Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Cửa mở, một người mặc áo blue trắng bước ra. Bên ngoài hành lang, hai gia tộc Lạc và Bạch gia đều ở đó. Người bác sĩ giải thích vài điều gì đó. Sắc mặt Lãnh Phong lập tức tái nhợt, mím môi mấp máy vài điều.Một năm sau...Trong căn phòng bệnh màu trắng, có một nữ nhân mặc đồ màu trắng tinh khôi ngồi dựa vào giường bệnh. Thỉnh thoảng khẽ nhận thìa cháo từ tay nữ y tá.- Cạch! - Cửa mở, một nam nhân tuấn mỹ bước vào.- Lạc thiếu! - Vài nữ y tá ở trong phòng khẽ cúi đầu chào hắn, thỉnh thoảng đưa mắt liếc trộm.- Đi được rồi! - Lãnh Phong ngồi xuống ghế, đón lấy bát cháo từ tay nữ y tá.- Vâng. - Nữ y tá vô tình chạm phải vào tay. Vội đỏ mặt rời khỏi phòng.Căn phòng chỉ còn Lãnh Phong và nàng. Nàng vẫn đẹp như vậy, mái tóc thả dài, làn da trắng nõn, đôi môi đỏ hồng, còn ánh mắt lại không hề có sự sống. Nàng vẫn im lặng ngồi đấy, ánh mắt nhìn xa xăm. Nhìn lúc này nàng y hệt con búp bê, đặt đâu nằm đó, không bao giờ di chuyển.- Vy Vy! Anh đến thăm em này! - Hắn cười nhẹ, đưa đôi tay vuốt ve má nàng, trông mong nàng sẽ mở miệng nói với hắn, ánh mắt di chuyển sang nhìn hắn.Nàng nằm trên giường bệnh, dây truyền chằng chịt trên người, ánh mắt vô hồn. Cảm giác như nàng không hề ở đấy, hắn cười chua xót. Một năm nay, nàng vẫn nằm đấy, còn hắn vẫn ngồi đây độc thoại. Hắn nhớ lúc đầu gặp nàng...Lúc đó hắn còn ở Pháp đi gặp đối tác làm ăn, sau khi xong xuôi hắn quyết định dạo thử một vòng trong hoa viên nổi tiếng ở đó. Bước vào một nhà kính, cảnh tượng ban đầu đập vào mắt hắn là một người con gái mặc bộ váy trắng, tay cầm bình nước đi lại quanh đó. Lãnh Phong hắn con mắt tinh tường, nhìn qua cũng biết đó là một tiểu thư danh giá. Thường thì tiểu thư đài các luôn đi với hình tượng đoan trang, thục nữ nhưng nàng thì đối lập hẳn. Lúc lướt qua hắn, nàng cư nhiên bị ngã, vết bùn đất cũng bám vào bộ váy màu trắng tuyệt đẹp kia.- Vy, cháu không sao chứ? - Người chăm sóc vườn ló ra hỏi nàng.Hắn khẽ nhíu mày. Đi đứng kiểu gì vậy?- Ha ha! Không sao! Cháu không sao! Thật vui! - Nàng cười đứng dậy. Không vội phủi vết bẩn trên váy, tháo đôi giày cao gót màu trắng ném sang một bên. Nàng chân không cước bộ đi tiếp.Hắn nhướn mày ngạc nhiên, vẫn đứng ở đó nhìn bóng trắng nhỏ bé kia đã khuất hẳn. Không để ý cánh cửa đằng sau mở ra, khẽ va phải vào hắn.- A! Ra là Lạc thiếu! Thật xin lỗi ngài! - Người mặc vest đen cúi đầu chào hắn.- Bạch tiểu thư! Cô ở đâu? - Tên vest đen đi loanh quanh gọi nàng.Hắn ngạc nhiên. Ra cô nhóc đó là con gái của ngài Bạch - đối tác làm ăn của hắn. Vậy thì càng phải giữ hình tượng của một tiểu thư chứ?- A Thần! Tôi ở đây nè! - Không lâu sau, một người thân mặc váy trắng đã dính đầy bùn và nước, vội chạy ra vẫy vẫy tên áo đen.- Bạch tiểu thư! Cô lại làm gì?Hắn đứng ở đó nghe ngóng cuộc trò chuyện của hai người kia. Ánh mắt đăm đăm nhìn nàng. Nàng khá xinh đẹp, nước da trắng nõn, đôi mắt to tròn có chút nghịch ngợm. Vì nghe lời trách móc của tên áo đen, đôi môi nhỏ khẽ chu lên. Hắn nhìn nàng, có chút rung động.- Tiểu Vy! Nha đầu cậu ở đâu? - Lại tiếp cánh cửa đẩy ra, một dáng người quen thuộc bước vào.- Đường Hi! Sao hôm nay dậy muộn vậy? - Tiểu Vy kia như gặp được vị cứu tinh, vội nhảy ra.- Xem này! A Thần cậy là vệ sĩ bắt nạt tớ! - Nàng hờn dỗi, chỉ chỉ vào tên áo đen kia.- Nha đầu! Sáng sớm không ở trong phòng còn chạy đi đâu? - Đường Hi cốc đầu nàng, trách móc.- Đi là được! Hứ! - Nàng lại chu mỏ lên. Không để tâm trên người dính bùn đất, xoay người bước đi.- Nha đầu lại bỏ quên giày! - Đường Hi thở dài, lấy chiếc giày trắng bị bỏ xó bên cạnh.- Đường Hi? - Hắn lên tiếng. Không phải là Hạ Đường Hi - bạn gái của Lục Quân bạn hắn chứ?- A! Phong ca? Anh làm gì ở đây? - Đường Hi giật mình nói với hắn.- Nhóc kia có phải tên Bạch Tiểu Vy?- Phải! Em không tiếp chuyện được với anh bây giờ! Nha đầu kia quên mất giầy của mình rồi! Tạm biệt nhé! - Đường Hi đóng cửa vội chạy đi.Hắn vẫn đứng trong nhà kính. Nhìn cô bé mặc váy trắng bị thêm một cái cốc đầu, vẻ mặt bất mãn rất ư trẻ con. Đi giày lại rồi lại bỏ đi luôn. Còn hai người đằng sau luôn trách móc nàng. Hắn bật cười. Lẽ nào từ đầu đến cuối nàng không thấy có sự xuất hiện của hắn? Sao có thể? Nữ nhân tự bám lấy hắn nhiều không tả, đây đều coi hắn là không khí? Hắn thấy, nàng nếu khi dễ(lừa gạt, bắt nạt á) sẽ rất đáng yêu. Hơn nữa, nàng có điểm mà hắn rất thích.- Ngài Bạch! Phải rằng ngài đang muốn tìm người xem mắt cho tiểu nha đầu nhà ngài? - Ngoài giờ họp, Bạch Đỗ luôn ngỏ ý muốn hắn xem mắt thử con gái hắn. Cư nhiên hắn từ chối. Giờ gặp rồi, hắn lại thấy hối hận đấy.- Phải?!- Vậy tôi có vinh dự đó không? - Hắn nhìn xa xăm, cười cười.Nhớ lại hắn khẽ cười. Chua xót nhìn nữ nhân đối diện đang ngồi trên giường bệnh.- Vy Vy?Không tiếng trả lời.- Anh ghét em như vậy!Vẫn không tiếng trả lời.- Nhìn anh một lần được không?Vẫn vậy. Ánh mắt nàng vẫn dừng ở nơi xa xăm nào đó.Hắn cười chua xót. Bàn tay nắm chặt đôi tay nhỏ bé của nàng. Hắn đứng dậy, hôn nhẹ lên môi nàng rồi rời đi. Đóng cửa, Lãnh Phong nói với Đường Hi cùng Tiểu An ngồi ở ghế:- Chăm sóc cô ấy thật tốt! Tôi có việc chút!Đường Hi cùng Tiểu An hiểu chuyện, gật đầu cảm thông nhìn hắn rồi đẩy cửa đi vào. Hắn mím môi. Đứng trước cửa một căn phòng được cách ly đặc biệt, bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lại.Đẩy cửa, đập ngay vào tai là tiếng gào rú điên cuồng của nam nhân. Hắn ung dung ngồi xuống ghế, nhìn nam nhân ở trong song sắt đang co ro một góc.- Trí! - Lục Quân ngồi cạnh song sắt, gọi tên nam nhân ngồi trong kia.- Trí! Cậu nhớ người này không? - Khải Bình chỉ về phía Lãnh Phong.- Tiểu Vy? - Từ Trí ngồi co ro, ló cái mặt lên nhìn.- Phải! Cậu đã làm gì? - Lục Quân nói.- Tôi không biết! Tôi không biết! - Từ Trí khóc lóc, lắc đầu liên tục.Lãnh Phong ngồi trên ghế, nhíu chặt mày nhìn Từ Trí. Hắn lúc đó đã cứu cậu ta, rồi đem Từ Trí nhốt vào đây. Từng ngày trở nên điên dại, hắn biết, Từ Trí có tiền sử bệnh tâm thần. Biện pháp tốt nhất là đem anh ta vào đây. Hắn không muốn Từ Trí chết, hắn muốn anh phải từng ngày dày vặt nỗi đau chính mình, phải thống khổ đau đớn gấp vạn lần hắn nhận được. Nhìn bộ dáng thân tàn ma dại của Từ Trí, hắn nhếch mép cười lạnh, khẽ gọi tên hắn:- Từ Trí! Tiểu Vy sao rồi?- Tiểu Vy? Tiểu Vy! Tiểu Vy đâu? - Từ Trí hét lên, vội với tay qua song sắt chỉ về hắn.- Ừ! Tiểu Vy đâu? - Hắn cười lạnh. Tiểu Vy hiện tại không phải của hắn! Vĩnh viễn không bao giờ!- Tôi không biết! Tôi không biết! - Từ Trí ôm đầu, lại ngồi co ro một góc.Nhìn bộ dáng Từ Trí thống khổ như vậy. Hắn cười càng lớn hơn, càng lúc càng quỉ dị. Khải Bình cùng Lục Quân bên cạnh xót xa. Hắn trở nên thâm hiểm, tàn ác như vậy. Cũng chỉ có thể bởi một người.Nàng bao giờ mới tỉnh lại?Hắn đau khổ như vậy đã một năm.Vậy chẳng lẽ chưa đủ ?!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận