Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Trong lễ cưới, người ta luôn nói rằng cô dân chú rể luôn hạnh phúc nhất. Nhưng ở đây hoàn toàn không phải như vậy, Đường Hi cùng Lục Quân thường xuyên phải chạy tới chạy lui, không thì chỉ biết ngồi một chỗ, lo lắng nhìn về bốn người ở bên kia.Thật không vui, chính là hiện tại, Tiểu Vy cùng Lãnh Phong gây xích mích, bất đồng nhau, hai người hiện tại mỗi người một bàn, động đất cháy nhà cũng không hề liên quan đến đối phương. Còn Tiểu An và Khải Bình nhìn qua mặt lạnh như chưa từng quen biết, vẫn là mỗi người một bàn. Bốn người bốn nơi, và tất nhiên ở nơi đó chẳng ai dám đi vào, nhưng hễ nam nhân nào đi đến gần hai nữ nhân kia, cũng đều nhận được ánh mắt muốn giết người của hai người đàn ông bên này.Còn cô dâu chú rể? Ngồi ở giữa bốn bàn, đồng loạt cúi đầu, tỏ vẻ mình là người phạm tội.“Reng”Tiểu Vy cầm điện thoại, không vội xem tên, đứng dậy rời khỏi phòng. Không hề biết vẫn có ánh mắt thâm trầm vẫn luôn nhìn nàng.Lãnh Phong nhìn bóng lưng nàng rời đi, mi tâm có chút cử động, nhíu chặt mày. Có chuyện gì mà cần phải bí mật như vậy?Tiểu Vy nghe điện thoại, chốc lát lại khẽ nhíu mày. Thật lâu sau, nàng cuối cùng cũng lên tiếng:- Được! Tôi cùng Tiểu An sẽ đến ngay!Khải Bình uống cạn ly rượu, ánh mắt nóng rực nhìn về nữ nhân đối diện đang giữ khư khư chiếc điện thoại, thỉnh thoảng khẽ cười mỉm. Có gì đáng cười? Nhất định cô đang nói chuyện với tên Daniel kia. Hắn chán ghét chuyện này!Tiểu Vy mở cửa bước vào, thỉnh thoảng cười mỉm với mọi người, coi như đáp lại lời hỏi thăm. Nàng đến bên cạnh chị mình, ghé sát tai nói vài điều.Sắc mặt Tiểu An ban đầu kinh ngạc nhìn về phía nàng, ý hỏi liệu nó có phải thật, sau khi nhìn nàng gật đầu, khóe miệng xinh đẹp liền vẽ ra một nụ cười tươi.Cô thật lâu chưa có gặp lại A Thần, mà lần này lại có việc cho cô làm nha.Lãnh Phong sắc mặt đanh lại, lạnh lùng nhìn hai nữ nhân cúi đầu chào cô dâu chú rể, sau đó cùng nhau rời đi, trên khuôn mặt đều nộ ra nụ cười hết sức vui vẻ.- Này, cậu nghĩ họ đi đâu? – Khải Bình huých tay hắn hỏi.- Còn tùy! – Hắn vẫn ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cửa.- Này! Em có nghĩ A Thần sẽ vượt được chị không? – Tiểu An ngồi ở ghế lái quay ra hỏi nàng.- 80% mặt toàn diện anh ấy sẽ thắng chị! – Tiểu Vy gật đầu phán.Chính là bây giờ nàng cùng Tiểu An đi đến chỗ của A Thần, gần đây Tiểu An luôn vắng, mà lúc trước cô lại là mật thám, không tránh khỏi có kẻ thù. Hiện tại chính là vậy, A Thần vừa gọi điện thông báo với nàng có người xâm nhập vào căn hộ của Tiểu An. Dù nàng trước đây từng mạo hiểm ở trong rừng, nhưng lần này là với chị nàng nha! Không thể không đi, không thể không đi! (Kelly: Dạo này ta nhận ra rằng, ta nói chuyện đậm chất phương Đông nha @@ Tất cả chỉ vì người nhà kế bên là người phương Đông =)))Tiểu bảo bối à, em không thể khen chị mình một câu sao? Tiểu An dở khóc dở cười nhìn em gái mình.- Mà dạo này em chưa thấy anh Hải Từ trở về! – Tiểu Vy đột nhiên quay ra.- Sớm biết em sẽ hỏi, khoảng vào tuần sau anh ấy sẽ từ Cali* trở về. – Tiểu An vẫn duy trì tốc độ trên đường cao tốc, bình thản nói.- Cali? Không phải Lãnh Tư ở đó sao?*Cali: Một tiểu bang nhỏ, nằm ven biển, phía tây ở Mỹ (hay Hoa Kỳ).- Lãnh Tư? Có phải anh ta là em trai của Lãnh Phong, lúc trước đến nhà hắn không?- Phải! Là anh ta!“Két!”Một chiếc xe thể thao màu xám tro dừng lại, cửa mở, một nam nhân dung mạo tuấn mỹ bước ra, khẽ rủa một tiếng:- Đáng chết! Họ đi đâu?Ngay sau đó, thêm chiếc xe thể thao nữa dừng lại, lại thêm một nam nhân dung mạo càng tuyệt mỹ hơn.- Sao rồi?- Ta mất dấu rồi!Lãnh Phong khuôn mặt đanh lại, vẫn duy trì giọng nói lạnh lùng tàn khốc:- Hiện tại cứ trở về, tối sẽ biết!- Tiểu thư! – A Thần bước lên phía trước, mở cửa xe, cúi đầu chào.- Khỏi đi A Thần, cậu biết tớ như thế nào rồi. Không phải hiện tại vẫn gọi Tiểu Vy như vậy đấy chứ?Lúc trước cô cùng A Thần một mực luôn đi theo sát Tiểu Vy, hai người mặc dù hơn tuổi nhau nhưng vẫn coi như là bạn bè. Cô rất khó chịu khi A Thần gọi mình như thế.- Được thôi! – A Thần chán nản nhún vai.- Nè! Sao anh không gọi em như vậy chứ? – Tiểu Vy bực bội nhìn A Thần, thế nào khi nàng đến Lạc trạch ở cùng Lãnh Phong, hắn lại thay đổi cách xưng hô. Mà giờ thì chỉ cần chị lên tiếng thôi đã thay đổi rồi?- Thật xin lỗi Tiểu Vy! – Hắn xoa đầu Tiểu Vy cười.- Bày đặt! – Nàng chu môi.- Tiểu An, khu của cô bị đột nhập, thế nào lại vui vẻ như kia?- Không vui mới lạ, khu này chẳng có gì quan trọng mấy. Vui chính là gặp lại cậu! – Tiểu An mở cửa cười.- Nè, như vậy chị thích A Thần phải không?Lời nàng vừa dứt, không khí xung quanh ngay lập tức rơi vào trầm lặng.A Thần rùng mình nhìn Tiểu An: “Này! Cậu đừng có mà thích tôi!”Tiểu An trừng mắt nhìn A Thần: “Mơ à?! Tôi đời nào đi thích loại như cậu!”- Khụ khụ! Tôi nói sai sao? – Tiểu Vy ho khan hỏi.- Thôi! Ta vào đi! Hai người nên thay bộ váy này ra, không tiện lắm! – Hắn phất tay.* * *Đường Hi tựa vào vai Lục Quân một hồi, rốt cuộc không nhịn được, ngồi dậy hỏi chồng:- Này! Anh nghĩ hai người họ đi đâu?- Em sao có thể hỏi anh a?! Hỏi hai người họ kìa! – Lục Quân cười, hất cằm về phía hai người đàn ông đang dùng bộ mặt dọa người kia.- Không được, Phong ca sẽ dọa em! Anh hỏi đi! – Đường Hi dịch sang bên cạnh hắn, nhỏ nhẹ nói.- Lãnh Phong à, đã tìm ra chưa?- Nếu tìm ra, tớ đã không phải ngồi đây cùng mấy người! – Lãnh Phong trừng mắt nhìn.- Tùy thôi! Tôi chỉ hỏi cho vợ! – Lục Quân nhún vai.(Kelly: Anh à, rốt cuộc anh có quan tâm đến bạn không a?! Bạn người ta đang tìm vợ kìa!)- Hừm! Ai nói hai người các anh cãi nhau với hai cô ấy! Giờ hối hận chưa? – Đường Hi bạo gan nói.Nhưng không được bao lâu, lại lập tức thu hồi bản lĩnh, sợ hãi nép vào lòng Lục Quân vì ánh mắt sắc bén của hai người đàn ông lườm mình.- Từ trước đến giờ, tôi chưa hề cảm thấy mình có lỗi. Không phải hối hận! – Lãnh Phong cùng Khải Bình cùng nhau lên tiếng, phủ nhận lời nói vừa rồi của cô dâu Đường Hi.Đẩy cửa, Hải Từ thân hình cao lớn bước vào, ánh mắt như chim ưng tìm kiếm một người trong đám đông. (Kelly: Vâng, anh của nữ chính, qua nửa truyện mới xuất hiện. Thỉnh tha cho ta, là ta sơ xuất =)))- Vị tiểu thư này, xin hỏi chút, cô dâu chú rể hiện tại đang ở đâu? – Hắn tùy tiện vỗ vai một nữ nhân, tháo kính đen xuống hỏi.Du Tâm giật mình, tức giận quay sang nói lớn:- Là kẻ nào? Dám làm phiền lúc ta đang ăn?Cô không gọi là thân với cô dâu, cũng không gọi là có huyết thống trong nhà. Bất quá là lúc trước Đường Hi cô dâu có cùng một nữ nhân khác đi du lịch, vì họ không biết đường, cô tốt bụng chỉ cho họ. Ai ngờ sau ba tháng họ vẫn nhớ mặt cô, trực tiếp đi đến hỏi cô đến dự đám cưới. Lý này nghe khá buồn cười, cô chẳng phải là thân quen, chỉ có một lần giúp đỡ, cư nhiên lại bị lôi kéo đến dự đám cưới. Không có biện pháp, đành phải đến dự. Mà hiện tại không có ai quen biết, cô ngồi một mình cũng rất tốt, lại bị làm phiền nữa.- Tiểu thư, xin bớt giận! Nếu tôi có làm gì ảnh hưởng đến em, thật xin lỗi!Du Tâm ngẩng đầu, lúc này mới biết nam nhân trước mắt. Hắn có làn da màu mật ong khỏe mạnh, mái tóc đen buông thả tự nhiên, dung mạo anh tuấn, nhìn qua là người rất thu hút. Nhưng bây giờ, anh ta đã làm hỏng tâm tình ăn uống của cô, đáng trách! - Thôi được, nể anh đẹp! Muốn hỏi gì? – Du Tâm xua tay, nghĩ gì nói đấy, chỉ mong anh ta mau đi nơi khác.Hải Từ ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt. Đây là lần đầu tiên, hắn gặp nữ nhân nào nói thẳng như vậy. Bất quá, ánh mắt cô lại chỉ lướt qua hắn, hoàn toàn không có ý định nhìn kĩ. Cô thân hình khá nhỏ, miễn cưỡng là 1m60, mặc một bộ sườn xám cách tân đơn giản, ôm trọn đường cong gợi cảm, màu đỏ làm nổi lên làn da trắng mịn, khuôn mặt không quá nổi bật, có thể gọi là thanh tú, đáng yêu. Nhưng có điều làm hắn ngạc nhiên hơn, cô cứ như vậy ở trước mặt hắn ăn bánh, một cách vô tư, không hề e ngại.- Ừm! Em tên gì vậy?Du Tâm cứng họng. Lại nữa, hôm nay cô gặp người nào thì người đó đều hỏi câu này, bất quá, nữ nhân cô có thể miễn cưỡng trả lời, nhưng hôm nay, cô toàn gặp nam nhân.- Anh rốt cuộc muốn hỏi về cô dâu chú rể hay hỏi gì?- Tôi hỏi em! – Hải Từ nói.- Tôi họ Du, tên Tâm, người ta gọi tôi là Du Tâm! Giờ anh đi được chưa? – Cô cắn một miếng bánh, trừng mắt nhìn hắn.- Được! Còn một vấn đề, cô dâu chú rể hiện đang ở đâu? – Du Tâm, Du Tâm, hắn sẽ nhớ kỹ.Du Tâm lười trả lời, chỉ tay về phía Đường Hi và Lục Quân đang ngồi xa kia.- Anh đi nhanh đi! Đời này không hề muốn gặp lại! – Du Tâm phất tay, rời đi.Dù gì tiệc cũng sắp kết thúc, cô rời đi sớm, sẽ chẳng có ai để ý.Hải Từ đằng sau nhìn bóng lưng xinh đẹp của cô rời đi, khóe miệng vẽ lên một nụ cười.- Như vậy, không thể được!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận