Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Tại Lạc thị, Tiểu Vy mặc một bộ váy màu trắng đi trong sảnh, vẻ mặt không hề thoải mái chút nào, Lãnh Phong đi đằng sau nàng, hễ nàng đi đâu là lại đi theo đó. Hôm nay quản gia có việc gia đình, còn năm người kia thì mất tăm, tất nhiên hắn sẽ không để nàng ở nhà một mình được mà không có quản gia, nàng ở nhà một mình còn nguy hiểm hơn là để trẻ lên ba ở nhà vậy.(Ý ảnh là...=]])Tiểu Vy bực bội nhìn nam nhân đi đằng sau mình. Hắn là thực là đáng ghét a. Hôm qua đã hại nàng từ chiều đến tối, nàng thậm chí chẳng còn sức để ăn tối nữa.- Anh ăn cái gì mà khỏe vậy?- Không giống em! Em ăn như heo vậy mà... - Hắn lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm.- Này! Em là phụ nữ mà! - Nàng chu môi nói.- Thì anh là đàn ông mà! - Hắn khoanh tay cười.- Vậy đó! Thỏa mãn chưa? - Tiểu Vy hậm hực giậm chân.- Anh đã nói là chưa bao giờ thỏa mãn đối với em mà!- Anh nói cái gì? - Nàng trừng mắt nói lớn.Tất cả nhân viên giật mình, đưa ánh mắt nhìn hai người bọn họ. Đặc biệt rồi đây, vợ yêu của tổng tài to tiếng tức giận kìa. Tất cả nhân viên đều chăm chú nhìn họ dõi xem ai là người "bị thương" cuối cùng.- Này! Hơi quá rồi đấy! - Hắn cao giọng, ý cảnh cáo mấy người rảnh rỗi kia biến đi làm nhanh. Bộ muốn hắn đuổi việc hết hay tự muốn nộp đơn thôi việc?Nàng giật mình. Nhìn hắn vừa rồi đã tức giận nói với nàng, khóe mắt xinh đẹp bỗng xuất hiện giọt lệ trong suốt.Đưa tay gạt nước mắt đi, nàng đưa ánh mắt tỏ vẻ sợ hãi nhìn hắn. Mấy nhân viên lại thêm một hồi sửng sốt, tổng tài yêu quý làm nàng khóc rồi kìa!- Vy? - Lãnh Phong cũng chẳng kém họ. Thấy nàng khóc bỗng trong lòng dâng lên một hồi chua xót. Vừa rồi là đã dọa nàng sợ sao? Hắn là không cố ý.Nàng che mặt chạy đi.- Vy Vy! Anh... - Hắn sắc mặt trắng bệch. Thấy nàng bỏ đi cũng vội chạy theo.- Làm việc đi! - Khải Bình đi đằng sau, trừng mắt cảnh cáo mấy đám nhân viên.Khỏi nha, ai chẳng biết phó tổng Khải Bình với Lục Quân tầm cỡ không kém trong cái Lạc thị này chứ? Nhân viên thấy vậy vội tản ra, không ý kiến gì nữa đi làm việc của mình.Đáng ghét! Hắn đáng ghét mà! Hắn đã mắng nàng a!Lãnh Phong thấy nàng định chạy vào thang máy, hắn tăng thêm tốc độ tóm lấy nàng.- Bỏ ra! - Tiểu Vy đưa tay đánh hắn, nước mắt vẫn chưa biến mất.- Anh không cố ý. Anh không hề nói với em!- Lãnh Phong. - Bỗng một giọng nói vang lên, cắt ngang hai người họ.Tiểu Vy quay ra nhìn, chủ nhân của tiếng gọi vừa nãy là một người phụ nữ nhìn khá thanh tú, cô ta ôm bụng bầu vẻ rất khổ sở.Thấy nàng nhìn, cô ta vội bối rối đưa tay xoa xoa bụng bầu của mình nói:- Bạch tiểu thư, phiền cô có thể cho tôi nói vài câu với Lãnh Phong được không?Nàng im lặng.Diệp Hàn không thấy nàng trả lời, liền quay ra xoa bụng nói với Lãnh Phong:- Lãnh Phong, đây là...Hắn từ đầu ánh mắt sắc bén nhìn cô. Rốt cuộc cô ta là ai? Định mang bụng bầu hù dọa hắn?Diệp Hàn thấy hắn nhìn cô không mấy thiện ý, cúi đầu xuống không dám nói.Tiểu Vy thêm kinh ngạc. Cô ta có thai với Lãnh Phong? Ánh mắt nàng tràn ngập sợ hãi nhìn hắn.- Vy Vy! Anh phải nghe lời anh! - Hắn nắm chặt tay nàng, ngăn cản ý nghĩ bỏ đi. Nàng không phải tin lời cô ta đấy chứ? Hơn một năm nay hắn đã bỏ đi tất cả tình nhân, chấm dứt tất thảy. Chỉ vì lời nói kia mà nàng tin?Nàng cắn chặt môi, lực quá mạnh làm cánh môi xinh đẹp của nàng ứa máu.- Vy? - Hắn sửng sốt, vội đưa tay định chạm vào nàng.- Không cần! Phiền anh rồi! - Tiểu Vy ngắt lời, vội vùng ra khỏi hắn bỏ đi.Những tình nhân khác của hắn nàng đều đã biết, tất thảy đều là minh tinh nổi tiếng xinh đẹp vạn phần. Còn nữ nhân kia, cô ta chỉ có điểm thanh tú, khi gặp nàng không một chút kiêu ngạo, chỉ biết cúi thấp đầu giải thích. Vậy suốt một năm nàng ở trong trạng thái hôn mê thực vật, hắn vẫn đi với cô ấy?- Vy Vy! - Lãnh Phong nhíu mày nhìn nàng.- Đi theo cô ấy! Đừng để cô ấy bị thương! - Khuôn mặt hắn đanh lại, quay ra nói với đám vệ sĩ đứng bên.Diệp Hàn thấy hắn không đuổi theo nàng, trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ hãi.- Cô tên gì? - Giọng nói lạnh lùng vang lên.- Tôi là Diệp Hàn!- Cô có nhầm ai với tôi? - Cả Đài Bắc này có bao nhiêu công ty, chạy đâu không chạy lại chạy vào Lạc thị hắn càn quấy bắt hại nàng hiểu lầm hắn?- Không thể nào! Tối hôm đó tôi có uống say, không biết đi vào khách sạn lúc nào. Khi tỉnh dậy thì...Nghe vậy sắc mặt hắn càng đanh lại, giọng nói băng lãnh vang lên:- Vậy là tôi?- Tôi có hỏi tiếp tân, họ nói anh có vào cùng tôi... - Diệp Hàn cúi đầu. Sớm biết thế này nàng đã không đồng ý lời của anh ta.- Cạch! - Một tiếng động vang lên.- Tôi cho cô 5 giây, nếu cô không nói ai bảo cô làm việc này thì tôi sẽ cho nổ súng ngay lập tức. Tôi không ngại giết cả đứa bé đâu! Kể cả là thật! - Lãnh Phong nhếch mép cười lạnh.Thấy Lãnh Phong chĩa súng về mình. Sắc mặt Diệp Hàn trắng bệch không chút huyết sắc.- Hay có lẽ chưa đủ đối với cô?Ngay lập tức, tất cả nhân viên ở sảnh đều rút súng ra chĩa về phía Diệp Hàn, nam nữ đều có. Lạc thị vốn là thế lực hùng mạnh nhất, nơi này làm ăn cả thế giới bên ngoài lẫn thế giới ngầm. Tất thảy nhân viên ở đây đều được bảo vệ kỹ càng, ít nhất cũng phải qua đợt huấn luyện, sẽ không ngại gì nếu có chuyện nhân viên ở đây mang súng trong người. Chuyện này vốn chỉ có Tiểu Vy là ngoại lệ lúc nàng làm thư ký riêng của hắn.- Tôi... - Diệp Hàn lắp bắp, xung quanh đều là súng chĩa về phía cô. Có nên khai ra anh ta?- Cô còn 2 giây!Diệp Hàn lắc đầu, nỗi sợ hãi dâng lên tột độ.- 1 giây!- Đó là Từ Trí! - Diệp Hàn ôm đầu ngồi phịch xuống đất, cả người run lên.- Xin đừng giết tôi!- Đáng tiếc! Cô đã sai khi chấp nhận lời giúp đỡ của Từ Trí! Chắc hắn vừa mới tỉnh lại! - Lãnh Phong cất súng, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.- Đày cô ta ra hầm mỏ ngoài đảo! - Bỏ lại một câu, hắn lấy áo khoác bước ra ngoài sảnh.Nhân viên cũng cất súng đi, quay trở lại làm công việc của mình.- Hầm mỏ ngoài đảo? - Diệp Hàn vẫn chưa hết sợ hãi, giọng nói run run hỏi Khải Bình.- Nếu cô không muốn bị đày ra đó thì tốt nhất nên tự tử đi! Ở ngoài đó thà chết còn tốt hơn! - Khải Bình nói. Ở ngoài đó vốn chẳng có thức ăn, đảo hoang vu nằm giữa biển không bóng người. Lãnh Phong từ trước tới giờ luôn đày những kẻ phản bội Lạc thị ra đó đào hầm, một tuần sẽ đưa người gửi thức ăn đến một lần. Những kẻ ở đó đều sống trên đảo chưa được ba ngày đã chết. Nên bây giờ hễ ai bị đi đày đều tự tử trước khi đi. Sống ở đó, thà chết còn sướng gấp vạn lần.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Bạch tiểu thư! Xin cô hãy dừng bước!- Tôi coi như người dưng! Các anh cứ về đi! Tôi sẽ không hại gì đến gia sản chủ của các anh đâu! - Tiểu Vy đi đằng trước, giọng nói tỏ vẻ khá khó chịu.- Chúng tôi có nhiệm vụ bảo vệ cô! Ngài Lạc..- Đứng đó! - Nàng xoay người lại, chĩa súng về hai tên vệ sĩ.Tên vệ sĩ dường như không sợ, vẫn tiếp tục bước gần về phía nàng:- Chúng tôi biết tiểu thư sẽ không bắn!- Vậy sao? - Nàng cười lạnh, giơ tay tiếp khẩu súng thứ hai chĩa vào đầu mình.- Tôi đã từng chết một lần! Không phải sao?Hai tên vệ sĩ vội đứng yên, ánh mắt cảnh giác nhìn khẩu súng đang chĩa vào đầu nàng.- Bạch tiểu thư! Xin tiểu thư hãy thả súng xuống!Nàng bỏ qua lời nói này, vẫn lùi xuống vài bước, đôi tay vẫn lăm lăm khẩu súng.- Brừm!! - Bỗng một chiếc xe Ferrari màu đen bóng xuất hiện.- Tạm biệt!Tiểu Vy thấy xe dừng hẳn, vội mở cửa ngồi vào. Không nhìn lại liền nói với người cầm lái đạp ga.- Bạch tiểu thư! - Vệ sĩ vội rút súng, liên tục xả đạn vào chiếc xe đang phóng đi kia.- Xe chống đạn. - Một tên vệ sĩ cất súng nói.Lãnh Phong đang trên đường lái xe, nghe thấy chuông điện thoại liền nhấc máy.- Ngài Lạc! Chúng tôi mất dấu tiểu thư rồi!- Rầm!! - Hắn đập tay lái, sắc mặt đanh lại.- Bạch Tiểu Vy! Em lại chạy khỏi tôi?-------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Tiểu thư! Giờ ta đi đâu? - A Thần ngồi trong xe hỏi nàng.- Lái đến khu cao cấp nhà hắn. Nhanh lên chút! - Tiểu Vy dựa vào cửa sổ, ánh mắt có chút mệt mỏi.A Thần thấy vậy cũng không hỏi nàng thêm. Hắn bỗng nghe được điện thoại nàng, nói có chuyện cần hắn gấp. Nàng là chỉ khi muốn rời đi ở ẩn mới đến tìm hắn. Chẳng lẽ Lãnh Phong làm gì nàng?Nàng nhìn xa xăm. Mệt mỏi! Chính là cảm giác này! Rất mệt mỏi! Nàng không muốn sẽ như thế này nữa. Hắn đường đường là một nam nhân tuấn mỹ, thành đạt, bên người hắn có bao nhiêu nữ nhân, tất thảy sẽ có bấy nhiêu nữ nhân đến tìm chuyện với nàng. Thực không muốn nữa!- Alô! Tiểu Vy, con có chuyện gì không? - Đầu bên kia điện thoại có giọng nói của Bạch Đỗ cha nàng vang lên.- Ba, con muốn giải trừ hôn ước! Con thật mệt mỏi!Bạch Đỗ im lặng. Ông sớm biết nàng sẽ gọi điện yêu cầu ông điều này. Từng ngày như vậy, bao nhiêu tin đồn tai tiếng vang lên, ông cũng không nỡ để con gái mình đau khổ.- Nếu con muốn như vậy, ba sẽ đồng ý!Tiểu Vy cười nhẹ- Cảm ơn ba! Cho con lời chào gửi thăm mẹ!- Tiểu thư, đến đây thôi! - A Thần phanh lại, đỗ xe cách khu nhà hắn một dãy tòa nhà.- Tôi sẽ ra nhanh! - Nàng đóng cửa xe, hai tay vẫn cầm khẩu súng bước về phía nhà hắn.- Bạch tiểu thư? - Bảo vệ thấy nàng về một mình bỗng rất ngạc nhiên.- Mở cửa! - Tiểu Vy cầm súng hướng phía bảo vệ ra lệnh.Sau một hồi ở trong phòng, nàng thu dọn đồ của mình, bỏ lại tất cả đồ của hắn đưa cho nàng và điện thoại, máy tính. Đồ của nàng chỉ vừa một chiếc va li cỡ nhỡ, cũng vì vậy mà nàng hành động nhanh hơn.- Bạch tiểu thư? - Nhân viên dưới ga ra thấy nàng đi xuống, tay cầm khẩu súng bỗng ngạc nhiên.- Đi vào! - Tiểu Vy lấy chìa khóa xe chiếc Aventador của mình vội rời đi.A Thần ngồi trong xe, thấy chiếc xe màu vàng của nàng rời khỏi cổng vội nhấn ga.- Tiểu thư, cô sao rồi? - Qua micro hắn nói.- Ổn rồi! Lãnh Phong sẽ ở đường lớn, giúp tôi thoát khỏi anh ta! - Nàng ném chiếc va li ra bên cạnh, chỉnh lại micro cho vừa vặn.Nàng là không hề muốn rời xa hắn, nhưng nàng cũng không hề muốn phải thêm đau lòng nữa. Rời bỏ hắn rồi, nàng cùng lắm sẽ là đau thương một thời gian mà sống không có hắn.Trên đường quốc lộ lớn, một siêu xe Lamborghini Reventon màu đen đang đối đầu với hai chiếc xe một vàng một đen kia. Lãnh Phong ngồi trong xe Reventon bỗng đen mặt. Nàng nhất định phải làm cách này để rời xa hắn?Tiểu Vy mặt đanh lại, thiết lập xe ở chế độ tự lái, vội cầm khẩu súng ngắm từ A Thần đưa cho ngó ra ngoài cửa sổ. Nàng ngắm đúng bánh xe:- Đoàng!!!- Chết tiệt! - Lãnh Phong ngồi trong xe rủa. Bánh xe hắn bị nổ lốp, không còn cách nào liền phanh lại. Để cho chiếc xe Aventador của nàng vượt đi.A Thần thấy đã ổn thỏa liền dừng xe lại, mở cửa đi xuống.- Cạch!- Cạch!Hai tiếng lên đạn liên tiếp. Lãnh Phong khuôn mặt băng lãnh nhìn nam nhân mặc bộ vest đen đứng trước mặt.- Nếu anh giết tôi! Anh sẽ không còn người nào để bảo vệ Tiểu Vy nữa! - A Thần ném một tập văn kiện xuống.- Đây là thứ Tiểu Vy đã làm cấp tốc trên đường đi để đưa cho anh! Cứ tự nhiên! - A Thần không mảy may họng súng kia, nhún vai lùi lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận