Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


- Nè! Hạ thấp tay xuống! - Tiểu Vy chu môi khó chịu nói với hắn.- Không!Lãnh Phong cười, cố ý đưa tay cầm đồ của nàng kéo ra xa. Tiểu Vy cau mày, hậm hực nói với hắn:- Trả đồ cho em!Hắn tuy tiếc nuối nhưng vẫn là nhớ việc cần nói nên đưa lại đồ cho nàng. Thấy hắn trả đồ, hai mắt Tiểu Vy sáng lên, vội giựt lấy đồ chạy vào phòng tắm thay.Hắn hai mắt âm trầm, sắc mặt không khỏi khó chịu đợi cánh cửa kia mở ra. Làm cái gì lâu vậy? Bộ ngủ trong đó luôn à?Không lâu sau, thấy cái đầu của nàng nhấp nhô ở cửa, hắn thu lại ánh mắt đáng sợ kia. Ngoắc ngoắc tay hướng phía nàng nói:- Lại đây!Nàng mặc dù có phần khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn lại gần phía hắn. Chẳng bao lâu đã đứng trước mặt hắn, đôi mắt to tròn vẫn ngơ ngác nhìn hắn ngồi ở ghế.Lãnh Phong mím môi, đưa tay kéo nàng ngồi lên hắn, tay chăm chú vuốt ve đuôi tóc dài mềm mại của nàng. Tiểu Vy cảm thấy như mình sắp bị lãnh án tử hình, vội quay ra nói với hắn:- Có chuyện gì sao?Hắn mỉm cưởi, ghé sát vào tai nàng, giọng nói ôn nhu vang lên:- Có!Khẽ rùng mình. Xong rồi! Có chuyện gì sao? Mình sắp chết??? (Đúng rồi á! =.=)- Em thấy nó ngon không? - Hắn lấy từ trong túi ra một cây kẹo quen thuộc, giơ ra trước mặt nàng lắc lắc.Tiểu Vy sắc mặt trắng bệch, trông nàng lúc này hệt như tội phạm bị bắt. Tất nhiên, cái kẹo này là nàng cất giấu dưới giường a!Hắn nhìn nàng như vậy, sắc mặt càng trầm xuống. Đôi môi mỏng khẽ chạm vào vành tai nàng:- Đúng rồi! Bốn người kia đã khám phá ra đấy!Khỏi nói rõ, Tiểu Vy cũng biết bốn người kia là những ai. Phản bạn! Phản bạn! Dám bán đứng ta?Nãy giờ thấy nàng không nói gì, hắn lại tiếp tục:- Thế nào, em còn nhớ điều luật khi ở đây?- Không được ăn vặt khi chưa có sự cho phép của anh.. - Nàng nhắc lại, giọng nói run run.- Còn hình phạt?Nàng im bặt, sắc mặt bỗng đỏ ửng lên, vội cúi đầu xuống. Hắn nhìn bộ dáng đáng yêu của nàng bỗng bật cười. Đôi tay khẽ đi xuống, rũ bỏ bộ quần áo trên người nàng.- Không! - Tiểu Vy sợ hãi, cố ngăn cản bàn tay của hắn.- Gì chứ? Em vừa nói gì? - Hắn cười tà ác.Nàng lại một phen im bặt không dám nhúc nhích. Hắn xoay người nàng lại đối diện với hắn, ôn nhu cúi xuống hôn lên cánh môi xinh đẹp của nàng.- Ưm.. Không nên! - Nàng đỏ mặt.- Sao đã muốn cự tuyệt anh? - Hắn nhíu mày nhìn nàng.- Ừm thì.. Ta không nên có cái này... cái kia...Hắn đã bực bội nay càng bực hơn. Nàng tóm lại là muốn cự tuyệt hắn? Đâu dễ! Không đợi nàng nói hết câu, cánh môi hắn lại phủ lên bờ môi đỏ mọng của nàng.Tiểu Vy trợn mắt, vội đánh vào ngực hắn. Nhưng mà có mạnh đến mấy cùng lắm hắn cũng chỉ nhíu mày nhẹ, ngược lại còn tăng lực đạo hôn lên nữa.Lãnh Phong cười tà ác, khẽ cắn cắn vành tai mẫn cảm của nàng nói:- Vy Vy, hình phạt cho em..-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Ở trong vườn, nàng ngồi xuống thềm cỏ xanh ngát nhìn xung quanh. Nàng dù đã thăm quan hết nơi này nhưng vẫn không khỏi thán phục. Nhà hắn hiện đại, cao sang còn hơn cả tổng thống a! Nhà vốn đã lớn như cung điện, còn có cả khu nhà ở riêng cho nhân viên, bể bơi lớn ngoài trời, rồi là cả nhà riêng cho bộ siêu xe của hắn nữa a! - Lạc thiếu, nhị thiếu gia đến! - Quản gia Bình nói với hắn đứng cách nàng không bao xa.Lời này lọt vào tai, nàng vội đứng dậy phủi phủi bộ váy trắng, chân trần chạy ra ngoài phía cổng lớn.- Tư à! - Tiểu Vy cười lớn, vội chạy ra ôm lấy Lãnh Tư đang đứng ở cổng.- Tiểu Vy, dạo này khỏe chứ? - Anh không ngạc nhiên lắm khi Tiểu Vy ôm mình, vội vòng tay ra ôm nàng.Một màn này làm cho Lãnh Phong hắn không khỏi khó chịu trong người. Nàng với Lãnh Tư từ khi nào thân thiết như vậy? Còn gọi là Tư nữa?- Tiểu Vy là chị dâu, chỉnh sửa lại xưng hô đi!- Này! Em 26, Tiểu Vy 25. Dù gì anh vẫn chưa cưới mà! - Lãnh Tư cười.- Tư! Tư! Sao không có mang quà cho em? - Tiểu Vy cười, hai tay vẫn ôm anh nói. Hoàn toàn quên mất các cơ mỏi nhức do người nào đó gây ra, sẵn tiện nàng cũng quên luôn người đó.(Phen này chị chết chắc rồi!)Lãnh Phong tối sầm mặt, vội trừng mắt nhìn Lãnh Tư. Lãnh Tư bỏ qua ánh mắt dọa người kia, đưa tay lấy ra một chiếc hộp được bọc rất kỹ đưa cho nàng.- Đây tất thảy đều là đồ em thích ăn, anh vẫn chưa tìm được món đồ gì phù hợp với em nên..Nàng hai mắt sáng rực, vội mở chiếc hộp ra.- Woa! Cái này là socola mới ra nha! Nghe nói rất ngon a!- Thích chứ? - Lãnh Tư cười.- Thích! Thích a! - Nàng cười lớn, vội nhón chân lên hôn nhẹ vào má anh rồi ôm hộp chạy vào nhà.Cảnh này vừa xong đã làm hắn tức muốn nổ tung. Ném ánh mắt sắc bén về cậu em ruột yêu quý của mình, miệng vẫn cười quỷ dị:- Anh chưa cưới nên cậu muốn cướp đi bảo bối của anh?- Anh à! Hôn lên má chỉ là xã giao mà! Không nói hôn môi đâu! - Lãnh Tư bản tính mặt dày không sợ trời đất, ngay kể cả là anh mình.- Xem ra cậu muốn bị cấm cửa ở Đài Bắc này.Lãnh Tư tối sầm mặt, vội chắp tay cầu khẩn hắn:- Thôi! Em biết lỗi rồi! Phiền anh đừng!- Lần sau tự biết mà tránh! - Hắn mỉm cười rồi quay đi luôn.Buổi chiều, Lãnh Phong đã đến công ty. Tiểu Vy cũng ở nhà chán, vì lần trước hắn có nói nàng không nên đi làm nữa, hơn nữa hắn cũng đã thay thư kí mới. Nàng đã dùng bao nhiêu cách mà hắn vẫn cứng nhắc không cho nàng đi với lý do: sợ nàng bị thương.Cửa phòng mở, Lãnh Tư hé lộ cái đầu ra nói:- Tiểu Vy, em muốn chơi trò mạo hiểm chút không?Gì chứ? Nàng vốn là từng cầm súng giết người rồi đó nha! Sao phải sợ nào? Chơi chứ!- Được! Đợi em một chút! - Đợi Lãnh Tư rời khỏi, nàng thay bộ váy trắng ra, mặc một chiếc áo phông cùng quần sooc ngắn.Đường Hi ngồi trên thành cửa sổ tầng hai, quay ra lo lắng hỏi Lục Quân:- Có ổn không?- Ổn mà! Quản gia cùng mấy người hầu đều về khu nhà riêng rồi! - Lục Quân chấn an cô.- Thôi nào xuống đi! - Tiểu An khó chịu, đẩy Đường Hi xuống.Đường Hi nhảy xuống, bật lên chiếc đệm lò xo lớn rồi hạ cánh an toàn dưới đất.- Xuống đi! Thật vui! - Đường Hi chỉ lên trên, cười cười.- Ok! Bổn cô nương ta xuống nè! - Đợi Đường Hi rời khỏi chỗ đó, Tiểu Vy trèo lên cười cười.Dù là tầng hai nhưng nhìn xuống cũng không khỏi sợ, nhưng thế mới là cảm giác mạnh chứ! Đời này nàng chưa từng chơi trò này bao giờ a.Sự đời đâu ai đoán trước. Lãnh Phong ở công ty tự dưng thấy nhớ nàng. Vội lái xe về nhà, ai ngờ từ cửa sổ nhìn thấy nàng ngồi trên cửa sổ tầng hai, đằng sau còn có mấy người chết đảm kia nữa. Sắc mặt hắn tối sầm, vội mở cửa đi đến hét lớn:- Bạch Tiểu Vy!Đang vui vẻ bỗng bị tiếng gọi này làm nàng cả kinh, mất đà làm cả người rơi xuống dưới.Sắc mặt hắn trắng bệch, cũng may là nàng được miếng đệm này đỡ. Hắn mím môi, vội kéo nàng xuống.- A.. Phong.. Sao anh về sớm vậy?Hắn không trả lời, ánh mắt sắc lém nhìn lên tầng hai không một tiếng động, bóng người cũng biến mất luôn.Ở trong lòng hắn, Tiểu Vy không dám nhìn hắn. Chết rồi! Quả này là chết thật rồi!Như dự đoán, năm người năm chiếc va li đứng ở ngoài cổng. Lãnh Phong nhìn một lượt điểm danh: Lãnh Tư, Khải Bình, Lục Quân, Tiểu An, Đường Hi.- Đủ! Giờ muốn đi đâu thì đi! Đừng có về đây! - Hắn ôm Tiểu Vy đứng bên cạnh hùng hồn tuyên bố.Lập tức năm người lẫn Tiểu Vy sắc mặt trắng bệch, vội cầu xin hắn.- Anh! Sao anh có thể như vậy?- Lãnh Phong à! Nể tình một chút đi!- Phong ca! Bọn em đi rồi lấy ai chơi với Tiểu Vy?- Đúng! Đúng a! Họ đi rồi ai chơi với em? - Tiểu Vy nũng nịu tỏ vẻ ủy khuất lắc lắc cánh tay hắn.- Anh chẳng phải chơi cùng em sao? - Lãnh Phong nhướn mày nhìn nàng.- Anh chơi chán ngắt à! - Tiểu Vy chu môi nói.Sắc mặt hắn trầm xuống. Chán ngắt? Tính nói hắn chán ngắt sao?Nhận ra hắn âm trầm đáng sợ. Nàng vội ôm cánh tay hắn, nũng nịu nói:- Phong...Thấy hắn vẫn vậy. Nàng vội nhướn người lên, ghé sát môi nói vào tai hắn:- Phong.. Họ thật đáng thương, cho họ ở lại. Em sẽ làm bất kỳ điều gì để thỏa mãn anh..Cánh môi mềm khẽ chạm phải tai hắn, hơi thở thơm ngát phả vào tai. Hắn cứng người, nàng chưa bao giờ dùng cách này, cư nhiên hắn sẽ mắc câu rồi.Thấy hắn lâu chưa có phản ứng, nàng xoa tay với mấy người kia, ý bảo họ đi vào. Năm người mặt mày hớn hở xách va li chạy vào. Đột nhiên có một cánh tay túm lấy eo nàng, Tiểu Vy vội quay lại.- Thỏa mãn anh? - Lãnh Phong cười đầy tà ý.- Vâng.. - Nàng đỏ mặt, cúi thấp đầu xuống.- Bảo bối! Em nên nhớ... - Hắn cúi thấp người, khuôn mặt chỉ cách nàng vài cm.- Anh đời đời chưa bao giờ thỏa mãn với em!Hơi thở của hắn phả vào khuôn mặt nàng. Kích tình, nóng bỏng. Nàng đỏ mặt, khẽ cắn cắn môi. Đoán được tối nay mình sẽ ra sao mà ngày mai sẽ như thế nào.- Vậy... a? - Nàng cười méo mó.- Vậy đấy! - Hắn cười tà ác.Tiểu Vy cười khổ, vậy là...- Vy Vy, lần này là thưởng em! - Lãnh Phong cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận