Vợ Yêu Khó Thuần Phục


Editor: lyly93

Anh ngay lập tức đem cô gái kia đuổi việc đi. Hạ Như Vân nhìn thấy trong góc phòng làm việc cô kê một chiếc bàn nho nhỏ, tại sao cô ta có thể cùng anh Mạnh ở chung một phòng làm việc được chứ.

Hạ Như Vân từ nhỏ đã yêu thích Mạnh Tử Long, cô vui vẻ nhất là khi được ở chung một chỗ với anh, cô tuyệt đối không cho phép bất kì người đàn bà nào cùng cô tranh giành anh.

Cô ấy làm gì cô? Mạnh Tử Long cảm thấy có chút kì quái, làm sao Điềm Điềm lại biết Hạ Tử Vân, làm sao lại chạy đến chọc cô ta được chứ.

Điềm Điềm đứng ở ngoài cửa gõ gõ cửa, Tôi có thể vào được không? Thật ra thì vừa rồi cô đứng ngoài cửa đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện, cô cũng nghe thấy Hạ Vân Như đối với mình trách móc.

Để cô ta trực tiếp nói với anh đi. Hạ Như Vân tự nhiên đi tới ghế sofa ngồi vắt chéo chân.


Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Mạnh Tử Long nhìn Điềm Điềm đang đi vào từ cửa hỏi, Không phải tôi bảo em đi pha cafe sao, cafe đâu rồi?

Điềm Điềm đi tới trước mặt Mạnh Tử Long, đem hai tay mình dấu ở phía sau, mặc dù vừa rồi khi đứng trước mặt người đàn bà kia cô không yếu thế nhưng mà khi đứng trước mặt người đàn ông này cô lại cảm thấy có chút sợ hãi không biết phải làm gì, thậm chí còn sợ trách tội rồi đuổi việc mình, vừa rồi cô nghe cô ta gọi là anh Mạnh, nhất định là cô ta có quan hệ với anh, anh ta không có lí do gì không giúp em gái cua mình làm sao có thể giúp người ngoài được đây.

Điềm Điềm, em ngây ngốc đứng đó làm gì? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Anh nhìn bộ dáng cô cúi đầu cắn môi của mình, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, thầm nghĩ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, cô không phải rất lợi hại sao, sao bây giờ lại biến thành dáng vẻ con mèo nhỏ như vậy rồi.

Tôi... Tôi... Điềm Điềm có chút cứng ngắc nói, Tôi... tôi đổ mất gói cà phê đậu. Sau khi nói xong cắn chặt môi mình cánh tay đặt sau lưng cũng không ngừng xoa nắn.

Cafe đậu? Đổ mất? nhìn dáng vẻ cô khẩn trương như vậy làm anh phản ứng không kịp, không phải chỉ là cafe thôi sao, đổ rồi thì có thể mua cái mới, làm sao phải khẩn trương như vậy?

Bởi vì... bởi vì... anh mỗi ngày đều muốn uống loại cafe kia. Điềm Điềm ấp úng nói, Mong anh tha thứ cho tôi đi, tội thật sự không cố ý.


Vậy sao? Giọng nói anh vô cùng lạnh lùng hoàn toàn không nghe ra điều gì bất thường.

A? Tôi làm đổ loại cafe mà anh yêu thích nhất. Điềm Điềm ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh không phải lỗ tai anh ta có vấn đề rồi chứ.

Em nhìn tôi làm gì? Không phải một gói cafe thôi sao, mua cái mới là được rồi, sao lại khẩn trương như vậy? anh nói lạnh nhạt thong dong.

Phản ứng của anh như vậy khiến cô hoàn toàn bất ngờ, Cứ như vậy sao?

Ừ, không thì em muốn như thế nào? anh bắt đầu lật tài liệu ra xem tiếp, ngày hôm qua cô làm như vậy tôi còn tha thứ, huống chi chỉ là một bịch cafe thôi.

Cám ơn tổng giám đốc, sau này tôi sẽ cẩn thận. Cô thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng lần này mình xong rồi, không nghĩ tới anh lại có thái độ như vậy, hai tay đặt ở sau lưng bây giờ đặt lại về phía trước.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận