Võng Du Chi Dâm Đãng Nhân Sinh


Hai người rất nhanh liền tới phòng con nhện tinh, trong phòng hai bên mười mỹ nữ nằm ngang đến cái y phục cũng rách rưới, một bộ dáng vừa mới bị lăng nhục qua, xuân sắc khôn cùng. Trung gian còn có một cái tọa ỷ, mặt trên chồng chất đủ loại châu báu quý báu, mà mãn nguyện nằm phía trên chính là chủ nhân huyệt động ── con nhện tinh.


Lương Tu Ngôn vốn nghĩ con nhện tinh hẳn là một con nhện to lớn, không nghĩ tới là người mỹ nữ lãnh diễm, ngay cả y thể cũng phủ màu đen bó sát người, đường cong linh lung nhìn một phát không sót gì.


Con nhện tinh như thấy được ánh mắt mê đắm của Lương Tu Ngôn, cười lạnh một tiếng, nói, “Hừ, lại là đi tìm cái chết, lão nương sẽ thành toàn các ngươi.”


Con nhện tinh bay vèo vèo sang, Lương Tu Ngôn cũng chạy nhanh lấy kiếm tiến công.


Tuy rằng Lương Tu Ngôn cấp bậc thấp, nhưng có Mạc Tuấn Ninh ở bên hiệp trợ, không bao lâu đã thấy con nhện tinh lung lay sắp đổ.


Đang lúc thời điểm cậu nghĩ tới đại công muốn cáo thành, lại nghe con nhện tinh hô to một tiếng: “Dừng tay!”


Muốn làm cái gì a? Lương Tu Ngôn tuy rằng nghi hoặc, nhưng vẫn dừng lại xem ả đùa giỡn kiểu gì.


Chỉ nghe con nhện tinh chậm rãi nói: “Hai vị đại hiệp võ nghệ cao cường, ta không thể địch thủ, nhưng hy vọng hai vị nghe ta một lời. Kỳ thật ta ăn thịt người cũng tình thế bất đắc dĩ, chính là ta bị một cao nhân trọng thương, vì khôi phục tu vi mới bất đắc dĩ lâm vào, nếu hai vị đại hiệp có thể tặng cho ta một vật, ta liền thề cải tà quy chính, tuyệt không tái đả thương người, cũng vĩnh viễn bảo hộ thôn trang.”


Có thể có loại chuyện tốt này? “Vậy ngươi muốn cái gì?” Lương Tu Ngôn hỏi.


“Tinh dịch đồng nam.”


Cái gì! Lương Tu Ngôn bị khiếp sợ không thể thành lời, sao lại có nhiệm vụ dâm đãng như thế!


“Ta…… Ta……” Lương Tu Ngôn nhìn xem con nhện tinh, lại nhìn xem Mạc Tuấn Ninh, Mạc Tuấn Ninh lại lắc đầu, tỏ vẻ chính mình cũng không có năng lực góp sức.


Nam nhân anh tuấn bất phàm giống Mạc Tuấn Ninh như vậy, sao có khả năng vẫn là xử nam.


Mà con nhện tinh hiển nhiên cũng chỉ nhìn trúng Lương Tu Ngôn, ả đem một cái bình sứ tới trước mặt Lương Tu Ngôn, hai mắt đẫm lệ trong suốt nhìn cậu: “Ta chờ mười mấy năm mới đợi một đại hiệp có được thân đồng nam tử tiến vào huyệt động giống như ngươi vậy, hy vọng đại hiệp cứu tiểu nữ một mạng.”


Lương Tu Ngôn tối không thể nhìn nữ nhân khóc, huống chi lại là một nữ nhân mĩ diễm mềm mại đang khóc như thế, nhất thời mềm lòng, liền tiếp nhận bình sứ.


Thủ dâm thôi mà, cậu cũng đâu phải chưa từng thủ dâm qua! Nhưng ở nhà với ở trong trò chơi dù sao cũng không giống nhau a, này trước mặt có mỹ nữ, bên cạnh còn có học trưởng…… Lương Tu Ngôn một tay lấy bình sứ, một tay đặt tại quần sịp, chính là không hạ được quyết tâm.



Thời điểm chính cậu còn do dự, đột nhiên cảm giác một đôi tay từ phía sau thân tiến lại, lấy tư thế vây quanh mình giải khai dây lưng. Rồi mới không đợi Lương Tu Ngôn kịp phản ứng lại, hạ thể chợt lạnh, quần đã bị tuột xuống dưới.


“Không cần…… A!” Hạ thể truyền đến tê dại làm cho Lương Tu Ngôn lập tức thoải mái mà kêu lên.


“Ta giúp ngươi.”


Nam nhân tiếng nói ôn nhu gần ở bên tai, giống xuân thủy khiến người ta chìm đắm trong đó.


“Học trưởng, không cần……” Lý trí làm cho Lương Tu Ngôn nghĩ cự tuyệt, nhưng khoái cảm mãnh liệt khiến cho cậu không kiềm chế được.


dương v*t ở trong tay nam nhân, bị thuần thục cao thấp bộ lộng, loại khoái cảm này cũng không phải tự mình thủ dâm có thể bằng được. Đặc biệt thời điểm ngón tay thon dài của nam nhân an ủi hai tinh nang phía dưới cậu, cậu cơ hồ thích đến muốn bắn tinh!


“uh hừ……hảo mạnh…… uh……” Rên rỉ không ngừng từ trong miệng Lương Tu Ngôn  tràn ra, từng đợt khoái cảm theo vĩ chuy truyền khắp toàn thân, làm cho  hai chân cậu mềm yếu toàn thân vô lực, chỉ có thể hướng phía sau dựa vào Mạc Tuấn Ninh mới có thể chống đỡ.


Nhiệt độ cơ thể nam nhân xuyên thấu qua lớp vật liệu may mặc mỏng manh truyền tới,  hô hấp hắn phả ở bên tai, hết thảy đều như thuốc giục tình, khiến cậu chìm đắm bên trong dục vọng không thể suy nghĩ.


Mạc Tuấn Ninh hiển nhiên rất quen thuộc nhược điểm nam nhân, khi khinh khi trọng  bộ lộng, hoặc dùng móng tay xẹt qua linh khẩu, mãn nguyện nghe được thanh âm người trong lòng cầu xin tha thứ.


“A a a! Không cần! Quá sung sướng, học trưởng!”


“Gọi tên ta, gọi tên ta cho ngươi bắn.”



Dục vọng bắn tinh mãnh liệt khiến Lương Tu Ngôn mất đi lý trí, cậu không để ý liêm sỉ lớn tiếng kêu rên rỉ lên:“Mạc…… Tuấn Ninh…… Cho ta bắn, cho ta bắn! A a!”


Nam nhân thuận theo tốc độ bộ lộng nhanh hơn, Lương Tu Ngôn kêu to bắn ra.


Mạc Tuấn Ninh dùng bình sứ tiếp được tinh dịch, giao cho con nhện tinh. Mà Lương Tu Ngôn cũng từ giữa cao trào tỉnh táo lại, ý thức được chính mình thế nhưng ở trong tay một người nam nhân bắn tinh, còn hô lên không biết cảm thấy thẹn như vậy, cậu không bằng lấy cái lỗ chui vào thôi!


Lương Tu Ngôn bất an ở trong lòng Mạc Tuấn Ninh vặn vẹo, muốn rời đi cái ôm của hắn.


“Đừng nhúc nhích!”


Nam nhân thanh âm thô khàn còn để bên hông cậu vật cương cứng, Lương Tu Ngôn không kinh nghiệm cũng minh bạch chuyện ra sao, cậu xấu hổ và giận dữ muốn chết, nhưng cũng chỉ có thể cứng ngắt thân thể một cử động cũng không dám.


“Không quan hệ, qua lập tức tốt rồi.”


“Ta…… Ta giúp ngươi……” Lời vừa ra khỏi miệng, Lương Tu Ngôn quả thực muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, sao lại nói ra thứ lời ma xui quỷ khiến này chứ!


Lương Tu Ngôn chậm rãi xoay người, cậu thấp đầu hoàn toàn không dám nhìn Mạc Tuấn Ninh, mà trên mặt lại nóng bừng, chỉ sợ ngay cả cổ đều hồng thấu. Tay cậu cũng run rẩy lợi hại, gỡ vài lần đều không cởi bỏ được dây lưng Mạc Tuấn Ninh.


“Đừng miễn cưỡng, không có quan hệ.”



Nam nhân am hiểu ý thiện lương lại làm cho Lương Tu Ngôn quyết tâm kiên định, “Không được, ngươi đều giúp ta làm……” Ý thức được tự mình nói sai rồi, Lương Tu Ngôn mặt càng đỏ hơn.


Thật vất vả gỡ bỏ dây lưng, dương v*t nam nhân lập tức nhảy ra.


Lớn quá…… Lương Tu Ngôn nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.


Hai tay phóng  lên,  nhiệt độ nóng rực kia cơ hồ làm cho cậu cầm không được. Cậu thu nhắm ánh mắt không dám nhìn  quái vật to lớn ấy, học động tác Mạc Tuấn Ninh trước đó cao thấp bộ lộng lên.


“Nhẹ một chút, đúng, chính là như vậy.” Nam nhân tại bên tai cậu, nói ra ngôn ngữ dâm loạn, tựa như đang thôi miên, khiến Lương Tu Ngôn kìm lòng không đậu chiếu theo lời hắn mà làm.


“Sờ nữa sờ đản đản phía dưới tôi…… Nga…… Tốt lắm……”


Nghe được nam nhân phát ra rên rỉ thấp trầm, Lương Tu Ngôn động tác trên tay nhanh hơn, càng thêm ra sức lấy lòng hắn.


“Uhm…… Ngươi học thực mau. Đến, hiện tại mở to mắt, nhìn ta.”


Lương Tu Ngôn chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Mạc Tuấn Ninh  ngay tại trước mắt cậu, bọn họ cách rất gần, cơ hồ chóp mũi chạm nhau.  Hô hấp của cậu chạm hô hấp của hắn, hắn bởi bộ lộng mà ồ ồ hô hấp.


Lương Tu Ngôn nhìn Mạc Tuấn Ninh thoáng cúi đầu hôn lên bờ môi cậu, hành động như vậy khiến cho cậu khiếp sợ đến độ quên bộ lộng. Cậu cảm giác bờ môi  được hắn hôn nhẹ một lát, rồi mới theo đường môi tinh tế liếm lộng, giống đang nhấm nháp mỹ vị nào đó. Tay cũng bị hai bàn tay lớn khác bao trùm, chỉ dẫn cậu tiếp tục cao thấp bộ lộng thứ nóng rực trong tay.


Rõ ràng là đang thủ dâm, mà hình như  so với thủ dâm càng thêm phiến tình.


Ở thời điểm hai tay Lương Tu Ngôn mỏi nhừ đến không được nữa, Mạc Tuấn Ninh cuối cùng tại trong tay cậu bắn ra, tinh dịch trọc bạch bắn tại trên tay, bụng, quần xì líp Lương Tu Ngôn ……


“Thực xin lỗi, hình như đem quần ngươi làm dơ rồi.”


“Không quan hệ, ta đổi cái mới là được.” Lương Tu Ngôn nói, cuống quít dùng nắm tay lau khô sạch sẽ tinh dịch trên quần với bụng, rồi lại thay đổi thân trang bị mới. Lần này cậu dứt khoát  thay y phục và quần, tuy rằng thuộc tính không  tốt bằng cái  quần kia, nhưng như vậy làm cho cậu cảm giác càng an tâm. Nếu không…… Nếu không chính mình thật sự là rất dâm loạn, không chỉ ở trong tay nam nhân bắn tinh, còn thay đối phương thủ dâm, còn cho đối phương bắn trên người mình!


…………………………………………………


Chương ba: cao thủ xuất hiện 


“Ngươi đến tột cùng muốn làm gì thế?” Lương Tu Ngôn nhìn chòng chọc vào y, cảnh giác hỏi.


“Làm ngươi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận