Vọng Tưởng Cuồng


Chuyển ngữ: nhoclubu

***


Sau khi hai người khóa xe đạp ở ven đường, Trịnh Thiên Dã hơi ngồi xổm người xuống ý bảo La Phi leo lên.


Trong lòng La Phi thật sự cảm thấy hơi kỳ cục, tốt xấu gì cô cũng là một phụ nữ trưởng thành hai mươi mấy tuổi, khỏe mạnh cả về thể xác lẫn tinh thần, được người khác cõng ít nhiều gì cũng có chút xấu hổ. Nhưng nghĩ lúc này là nửa đêm, một bóng người cũng không có, cô liền mang theo tâm lý “làm cho bõ ghét” leo lên lưng Trịnh Thiên Dã.


Tâm lý Trịnh Thiên Dã không được bình thường, nhưng cơ thể anh cường tráng là sự thật, La Phi leo lên ôm lấy cổ anh, anh liền đứng thẳng người, nâng tay ôm đùi cô, xốc lên trên, đắc ý nói: “Nhẹ thật!”


“Đi mau đi! Trời sắp sáng rồi kìa!” La Phi bực bội vỗ anh.


“Tuân lệnh.” Anh hăng hái dạt dào đi về nhà.


La Phi dở khóc dở cười, vốn cô định làm cho anh mệt một chút, phát tiết phẫn uất của chính mình, không ngờ Trịnh Thiên Dã đi lại nhẹ nhàng như vậy, không có chút gắng sức nào. Tâm tư trả thù nho nhỏ kia của La Phi liền như bắn phải đạn tịt, thở dài một tiếng, rất nhanh không còn thấy bóng dáng, chỉ chừa lại một chút tức giận không cam lòng.


Tâm trạng Trịnh Thiên Dã dường như rất tốt, thường xuyên nghiêng đầu nói chuyện với La Phi, thấy dáng vẻ cô mệt mỏi, liền tự điều chỉnh lại tiếng nói của mình.


Nếu là bình thường, có lẽ La Phi sẽ kích động muốn tát chết anh cho rồi.


Nhưng đêm nay, từ sau chiếc hôn đó, cảm xúc của cô liền trở nên có chút khó hiểu. Có chút bực bội âm ỷ, nhưng không phải đối với con người này, mà là đối với sự hỗn loạn và lơ mơ trong lòng.


Trời đêm thổi vài cơn gió, mồ hôi trên người cô sớm khô đi, chỉ còn lại nơi hai người dán chặt nhau, hơi nóng hòa lẫn thành một khối, như có một loại mờ ám dây dưa không rõ.


Cô nương theo ánh đèn yếu ớt ở ven đường, nhìn anh từ phía sau. Anh là một người đàn ông với đường nét điển trai rõ ràng, cho dù bỏ qua gia thế của anh, đứng giữa một đám đông cũng vẫn nổi bật.


Kỳ thực Trịnh Trạch Thi nói đúng, Trịnh Thiên Dã đối xử với cô không xấu mà. Ngoại trừ việc không tự biết rằng anh đang ép buộc cô, mấy tháng nay, anh đối xử với cô có thể nói là rất tốt. Tuy rằng tính tình anh thỉnh thoảng cũng nóng nảy, cũng uy hiếp đe dọa cô, nhưng phần lớn chỉ là phô trương thanh thế vậy thôi, ngay cả ngôn từ nặng nề quá mức anh cũng chưa từng nói, chứ đừng nói tới chuyện sử dụng bạo lực với cô. Có nhiều lúc, chính tâm lý sợ hãi của cô với anh mà gây nên chuyện.


Cô bỗng nhiên nghĩ, nếu ngày trước anh không phải đại boss ngang tàng bá đạo, cô cũng không có bạn trai, khi đó cô có khả năng thầm mến anh không? Rồi nếu như thần kinh của anh bình thường, không làm ra cái chuyện khiến cô muốn giết anh, hiện giờ có phải cô đã yêu anh rồi hay không?


Nhưng làm sao mà có nếu như được? Tình yêu anh dành cho cô từ đầu chí cuối chỉ là suy nghĩ chủ quan của riêng anh. Lúc anh bình phục, cũng là ngày suy nghĩ chủ quan này chấm dứt. Cô không thể liều mình rơi vào vũng lầy tình cảm này với anh được.


Nghĩ đến đây, bỗng nhiên La Phi cảm thấy có chút khổ sở.



Một lát sau, hai tay cô thoáng ôm anh thật chặt, ghé vào lỗ tai anh khẽ goi: “Trịnh Thiên Dã…”


“Là Thiên Dã.”


Ờ!


“Thiên Dã, anh nói xem nếu như có một ngày chúng ta chia tay, anh có thể quên cái cảm giác từng thích em như hiện tại không?”


“Sao thế được?” Trịnh Thiên Dã bất mãn trách móc, “Sao chúng ta có thể chia tay được?”


“Em nói là nếu mà.”


Trịnh Thiên Dã cắt ngang lời cô: “Không có nếu. Đầu năm sau chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ mặc chiếc áo cưới đẹp nhất trên thế giới, trở thành cô dâu đẹp nhất trên đời, đứng bên cạnh chú rể đẹp trai nhất là anh đây, để người khác lẽ mắt chơi. Sau đó thì… chúng ta sinh hai đứa con, một trai một gái.”


Nhìn thấy anh đắm chìm vào thế giới ảo tưởng, La Phi vội xen miệng vào: “Xem như em chưa nói gì cả. Đúng rồi, hôm nay anh uống vitamin em mua cho anh chưa?”


“Uống rồi! Ngày nào anh cũng uống, em xem bây giờ có phải anh rất khỏe hay không?”


Cơ thể thì khỏe, nhưng đầu óc lại tệ hơn.


La Phi khổ sở, lặng lẽ thở dài, nghĩ Trịnh Trạch Thi chắc không phải bác sĩ rởm chứ? Sao lâu như vậy mà không có hiệu quả chút nào, ngược lại bệnh trạng càng lúc càng rõ?


Bởi vì nhà của La Phi nằm ở lầu bốn, đến dưới lầu, cô yêu cầu được xuống, để tự mình đi lên. Tuy rằng Trịnh Thiên Dã tuyên bố bản thân không mệt, nhưng mồ hôi trên trán anh không đánh lừa được ai.


La Phi kéo anh rón rén vào cửa, sau khi bật đèn ở phòng khách, cô thì thầm: “Anh nhẹ thôi, đừng đánh thức ba mẹ em, em đi trải giường ở phòng khách cho anh.”


Bởi vì vô cùng buồn ngủ, động tác của cô cực nhanh, lấy ra chăn ra giũ hai ba cái liền trải xong giường rồi ra cửa gọi Trịnh Thiên Dã.


Ngay giây phút cô bước ra khỏi cửa phòng kia, mẹ cô bị tiếng động nọ đánh thức cũng từ phòng ngủ chính đi tới, hai người dường như cùng lúc đến ngay cửa.


Sau đó mẹ cô liền thấy Trịnh Thiên Dã trên sô pha, sau giây phút hết hồn, bà bỗng nhiên trợn hai mắt gọi to: “Ông ơi, có trộm!”



Do Trịnh Thiên Dã đưa lưng về phía phòng ngủ chính, nghe thấy tiếng la mới quay đầu lại theo bản năng, nhìn thấy mẹ La Phi ngay cửa phòng, nhanh chóng phản ứng đứng bật dậy, lễ phép chào một tiếng: “Chào cô ạ!”


La Phi bị tiếng la của mẹ cô làm cho sợ tới mức sửng sốt, nghe thấy tiếng của Trịnh Thiên Dã mới lấy lại tinh thần, nhanh chóng đi lên giải thích trước: “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, anh ấy không phải là trộm đâu, anh ấy là đồng nghiệp của con, tên Trịnh Thiên Dã, hôm nay đến chỗ này du lịch, lúc tối vừa mới xuống tàu đã bị giật hành lý, tiền và giấy tờ mất hết, rơi vào đường cùng nên nửa đêm nửa hôm mới liên lạc với con. Con đưa thẳng anh ấy về nhà, vì thấy ba mẹ còn ngủ say, nên chưa kịp chào hỏi đã vào nhà.”


“Dạ.” Trịnh Thiên Dã lễ phép phụ họa theo, “May mà La Phi là người ở đây, nếu không mấy ngày nữa chắc cháu phải lưu lạc ở đầu đường xó chợ rồi.”


Mẹ cô bấy giờ mới nhìn rõ diện mạo của anh, thấy anh lịch sự lại cao to đẹp trai, nói năng lễ phép nho nhã liền có ấn tượng tốt. Ba La Phi khoác áo bước tới, đúng lúc nghe mấy lời này liền nói: “Ra ngoài du lịch mà bị như vậy đúng là gặp xui xẻo quá. Nhưng nếu đã là đồng nghiệp của Phi Phi, vậy trước tiên hãy ở lại nhà chúng tôi.”


“Đúng đúng đúng, đúng lúc mấy ngày này Phi Phi cũng rãnh rỗi, có thể dẫn cháu ra ngoài dạo chơi.” Mẹ cô liên tục phụ họa theo.


Ba mẹ La Phi là dân thành phố nhỏ điển hình, có thể thỉnh thoảng cũng thừa cơ hội, nhưng bản tính nhiệt tình lương thiện, hiển nhiên có thể dễ dàng tiếp nhận Trịnh Thiên Dã. Thấy không còn chuyện gì nữa, liền bảo La Phi tiếp đãi Trịnh Thiên Dã, ba mẹ cô ngáp một cái tiếp tục đi ngủ.


La Phi thấy cửa phòng ngủ chính đóng lại, mới vẫy tay với Trịnh Thiên Dã: “Anh ngủ trước đi, mai em đến khách sạn lấy hành lý của anh về. Em cũng buồn ngủ lắm rồi.”


Trịnh Thiên Dã gật đầu, cười hì hì bước vào phòng ngủ dành cho khách, buông mình nằm xuống giường, lại nhìn về phía La Phi sắp ra khỏi cửa: “Anh muốn ngủ chung với em.”


La Phi tắt đèn, trừng mắt với anh trong bóng tối: ‘Nói bậy bạ gì vậy, ba mẹ em đang ở bên cạnh đó.”


“Lo gì chứ? Anh chỉ nói đại thôi mà.”


La Phi đi tới cửa, bỗng nhiên nhớ tới trận náo loạn ở khách sạn lúc nãy, nghĩ nghĩ rồi đi ngược tới bên giường: “Em ở sát bên, có chuyện gì nhớ gọi em. An ninh của nhà em rất tốt, chưa từng có trộm đột nhập hay gì cả, anh yên tâm ngủ đi.”


Sau đó cô không còn gì để nói thì lại nghe anh an ủi cô: “Có anh ở đây, cho dù trộm vào nhà em cũng đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”


La Phi im lặng liếc anh: “Em đi ngủ đây.”


Mệt mỏi cả buổi tối, La Phi tùy tiện rửa mặt, trở về phòng ngã đầu xuống liền ngủ. Giấc ngủ này ngủ một mạch tới tận trưa. Vừa mở mắt, đầu óc thanh tỉnh đã nghĩ tới Trịnh Thiên Dã ở bên cạnh, cô lo lắng mình không có ở đó, không biết tên kia có làm ra chuyện gì dọa đến ba mẹ cô không.


La Phi lăn một cái đứng dậy, mặc áo khoác mở cửa phòng ra, mùi thức ăn nhất thời xộc vào mũi. Trong phòng ăn truyền đến tiếng cười của ba mẹ và Trịnh Thiên Dã vô cùng hài hòa.


La Phi giật mình, đi lướt qua phòng khách đến phòng ăn, nhìn thấy Trịnh Thiên Dã cùng mẹ cô mỗi người bưng một dĩa thức ăn sóng vai từ nhà bếp đi tới. Tâm trạng của mẹ cô thoạt nhìn rất vui vẻ, nhìn thấy mặt mũi tèm nhèm của con gái, bà cười hì hì nói: “Vốn muốn gọi con thức dậy sớm một chút, nhưng Tiểu Trịnh nói vì chuyện của nó mà con phải chạy đi chạy lại suốt đêm nên phải ngủ bù, cho nên định nấu thức ăn xong mới gọi con dậy. Được rồi, bây giờ con thức rồi, cơm cũng chín, nhanh nhanh đi rửa mặt đi.”



La Phi liếc qua xem xét vẻ mặt thản nhiên của Trịnh Thiên Dã, trong đầu sinh ra rất nhiều nghi vấn, cô lúng túng đáp: “Dạ.”


Ngồi vào bàn ăn, cuối cùng La Phi cũng có cơ hội âm thầm quan sát Trịnh Thiên Dã, phát hiện toàn thân anh toát ra thứ khí chất lễ phép, khách sáo lại khiêm tốn mà trước giờ cô chưa từng thấy, hoàn toàn không giống với vẻ kiêu căng- ngang tàng- vô lễ- ấu trĩ thường ngày.


Cô không biết anh thức dậy lúc nào, đương nhiên cũng không biết anh cùng ba mẹ đã đợi cô bao lâu. Nhưng theo biểu hiện của ông bà La cho thấy hai người rất thích người đồng nghiệp gặp xui xẻo này của La Phi, nhất là bà La, như đang đón tiếp khách quý vậy. Bà gắp thức ăn cho Trịnh Thiên Dã, Trịnh Thiên Dã lịch thiệp liền lễ phép nói cám ơn, cũng rất nể mặt nếm thử, cộng thêm lời khen ngợi tận đáy lòng của anh, một chút cũng nhìn không ra có vấn đề gì.


Giây phút bầu không khí chuyển động hài hòa, bà La đột nhiên hỏi La Phi: “Đúng rồi, nghe Tiểu Trịnh nói nó làm việc chung phòng với con, vậy bình thường hai đứa có tiếp xúc với nhau nhiều không?”


Mỗi một tế bào trong lòng La Phi đều đang gào thét, nhủ thầm tối nào cũng ở bên nhau, có thể gọi là không nhiều à? Nhưng ngoài mặt chỉ thản nhiên gật đầu: “Dạ, anh ấy là sếp con. Bình thường trên công việc thì cũng hay tiếp xúc.”


Hai mắt bà La sáng rỡ, khẽ nói: “Tiểu Trịnh trẻ như vậy mà đã làm sếp rồi, thật sự rất lợi hại, lợi hại nha!”


“Đâu có đâu có ạ!” Trịnh Thiên Dã cười nói, “Cháu đã 30 rồi, đâu còn trẻ nữa.”


La Phi tiếp tục oán thầm, không phải cách đây không lâu còn nghĩ bản thân chỉ mới 25 tuổi thôi sao? Sao hiện giờ lại thản nhiên nhận mình 30 tuổi thế?


Mẹ cô mỉm cười: “Đàn ông 30 đương nhiên còn trẻ rồi. Nhưng thấy Tiểu Trịnh đẹp trai lịch sự như vậy, sao vẫn còn độc thân?”


“Dạ do bình thường công việc bận rộn quá, không có cơ hội tiếp xúc với phái nữ ạ.” Giọng nói của anh hơi ngượng ngùng, đương nhiên có chút không giống với bình thường. Nói xong, không biết là vô tình hay cố ý mà liếc về phía La Phi ở đối diện, “Cũng may, cháu đã có ý trung nhân rồi ạ.”


Dóc tổ! La Phi ngầm trừng mắt liếc anh, nhịn không được ở dưới bàn đá anh một cái.


Mà hiện tại, cuối cùng cô cũng biết một tên thần kinh như anh sao lại trà trộn vào đám người bình thường nhiều năm như vậy mà không bị phát hiện. Hóa ra là người ta thì giả ngây giả dại, còn anh là kẻ điên lại giả bộ bình thường.


Giả bộ rất giống người bình thường!


Động tác của La Phi không ai phát giác ra, nhưng câu nói mập mờ trước đó của Trịnh Thiên Dã đã bị ông bà La chú ý. Hai ông bà nháy mắt ra hiệu với nhau, như trong lòng biết rõ, sau đó bà La cười ha ha nói sang chuyện khác: “Dù sao cháu cũng đã đến Vân Nam rồi, tiền bạc hành lý bị mất thì cùng lắm là trở về làm lại, mấy ngày này cô bảo Phi Phi nhà cô đưa cháu du ngoạn Vân Nam cho biết. Tuy rằng đây là thành phố nhỏ không lớn bằng Giang Thành, nhưng cũng có rất nhiều địa điểm đáng để ghé thăm. Phi Phi, mấy ngày này đúng lúc con không có việc gì đúng không? Coi như làm hướng dẫn viên du lịch cho Tiểu Trịnh đi.”


La Phi rất hiểu mẹ cô, đương nhiên biết mẹ cô đang có ý gì. Nhưng vậy cũng tốt, để Trịnh Thiên Dã cố ra vẻ nói hươu nói vượn như vậy, ngược lại chỉ khiến ba mẹ cô càng thêm nghi ngờ mà thôi.


Bởi vì đã có chỗ ở, ăn cơm xong, La Phi liền cùng Trịnh Thiên Dã đến khách sạn Lệ Cảnh trả phòng và lấy lại hành lý. Quản lý khách sạn liên tục xin lỗi, Trịnh Thiên Dã ra vẻ không so đo, cuối cùng khiến đối phương thở phào nhẹ nhõm.


Chỉ có La Phi lặng lẽ bi ai dùm cho cái khách sạn gặp phải xúi quẩy này.


Mấy ngày tiếp theo, La Phi và Trịnh Thiên dã ở bên nhau xem như vui vẻ. Nhất là lúc ở nhà, quan hệ giữa Trịnh Thiên Dã và ông bà La đột nhiên tiến triển vượt bậc, anh cùng đánh cờ với người mê cờ là ba cô, còn giúp mẹ cô nấu cơm, tóm lại anh vừa chịu khó vừa hiểu chuyện, không có buồn vui vô cớ. Mỗi lần La Phi nhìn thấy mẹ cô liếc Trịnh Thiên Dã một cái, lại lặng lẽ nhìn mình, ánh mắt kia rõ ràng đang nói, chàng rể tương lai của bà chính là anh!



La Phi nhứt đầu không thôi.


Cũng may một tuần quý báu trôi qua trong chớp mắt, đã đến ngày La Phi và Trịnh Thiên Dã quay về Giang Thành.


Ông bà La tiễn hai người xuống lầu, bà La lặng lẽ kéo con gái ra sau, nhỏ giọng nói: “Mẹ thấy Tiểu Trịnh được đó, mẹ con là người từng trải, nó có ý với con sao mẹ không nhìn ra chứ? Nhưng mẹ thấy nó là đứa yên phận sống nội tâm, nếu con cũng có tình cảm với nó, cũng đừng đợi người ta phải theo đuổi con, lúc thích hợp thì ám chỉ đi để người ta có dũng khí bày tỏ.”


Yên phận sống nội tâm!? La Phi thiếu điều sắp hộc máu. Nếu mẹ cô biết ngày hôm qua khi hai đứa ra ngoài đi dạo, cái người mà mẹ cho là yên phận sống nội tâm này bỗng nhiên bị t*ng trùng bơi lên não, muốn kéo cô đi thuê phòng, mẹ còn cảm thấy như vậy được hay không?


Nhưng mà, tên thần kinh Trịnh Thiên Dã đúng là có khả năng diễn kịch trời phú, làm cho người từng trải năm sáu chục tuổi như mẹ cô không nhìn ra được có chút khác thường nào.


Thấy con gái không có phản ứng gì, bà La lại nói: “Mẹ và ba con đã bàn bạc rồi, tuy rằng trước đó hy vọng con về làm gần nhà, nhưng nếu con muốn ở lại Giang Thành, có khả năng tìm được đối tượng thích hợp để kết hôn, ba mẹ cũng vui vẻ tác thành. Dù sao cũng là thành phố lớn, cũng có lợi hơn với tương lai con cái sau này. Tiểu Trịnh làm cùng công ty với con, trẻ như vậy đã là lãnh đạo, vẻ ngoài cũng lịch sự tuấn tú, tính tình thì không cần phải bàn cãi gì. Nếu con ở bên nó thì ba mẹ rất là hài lòng.”


La Phi đã không biết nói gì, chỉ có thể im lặng lắng nghe, sau đó tự động bỏ qua.


Tới cổng khu nhà vẫy taxi, Trịnh Thiên Dã xếp hành lý, La Phi lên xe trước. Đợi Trịnh Thiên Dã chào tạm biệt hai vị trưởng bối xong, bà La bỗng rướn người về trước, nháy mắt nhỏ giọng nói với anh: “Tiểu Trịnh, cháu nói thật cho cô biết, ý trung nhân của cháu có phải là Phi Phi nhà cô không.”


Trịnh Thiên Dã làm ra vẻ kinh ngạc, chợt cúi đầu, biểu hiện ngượng ngùng, khẽ nói: “Cô, cô nhìn ra được à?”


Bà La cười cười: “Cô đâu phải đồ ngốc chứ. Cô nói thật cho cháu biết, trước kia Phi Phi nhà cô có thời gian bị thất bại trong tình cảm, nếu cháu thật sự thích nó, có thể yên tâm mạnh dạn theo đuổi nó, nhưng phải đối xử tốt với nó, tuyệt đối không được lừa dối nó. Cô rất thích cháu, cô chấm cháu rồi đó, cố lên!”


Nói xong, bà còn làm động tác nắm tay.


Mặt mày Trịnh Thiên Dã sáng rỡ, mỉm cười rồi cũng làm lại động tác nắm tay: “Cô yên tâm, cháu sẽ cố gắng ạ!”


Bà La nhất thời cười đến không khép miệng được: “Đi nhanh lên đi, tài xế đợi lâu rồi kìa!”


“Tạm biệt cô chú!” Trịnh Thiên Dã nghiêng người chui vào trong xe, vẫy tay chào tạm biệt với ông bà La ở bên ngoài.


Đợi xe chạy được một đoạn, Trịnh Thiên Dã đắc ý nhìn về phía La Phi lúc này mặt mũi đang u ám: “Anh đã nói cô chú sẽ thích anh mà.”


La Phi lườm anh, nói một cách lạnh lùng: “Anh không làm diễn viễn đúng là đáng tiếc, nói không chừng đã sớm là ảnh đế cấp quốc tế rồi.”


Trịnh Thiên Dã bất mãn hừ một tiếng: “Anh không giả bộ mà, họ là ba mẹ em, anh đương nhiên phải đối xử chân thành, như vậy họ mới yên tâm giao em cho anh chứ.”


“Cám ơn anh nha!” La Phi liếc anh.


“Không cần cám ơn.” Anh như là không nghe ra sự châm chọc trong lời nói của cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận