trên người hắn không khỏi có chút khô nóng lên. Thoáng ổn định suy nghĩ của mình, hắn thật chậm thật chậm rút ra đai lưng của Chung Nghị, đợi rút đi quần nhìn thấy hai bắp đùi màu lúc mạch, lại không nhịn được hô hấp nóng nảy.


Ổn định tay tách ra hai chân nam nhân, hai chân đẩy lên bày thành hình dáng chữ M, một bên Từ Trinh nắn bóp kéo căng chiếc mông vểnh lên kia, một bên lấy ra túi da trâu dùng súc ruột. Chất lỏng trong suốt từ miệng túi từ từ chảy ra, rơi vào trên nang túi nhạy cảm của nam nhân, chất lỏng sền sệch kia càng để lâu càng nhiều, theo đáy chậu chảy tới phía dưới cúc huyệt, kèm theo bản năng đóng mở của cửa vào, từ từ bị hút vào.


Cảnh sắc dâm mỹ như vậy khiến Từ Trinh tình dục dâng trào, huyết dịch toàn thân cao thấp tựa như cũng trào hướng hướng về bên dưới, trong lòng hắn thầm đọc “tỉnh táo” Nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng nhìn chằm chằm chỗ kia không ngừng, cho đến khi chất lỏng vào đầy bên trong bởi vì không còn chỗ mà chảy ra một chút, lúc này mới đưa ngón tay ra, liền thấm ướt ở chung quanh nhẹ nhàng xoa nắn.


Khi đốt ngón tay thứ nhất chui vào bên trong, hạ thân trần trụi của nam nhân khẽ run lên, nội bích bọc ngón tay rồi co rút lại, ngay sau đó lại buông lỏng ra, mặc cho động tác ra vào của Từ Trinh. Ngón tay khéo léo bọc dịch mềm xoa bóp gãi gãi trong dũng đạo, có lẽ là không tính trêu đùa quá nhiều, đợi nội bích đổi ướt át xốp mềm rất nhanh liền gia nhập ngón thứ hai.



Nơi đó thêm một ngón trỏ cũng không chật, ở bên trong quẹt một cái liền cùng ngón giữa tách ra hai bên, lộ ra tràng thịt non nớt bên trong. Từ Trinh hứng thú dồi dào quan sát nơi nóng bỏng mềm mại kia, nhìn nó bởi vì bản năng ngọa nguậy mà nặn ra từng sợi nước thuốc sền sệch, một ống gỗ dài từ giữa khe hở ngón tay từ từ cắm vào, chỉ nghe “Phốc xuy” một tiếng, nhiều chất lỏng như vậy liền một lần rót vào chỗ sâu.


“Ách!” Đột nhiên xuất hiện lạnh như băng làm cho nam nhân khẽ run lên, trong bắp đùi cùng chung quanh bụng toát ra một ít da gà mờ mờ, nhưng y trừ lúc ban đầu một cái chớp mắt run lên liền không phát ra nửa điểm tiếng vang nữa, vẫn là dáng vẻ thuận theo mà buông lỏng, nếu không phải tự chủ duy trì cong dang hai chân, thật là giống như một người chết.


Nhưng mà Từ Trinh một lòng khai thác cũng không phát hiện kỳ lạ của y, hay hoặc là đã sớm rõ ràng, nhưng cố ý giả vờ dáng vẻ không biết chuyện chút nào, chẳng qua là tự nhiên nhặt lên mộc cầu nhỏ hơn so với trứng chim bồ câu nhỏ hơn một chút, từ từ chen vào hậu huyệt của y.


Huyệt khẩu màu nhạt tựa như một cái miệng nhỏ thuận theo nuốt chửng dị vật tròn xoe, bên ngoài đóng chặc bị buộc kéo dài ở ra, dày đặc bao quanh mộc cầu, mà chất lỏng dồn vào chuẩn bị chảy ra cũng không khỏi không bị đẩy về, chỉ có số ít tí ti xuyên qua khe hở, bị tràng bích chèn ép ra ngoài.



Bởi vì quả cầu nhỏ không hề rất lớn, lại thêm khi trước khuếch trương cùng thừa nhận buông lỏng phối hợp, Từ Trinh hết sức dễ dàng liền hoàn thành bước đầu nhận lấy cái đó. Hắn dùng ngón tay trỏ đẩy mộc cầu vào sâu bên trong nhất, sau đó kèm theo trêu đùa gãi gãi nếp nhăn. Tràng bích ấm áp theo bản năng kéo căng sít chặt, thật giống như vui mừng nhúc nhích mấy cái, bị dịch mềm ấm áp bên trong trào lên tuôn ra ngoài, giống như sóng nhiệt chảy qua hai bên đầu ngón tay.


Từ Trinh ngừng lại một chút, như vậy mặc dù quen thuộc, nhưng lại vừa không khỏi có chút kỳ dị. Hắn để vật thể dừng lại phía trước, đợi xác nhận nó đã được đưa đến chỗ sâu nhất, lúc này mới đưa ngón tay chậm rãi khoan thai rút ra. Ngón tay bị tràng bích bao bọc mang số lớn dịch mềm ẩm ướt, lúc toàn bộ thoát khỏi thậm chí bị huyệt khẩu quyến luyến không thôi hút ra “Ba” một tiếng, sau đó theo sinh lại rụt lại, lập tức phun ra một nhỏ đậm đặc.


Cảnh sắc này quả thực cực kỳ dâm, Từ Trinh chỉ cảm thấy bụng nóng ran, vật dưới háng kia như rêu rao phồng lên mấy phần, mà vải vóc bó sát ở trên cao đã ẩm ướt, đang hút lấy chất dịch trong suốt thỉnh thoảng bài tiết ra.


Nhắm mắt lại thở gấp mấy hơi thở nóng bỏng, Từ Trinh hít sâu một cái, xoay người lại đi lấy hạt châu. Lúc này không phải đơn độc một viên nữa, hơi có vẻ hấp tấp cốc chủ cũng không thèm nhìn tới tiện tay túm một cái, rất nhanh lộ ra bốn viên mộc châu giống nhau. Lúc này trên tay hắn tràn đầy chất lỏng bừa bộn, nhớp nhúa nháo thành một đoàn, cầm bốn hạt châu như vậy, chỉ cần thoáng lăn một vòng, bề ngoài liền trơn bóng ánh sáng rực rỡ.


Bàn tay của Từ Trinh rất lớn, nhưng một lần cầm bốn hạt châu vẫn có chút miễn cưỡng. Hắn đem hai viên thả ở trên giường, nghiêng đầu đi dùng miệng gặm gặm bắp đùi bên chắc, lưỡi sần sùi ở bên trong mịn màng lưu luyến mấy lần, liền đem tay trái xuyên qua đầu gối, vuốt ve đỡ y ngồi dậy. Cho tới một cái tay khác, cũng đã bóp tốt một viên tròn, dùng sức đẩy vào trong trong mật huyệt.


Một viên, hai viên, ba viên, so viên lúc ban đầu kia bọn nó đi vào thuận lợi hơn, châu cầu tròn vo kia chen chúc lẫn nhau, bị ngoại lực đẩy không ngừng đi càng sâu vào, dịch mềm vốn lấp đầy tràng bích quả thực không chỗ có thể đi, chỉ có thể theo khe hở ép bài trừ ra. Nhiều lần nghiền qua nơi trí mạng kích thích Chung Nghị run rẩy co rút, từng chút chống đỡ tràng bích không ngừng ngọa nguậy, từng đợt nhả ra thứ không rõ, sau đó lăn lộn như không muốn chảy ra khỏi thân thể y, tích trữ đến tràn ra khắp nơi trên bờ mông hơi vểnh kia.


Dịch thể như vương vấn không dứt được liên tiếp kéo dài, ngày càng tích lũy, mềm nhũn rơi vào trên tháp, ở dưới bóng râm kẽ hở, dần dần tạo thành một vũng dịch đậm hình tròn. Những thứ này dường như phản ứng tự nhiên không có chút quan hệ nào với Chung Nghị, y an tĩnh nằm ở đó, cũng không nhúc nhích duy trì tư thế bị người trưng bày lúc ban đầu, cho dù thân thể thỉnh thoảng sẽ bởi vì kích thích mà co rút kéo căng, đồ vật nằm giữa chân cũng vẫn uể oải như cũ nằm ở trong bụi cỏ kia, không có chút nào điềm báo trước sẽ đứng dậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận