Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Mạc Nhi: Hi mọi người! Hơn một tuần ta mất tích rồi T^T Tại ta phải lo nhiều thứ quá, 98% là việc học a :3 Thế nên post hơi lâu. Hơn nữa hôm nay là sinh nhật ta, độc giả hát bài Happy Birthday cho ta đi :3 love you so much! ♥~- Vy, về với anh!- Vy, mau về với anh!- Vy, em muốn hành hạ anh đến bao lâu nữa?- Vy…Trong giấc mơ, giọng nói trầm ấm vang lên, liên tiếp gọi nàng…Nàng cảm thấy, giọng nói đó..thực quen thuộc..Phong?!Tiểu Vy vội mở mắt, từng giọt mồ hôi thấm đẫm vai nàng.Đối diện là người đàn ông mặc áo blouse trắng, người đàn ông này có lẽ thấy nàng tỉnh dậy, đưa tay đẩy gọng kính đen, mở miệng chậm rãi nói:- Bạch tiểu thư, tôi được Trần tiên sinh gọi đến là để kiểm tra sức khỏe của cô.- Kiểm tra sức khỏe?- Phải! – Bác sĩ gật đầu.Không đợi nàng mở miệng, bác sĩ đẩy máy chiếu ra, bắt đầu tiến hành gỡ bỏ mọi dây an toàn trên người nàng ra. Ông ta vừa làm vừa nói:- Tim mạch của cô bình thường, hô hấp cũng không có vấn đề gì. Nhưng cô lại thiếu máu, cũng không nhiều nhưng thời gian này cô cần nghỉ ngơi, tránh hoạt động nhiều.- Đã xong rồi sao?- Xong rồi! – Bác sĩ tháo găng tay, không quay lại nhìn cô mà nói.Lúc này, Từ Trí mở cửa, ngay lập tức nở nụ cười tươi nói:- Đã ổn rồi! Ta đi chứ?Tiểu Vy còn chưa hiểu rõ tình hình đã bị lôi kéo đi, nàng đối với người đàn ông đằng trước mơ hồ hỏi:- Chuyện gì vậy?- Đêm qua anh đi qua phòng em để kiểm tra, phát hiện em có hiện tượng không tốt mới gọi bác sĩ.Từ Trí sau đó trầm mặc. Hắn nhớ lại đêm qua, gương mặt nàng trắng bệch, hơi thở yếu ớt, người nàng lúc lạnh băng, lúc lại nóng rực.Nhưng hôm nay, bác sĩ chỉ kết luận câu nàng thiếu máu cùng sốt, làm hắn như không dám tin.Nào có ai sốt lạ như vậy?Bác sĩ đứng cùng hắn suốt bao lâu, cuối cùng để hắn xem kết quả kiểm tra hắn mới tin.- Mấy giờ rồi?- Đã gần 10 giờ rồi! – Từ Trí cười gượng.Nàng giật mình, 10 giờ. Nàng cứ như vậy hủy đi ngày cuối cùng của hắn và nàng.- Thật xin lỗi!- Không sao! Anh biết! – Hắn cười buồn.- Để anh đưa em về!- Anh cũng có thể để sang ngày mai mà! Em cũng không có vấn đề gì đâu! – Tiểu Vy vội kéo lấy tay hắn nói.Hắn chắc chắn rất mong chờ ngày hôm nay. Vậy mà nàng lại phá hủy. Điều đó, chắc chắn là nàng cũng sẽ rất buồn.Lời nàng nói làm hắn khựng lại, mắt ngạc nhiên nhìn về phía cánh tay mình đang bị nàng nắm chặt.Nàng từ trước đến giờ dù bỏ đi bài xích, nhưng chưa bao giờ đụng vào hắn.- Ngày mai, anh sẽ đi Boston.- Tại sao?Từ Trí trầm mặc.Tại sao?Tại vì nơi này chứa đựng kí ức đau buồn nhất của hắn.Tại vì nơi này, có người con gái hắn yêu, nhưng không phải của hắn.Tại vì nơi này, hắn sợ hãi phải nhìn người ta hạnh phúc, khi mình không có hạnh phúc.Hắn ghét nơi này, càng ghét bản thân mình hơn.Hắn sợ, không chịu được khi nhìn nàng như vậy hạnh phúc bên người đàn ông khác, hắn sẽ lại lần nữa điên rồ làm tổn thương nàng.Khẽ lắc đầu, Từ Trí xoa đầu nàng rồi vượt lên trước.- Em cần về, nếu không, Lạc Lãnh Phong sẽ tìm anh tính sổ mất. - Khoan..Tiểu Vy chưa kịp nói từ tiếp theo, một lực đạo lớn đập vào gáy nàng.Nàng không kịp phản ứng, ngay lập tức ngã xuống, rơi vào vòng tay của Từ Trí.- Thật xin lỗi, Tiểu Vy..Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác, để nàng tự nguyện về, nàng sẽ day dứt chuyện ngày hôm nay mà cự tuyệt ở lại mất.Từ Trí một tay đỡ nàng, ngửa cô lên trời than:- Sẽ khó khi gặp Lạc Lãnh Phong đây…Lãnh Phong gục mặt trên bàn máy tính, sắc mặt hắn mệt mỏi cực độ. Đã mấy chục tiếng hắn không hề ngủ, ngay cả chợp mắt một chút cũng không.Hắn không dò được vị trí cụ thể của nàng, đành phải điều người đi tìm.Khắp mọi nơi, từ thành phố A đến thành phố E, nơi đâu cũng có người của hắn. Nàng không hề rời khỏi thành phố A, nhưng hắn lại không tìm thấy, nàng như hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới này.- Vy, mau quay về…Tại lúc này, Tiểu An đứng khuất sau tấm mành, mắt nhìn về phía chiếc xe đen dừng lại trước cổng, cô lập tức mở miệng nói lớn:- Ta có khách quý! Là Từ Trí!Trong nháy mắt, sắc mặt Lãnh Phong đanh lại:- Nói cái gì?- Từ Trí đến, hắn mang theo… Tiểu Vy.- Bố trí người tại tòa nhà phương Tây, đợi đến khi tôi lấy được cô ấy, lập tức nổ súng! – Hắn sắc mặt lạnh lùng, qua điện thoại ra lệnh cho Lục Quân và Khải Bình.Từ Trí bước vào khuôn viên rộng lớn, tay ôm Tiểu Vy nắm chặt lại. Hắn nhìn xung quanh, khẽ cười. Nơi này xung quanh đều có người của Lạc Lãnh Phong, chắc chắn giờ này có rất nhiều súng chĩa về phía hắn đây.Từ Trí rất nhanh nhìn được bóng đen đang tiến đến từ mái hiên ra, miệng tươi cười nói:- Tôi không có hại cô ấy! Anh đừng quan trọng hóa như vậy!Trong bóng tối, Lãnh Phong dừng lại cước bộ, cười lạnh lẽo:- Cư nhiên cướp người phụ nữ của tôi giữa đường, giờ lại thân mật ôm người phụ nữ của tôi đem trả lại. Đời này có chuyện nào nực cười như vậy?- Lạc Lãnh Phong, anh không phải quá giả tạo đi? Ở trước mặt cô ấy luôn yêu thương, cưng chiều, giờ thì sao?Lãnh Phong đứng khuất trong tối nghiến răng, từng khớp xương hắn co lại thành nắm đấm.- Cảm xúc của tôi, cô ấy hiểu. Giờ, buông cô ấy ra!Từ Trí cười, khuôn miệng tuấn tú mở rộng, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô độ. Hắn không buông nàng ra.- Tôi có thể, giết ngay cô ấy ở đây.“Cạch!”Hai tiếng lên đạn đồng thanh, nhưng lại không phải cùng một người. Lúc này, Lãnh Phong đã bước ra, tay cầm khẩu súng bạc nhắm đúng mi tâm người đối diện. Mà Từ Trí cũng không kém, hắn cầm khẩu súng dí ngay trán người trong lòng – điểm yếu duy nhất của Lạc Lãnh Phong.- Trần Từ Trí, có phải mày vẫn chưa hết bệnh phải không? Muốn vào phòng giam nữa sao? – Mắt Lãnh Phong đầy tia máu, nhìn chằm chằm vào khẩu súng trên tay Từ Trí.Hai bên đôi co không ngừng. Người của Lãnh Phong núp xung quanh nhìn thấy cũng không thể nổ súng được, nếu họ chẳng may mất góc bắn đúng Bạch tiểu thư, khó bảo toàn mạng sống của nàng, lão đại sẽ cho bọn họ chết cũng không yên.- Tôi không muốn gì cả! Chỉ đơn giản đem cô ấy về! – Từ Trí đột ngột thu hồi súng.Lãnh Phong nhíu chặt mày, hắn đang diễn trò gì đây?Từ Trí cúi thấp người, nhẹ nhàng đặt Tiểu Vy xuống thảm cỏ, rất nhanh lùi lại hai bước.[Lão đại! Chúng ta..]- Bỏ đi! – Lời còn chưa dứt, hắn trả lời nhanh.- Tôi biết, thế này thật đơn giản, có khi là khó tin, nhưng thực sự, người đã thua, cũng nên thua đẹp chút. – Từ Trí nhìn Tiểu Vy đã nằm gọn trong tay Lãnh Phong, cười buồn.Từ Trí nhìn đồng hồ, xoay người nói:- Có thể ra ngoài tôi sẽ bị một viên đạn vào đầu, nhưng tôi nói trước rằng, cô ấy hiện tại không khỏe.Từ đầu tới cuối Lãnh Phong im lặng. Mắt hắn khẽ nheo lại, nhìn bóng nam nhân mà mình thường cho là kẻ thù rời đi, quay người lại đối diện với tòa nhà phía Tây, làm ra hiệu chữ x.Khải Bình cầm khẩu súng ngắm thở dài, kéo bộ đàm lên nói lớn:- Lão đại hủy lệnh! Tất cả tập trung quay về!Lúc Tiểu Vy tỉnh lại, đã là chuyện ngày trước…Tình huống là như sau, Lạc Lãnh Phong ngồi bên giường, thấy nàng mở mắt vội đứng dậy, vội vàng hỏi thăm sức khóe nàng.Nhưng cái đó.. chỉ trong tiểu thuyết.Thực tế chính là, Tiểu Vy mở mắt, phát hiện thân mình nặng trĩu, ngực bị một cánh tay rắn chắc đè lên, đùi bị chân người nào đó gác lên.Hiển nhiên, người nào đó ở đây chính là Lạc Lãnh Phong.Nàng nhăn mặt, hy vọng có thể động đậy tay chân mỏi nhức một chút, nhưng có làm bao nhiêu sức thì vẫn không thể nhấc nổi cánh tay hắn ra, đành bất mãn kêu:- Đau…- Tỉnh? – Lãnh Phong dù ngủ nhưng vẫn nhạy bén phát hiện nữ nhân bên cạnh cử động, điều đó cho hắn biết nàng đã tỉnh.- Hỏi thừa! – Tiểu Vy lầm bầm.Lãnh Phong nhanh chóng làm ra bộ mặt lạnh lẽo, mắt hắn nheo lại, cầm cổ tay kéo nàng lên:- Nói!- Ách! Gì? – Tiểu Vy bất chợt bị hắn kéo lên, cơ tay không khỏi đau nhức.- Anh đã nói gì với em? – Hắn tăng lực đạo bóp chặt cổ tay nàng, tay kia cũng siết chặt eo nàng.- A.. Đau! Phong… - Tiểu Vy bị đau, nước mắt lưng tròng tội nghiệp nhìn hắn.- Nói! – Hắn như một con sư tử bị bỏ đói lâu ngày, rống lên tức giận.- Em.. không có! Đau!Hắn thật lâu rồi không có đối với nàng lạnh lùng như vậy a!- Nói em không được gác điện thoại, tại sao không nghe lời anh? Tôi nói em quay về ngay, sao không nghe?Mắt hắn hằn lên tia máu đỏ. Lực đạo ở tay tăng thêm. Nàng ở với tên Từ Trí đó, lại thêm thù mới hận cũ. Cũng may Từ Trí cũng không làm gì nàng, nếu không hắn chỉ hận không thể loại hắn ngay lập tức.- Đau! Đau! Phong.. Hức hức..Tiểu Vy bị đau, cổ tay nàng tím bầm, nước mắt nàng giàn giụa.Oa, hắn độc ác! Nàng không có tổn hại gì đến hắn a!Lãnh Phong thấy nàng vì đau mà khóc, tay liền buông lỏng.Hắn thở dài, tay vô thức xoa nhẹ vết bầm trên tay nàng nói:- Sẽ không có lần sau!Tiểu Vy ngồi trong lòng hắn, cảm giác ở cổ tay, đau đớn đã không còn. Lúc này, nàng mới bạo dạn, ngẩng đầu nhìn hắn:- Đói..Lãnh Phong từ trên cao nhìn, cổ họng hắn đi xuống một chút.- Phong.. ưm!!Bàn tay to lớn đè lên ót nàng ấn về phía trước. Miệng nàng bị chặn lại, chỉ kịp ô ô vài tiếng.Tiểu Vy khẽ cau mày, ngực nàng thật nóng, rồi dần từ ngực chạy lên, mặt nàng một mảng đỏ rực.Lãnh Phong vẫn duy trì nụ hôn sâu, thật lâu sau mới luyến tiếc buông ra, hơi thở nóng ấm dừng lại trên hõm cổ trắng ngần.- Vy… Nếu em còn rời xa anh thêm một lần nữa, anh sẽ bẻ gãy chân em!- Tại sao?- Tại vì.. anh sẽ không phải đi tìm em, lo lắng cho em thêm một lần nào nữa. – Hắn vuốt ve má nàng.Tiểu Vy không mỉm cười như dự định, ngược lại còn nhăn mặt như bị rách, nũng nịu:- Đói…- Ta đi ăn! – Lãnh Phong xoa đầu nàng, hai tay vòng xuống, bế thõng người nàng lên.- Phong! Từ Trí đâu? – Tiểu Vy nghịch áo hắn, tiện hỏi.- Em biết mọi chuyện. nhưng chỉ hỏi lại cho chắc chắn, đúng không? Lãnh Phong nở nụ cười mị hoặc.Tiểu Vy bị đoán tâm, đỏ mặt vội chuyển đề tài:- Phong! Muốn ăn khoai tây chiên, sườn chua ngọt, mỳ đậu xanh, mực xào, cá hấp nước tương.. – Tiểu Vy ngoan ngoãn ở trong lòng hắn, giơ bàn tay trắng nõn lên đếm.Lãnh Phong dùng chân mở cửa, bỏ qua chuyện nàng đánh lảng, tiếp lời nàng:- Khoai tây chiên chỉ để ăn nhẹ, không được ăn thứ này vào bữa chính.Tiểu Vy hai mắt sáng rực ngước lên nhìn hắn một hồi, sau đó cười rạng rỡ nói:- Vậy được! Ta sẽ ăn sườn chua ngọt, mỳ đậu xanh, mực xào, cá hấp nước tương. Há cảo, há cảo nữa a!! – Nàng giơ sáu ngón tay ra trước mặt hắn.Lãnh Phong từ lâu vốn cưng chiều nàng còn hơn sủng vật, hắn để nàng ăn nhiều một chút cũng không sao, dù gì Từ Trí lúc đi cũng có nói nàng cần thêm dinh dưỡng.- Được, sẽ thêm há cảo.Trong phòng bếp, một nữ nhân ngoan ngoãn ngồi trên đùi nam nhân, vui vẻ để nam nhân kia đút cho ăn. Hai hình bóng cứ như vậy đan xen vào nhau, hạnh phúc…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận