Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Tiểu Vy dựa vào vách đá, bàn tay nhỏ nhắn đung đưa khẩu súng qua lại. Ánh mắt vẫn chăm chú quan sát người con gái kia.- Sao rồi?- Mày... - Selly ôm chân, cắn răng chịu đựng. Rút từ trong túi ra một xấp ảnh, ném về phía nàng.- Xem đi! Xem cho rõ đi! Mày chẳng qua chỉ là người vợ trên danh nghĩa thôi!Liếc qua vài tấm ảnh, hầu hết là ảnh hắn cùng cô ta. Thời gian chụp... hai ngày trước.- Muốn sống thì lấy khăn bó chỗ đó đi! - Nàng khẽ nhắm mắt, ném chiếc khăn cho cô.- Từ khi nào... cô đã thành như vậy? - Selly bó vào vết thương, nhìn người con gái ngồi đối diện.- Ý cô là sao?- Cô không giết tôi... Cô không hề bị kích động bởi tấm ảnh kia..- Ừm? - Nàng bỏ qua vế sau.Selly cúi đầu. Không nói một lời nào.Tiểu Vy cũng không nói gì, khẽ nhắm mắt. Có cũng được! Không có cũng chẳng sao! Nàng cũng đã định trước được cái ngày này. Nàng cùng lắm chỉ là đồ chơi của hắn. Chán rồi lại bỏ.- Tôi thực ra... - Selly vẫn cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ.- Biết không? Cô bị thương mà vẫn nói chuyện được như vậy. Tôi thật khâm phục đấy! - Nàng lấy chai rượu trong túi, ngửa cổ tu một hơi.- Cô không sợ sao?- Cái gì? - Nàng khẽ cau mày. Nếu nàng có vào tù thì nhất quyết sẽ không ở tù cùng cô ta. Sao cô ta bị trúng đạn mà nói nhiều như vậy chứ?- Cô không sợ mình sẽ chết ở đây sao? Từ lúc ở đây cô đã bắn chết hàng chục người của Sophie. Lúc trước tôi gặp, cô rất nhu mì, hiền lành... sao cô có thể mạnh mẽ được như vậy trong hoàn cảnh này?Trong tích tắc, nàng bỗng nhớ đến hình ảnh hắn. Khẽ bật cười:- Có lẽ... tôi quá ỷ lại vào Lãnh Phong...- Cô hận về việc anh ấy không nói cho cô anh là Phong ca? Về việc tấm ảnh này?Tiểu Vy giật mình nhìn cô ta. Không sai! Nàng dù gì cũng là vị hôn thê của hắn. Ít nhất cũng phải nói cho nàng biết. Chứng kiến vụ việc hắn giết người, nàng biết hắn là Phong ca. Nhưng hắn phải nói chứ? Nếu nàng không biết, hắn sẽ che giấu nàng đến hết đời? Còn nữa! Nếu nàng vốn chỉ là vợ trên danh nghĩa, sao lại phải tiếp cận nàng? Để nàng xiêu lòng rồi lại bỏ rơi nàng như vậy?- Tôi rất ganh tị với cô. Vì Lãnh Phong đối xử rất tốt với cô. Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy như vậy? - Selly thấy nàng uống thêm nhiều rượu. Tiếp tục đả kích thêm lần nữa.Đau! Đừng nói nữa! Lừa đảo! Giả tạo! Nàng cắn răng, bàn tay cầm chai rượu cũng tăng thêm lực đạo.- Muốn đổi không? - Mở mắt, mũi nàng có chút cay cay, cố kìm không cho nước mắt rơi xuống.- Gì? - Selly mặt ngoài ngây ngô, nhưng bên trong khẽ cười đắc thắng.- Chúng ta đổi nhau một chút! - Nói rồi, nàng lôi một chiếc mặt nạ ra, ném về phía Selly.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Khải Bình bước ra từ ngôi nhà cỗ mục nát. Tay cầm máy tính bảng quay đi lại loạn xạ. Cuối cùng kết luận một câu:- Tiểu Vy vẫn ở chỗ dòng suối đó!- Tốt! - Lãnh Phong bước ra. Đối diện hắn là Sophie đang nửa quỳ nửa ngồi.- Nói! Cô có đụng đến Tiểu Vy? - Tiểu An cầm súng, chĩa về phía cô ta.- Tôi...- Đoàng!!- Không ấp úng! Nói! Có hay không? - Đường Hi nói.- Có... - Sophie cắn răng, giọng nói nhỏ vang lên.Lãnh Phong khuôn mặt không chút biểu cảm, kéo cô ta lên.- Tôi không muốn em bị tổn hại. Ngay từ đầu tôi đã nói em hãy tránh xa ra. Đừng đi vào rồi.- Phong... - Giọng nói của hắn áp sát khuôn mặt Sophie, cô đỏ mặt, khẽ gọi tên hắn.- Đoàng!! - Một phát súng vang lên giữa rừng. Viên đạn găm sâu vào ngực bên trái nàng. Máu tràn ra, thấm đẫm chiếc váy màu lam nhạt.- Tôi cho cô gọi tôi là Phong? Người phụ nữ duy nhất được gọi tôi như vậy phải là người tôi yêu. Đáng tiếc... cô đã phạm sai lầm khi động vào cô ấy! - Hắn giơ khẩu súng lên.- Cạch! - Tiếng lên đạn.- Anh...? - Sophie ôm ngực, ánh mắt sợ hãi nhìn hắn.- Đúng rồi! Cô cũng không được phép gọi tôi như vậy!Hắn cười lạnh. Ánh mắt khinh thường nhìn cô ta. Tốt nhất là làm cho cô ta biến mất khỏi mắt hắn. Chừng nào cô ta còn sống, Tiểu Vy của hắn sẽ không được yên.- Đoàng!!Cảnh tượng này làm bốn người kia rùng mình, khuôn mặt trắng bệch nhìn hắn. Hắn giết người vẫn còn có thể cười được.. Thật đáng sợ! So với trước đây, cảnh tượng này còn kinh sợ hơn gấp vạn lần.- Đi! - Vội sải bước đi về phía trước. Hắn cảm thấy như có cái gì đó không đúng lắm. Tại sao hắn lại có cảm giác như nàng ngày một xa hắn? Vậy là sao?- Ok! Cô có cần gì nữa không? - Tiểu Vy xắn tay áo xách túi.- Tôi không sao...- Ở nơi này khá ẩm ướt! Cẩn thận vết thương. Họ sẽ đến đây ngay. Còn thứ gì đáng nghi ở đây không? - Nàng nhìn quanh cái hang xem xét kỹ lưỡng.- Ổn rồi! Cô cứ đi đi! - Selly phẩy tay.- Nhớ từ chối đấy! - Nàng quay lại nói với Selly, rồi đi ra khỏi hang.Qua lớp nước trắng đục, cô thấy Tiểu Vy đã đi khỏi. Cười trừ:- Tôi sẽ nhớ...Rút bịch máu giả đã cạn gần hết ra phi tang. Thật may mắn, không bị sao cả. Thở dài. Nàng bỏ trốn rồi, cô có thể ở trong hình dạng nàng mà hạnh phúc cưới hắn.- Dừng lại! - Khải Bình nói.- Sao rồi? - Hắn quay lại nhìn anh.- Trong thác nước? - Đường Hi nhìn trộm máy tính, rồi quay ra hỏi hắn.- Có thể? - Hắn nghi hoặc nhìn Khải Bình.- Thử đi! - Lục Quân thả túi đồ xuống.Hắn mặt đã giãn ra đôi chút, nhưng không phải giãn hết. Trong tâm hắn vẫn còn cái cảm giác lo lắng bất an kia.- Phong? - Selly hít một hơi rồi bước ra ngoài. Làm bộ hết sức ngạc nhiên nhìn hắn.- Vy Vy! Em ổn không?- Em... ổn! - Selly miệng nói hắn, nhưng ánh mắt lại tập trung ở người ra hiệu sau lùm cây kia.Tiểu Vy ở lùm cây ra hiệu cho cô ta. Ôi! Cô ta làm cái gì mà lâu thế?- Nhanh lên coi!! - Nàng khẽ mắng.- Nhanh lên để làm gì? - Một bàn tay đặt lên vai nàng, giọng nói có chút tức giận.- A! - Nàng đang định đứng lên, làm một cước rồi biến.Ai ngờ người kia đoán ngay ra được ý của nàng. Kéo nàng quay ngược lại, khóa chặt hai tay nàng sau lưng.- Em giỏi thật! Còn trốn anh? - Khuôn mặt hắn đen đi vài phần. Khổ công đi tìm nàng giờ lại muốn chạy trốn khỏi hắn?- Phong..? Vậy... kia là... - Nàng nhìn về phía "Lãnh Phong" bên kia.- Em dùng mưu kế, anh cũng vậy!Nàng im bặt. Tránh đi ánh mắt hắn.Hắn cười, ghé sát tai nàng, giọng nói âm trầm vang lên:- Bảo bối! Cảm giác bị phát hiện như thế nào?Đỏ mặt. Nàng phủ nhận:- Em.. Em không có!- Để anh đoán nhé! Em để Selly kia đóng mình đi về cùng anh. Đến khi kết hôn, chỉ cần cô ta nói không đồng ý là em được tự do?Đoán trúng tâm. Nàng cười khổ:- Ừm! Em muốn một hôn nhân hạnh phúc! Không phải như vậy! Kết hôn rồi, em chẳng qua chỉ là vợ trên danh nghĩa thôi!Bàn tay ôm eo nàng siết chặt hơn. Hắn gầm nhẹ:- Em vừa nói gì?- Chỉ là vợ trên danh nghĩa! Anh và Selly vẫn qua lại! - Nàng lấy hết dũng khí nói với hắn.Hắn cười tà nịnh. Ánh mắt thâm sâu nhìn nàng:- Bảo bối! Em là đang ghen?- Không có! Đây! - Nàng đỏ mặt. Vội vùng ra lấy xấp ảnh ném vào hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận