Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Ngồi trên bàn làm việc, tâm tình nàng hôm nay rất sảng khoái, tối qua nàng ngủ rất ngon. Nhớ lại vết bầm tím trên tay Lãnh Phong sáng nay, khẽ bật cười. Bàn làm việc của nàng được đặt trong văn phòng của hắn từ khi nàng chuyển đến làm. Công việc của nàng cũng khá nhàn rỗi, chỉ cần đi copy tư liệu cần thiết hoặc duyệt qua vài bản báo cáo, ký tên, pha cà phê cho hắn. Hắn thì nhàn rỗi hơn, vì vậy thường công ty không có hắn đến làm vẫn không sao. Nhưng một khi công ty có vài chuyện trục trặc, đích thân hắn xử lý thì mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy, thậm chí còn tiến bộ hơn. Nàng xét lại, hắn là tổng giám đốc tập đoàn lớn vậy mà rất nhàn rỗi, thỉnh thoảng trục trặc mới tham gia. Hắn lúc trước phải đổ nhiều công sức cho tập đoàn này thì mới nắm vững được chức danh vua của giới danh nhân mà! Rất tài giỏi tất nhiên thuê mướn nhân viên cũng tài giỏi rồi!Nàng cười, đưa tay lên nhấp một ngụm trà. Nhất thời không để ý người ngồi ở bàn tổng giám đốc kia vẫn đăm đăm nhìn nàng, sắc mặt có phần đen lại. Khẽ nhíu mày, cánh tay của Lãnh Phong có phần đau nhức. Chẳng là đêm qua Tiểu Vy của hắn làm sao tâm tình lại tốt. Từ con mèo ngoan ngoan biến thành người có dáng ngủ độc nhất. Một cước đem bàn chân nhỏ bé đá hắn xuống giường những ba lần liền, hại cho hắn cả đêm không ngủ được, lại còn thêm mấy vết bầm ở cánh tay nữa. Xem ra lần tới này nàng còn ngủ với tư thế như vậy nữa, hắn thề sẽ đem nàng nhốt vào nhà đệm, cho nàng tha hồ đạp mà vẫn rất êm.(!)- Vy Vy!- Vâng? - Nàng tay rời bàn phím, cố nhịn cười nhìn hắn.- Em là đang cười anh? - Hắn khẽ nhíu mày.- ..... - Nàng im lặng.- Thôi! Lấy cho anh cốc cà phê! - Hắn thở dài. Chẳng thể trách nha đầu ngốc này được!Nàng rời khỏi phòng, pha cho hắn ly cà phê đen. Vừa đi đến cửa thì bị một nữ nhân bặc bộ đồ xám huých mạnh vào người nàng.- A.. - Nàng đi giày cao gót, lực đạo huých của người kia thật lớn. Căn bản không đứng vững, nàng ngã xuống sàn, cốc cà phê theo đó đổ hết lên người nàng.- Bạch tiểu thư! - Vài người trong phòng chạy ra đỡ lấy cô.Có nữ nhân viên còn lườm huýt với nữ nhân kia nói:- Liễu An! Cô chẳng đã nghỉ việc sao? Dù gì đến đây thì cũng phải có phép tắc một chút chứ? Cô không biết cô ấy là ai sao?Tiểu Vy nghe tên Liễu An vội ngẩng đầu lên nhìn cô ta. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn kỹ dung mạo cô ta. Mái tóc màu hạt dẻ tự nhiên, đôi mắt màu đen thâm thúy, cay nghiệt nhìn nàng. Nàng không thể đoán được cô ta đã đánh bao nhiêu lớp phấn trên mặt, nhìn rõ màu da ở khuôn mặt với cánh tay hoàn toàn khác nhau.- Cô là Bạch Tiểu Vy?- Vâng? - Nàng đứng dậy, nhìn cô ta bình thản đáp.- Chát!! - Thứ nàng nhận được là một cái tát đau điếng người.- Cô nghĩ cô là ai mà xen vào cuộc tình của chúng tôi? Cô là kẻ thứ ba đáng ghét! Cô chỉ là một con bé đáng đứng đường thôi! Tôi nói cho cô biết! Anh ta chẳng qua chỉ vớt đại cô thôi! Vài ngày sau anh ta sẽ lại bỏ cô để quay lại với tôi! Cô có tư cách gì chứ? - Liễu An như bị kích động, đứng đó liên tục buông ra những câu chửi thậm tệ.Khẽ đưa tay quệt môi. Một dòng máu đỏ tươi dính trên tay nàng. Nàng nhìn Liễu An, giọng có chút thều thào:- Tôi...Chưa nói hết, một giọng nói đằng sau nàng vang lên:- Cô ấy có tư cách!- Phong? - Liễu An thấy hắn, hai mắt sáng rực lên.- Phong! Tốt quá! Anh mau đuổi cô ta đi! - Nàng dựa vào hắn nũng nịu nói.Cảnh này, ai trong phòng cũng thấy chướng mắt, ghê tởm, kể cả hắn và Tiểu Vy. Hắn không chút lưu tình, thô bạo đẩy cô ta ra nói:- Liễu tiểu thư! Đây là Lạc thị, phiền cô đừng đến đây làm cản trở công việc của chúng tôi!- Phong? Em đã làm gì? Chính cô ta đã xen vào giữa chúng ta! Cô ta có tư cách gì?- Chát!!!!! - Liễu An ráng một cái tát từ hắn, lực đạo thâm sâu khiến cô ngã xuống dưới sàn.- Cô ấy là vị hôn thê của tôi! - Ánh mắt hắn lạnh lùng, chứa đầy khinh bỉ nhìn cô. Từng câu chữ phát ra như chủ nhân của nó khẳng định đó là sự thật.Lãnh Phong không để cô ta nói tiếp, bế Tiểu Vy đi vào phòng nghỉ trong phòng mình. Đặt nàng xuống giường, hắn lau vết máu trên khóe miệng nàng, xót xa hỏi:- Đau lắm không?Mắt nàng có biểu hiện ướt át. Nhưng vẫn lắc đầu. Hắn nhìn nàng nói:- Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ! Em không thích hợp bây giờ đâu!Bôi thuốc cho nàng xong. Đợi nàng ngủ thiếp đi, hắn mới an tâm đôi chút. Hắn yêu người phụ nữ này nhiều lắm, nhưng liệu là nàng có biết? Để nàng đau đớn như vậy, thà tự lấy dao đâm vào tim mình còn hơn.Trong căn phòng chỉ còn tiếng thở đều đều của nàng, ánh mắt hắn từ dịu dàng ôn nhu chuyển sang lạnh lùng âm ngàn độ. Nắm chặt tay, hắn bước ra khỏi phòng nghỉ. Bước sang một căn phòng khác, cánh cửa phòng này được trang trí giống y hệt họa tiết tường. Người khác nhìn vào sẽ không nghĩ đó là cánh cửa, nơi này Tiểu Vy chưa từng đặt chân đến.Hắn bước vào, căn phòng vốn lạnh giá bây giờ thêm lạnh lẽo, âm u hơn. Nhìn nữ nhân bị trói đối diện, hắn cười mỉa:- Liễu tiểu thư, tôi và cô từ khi nào đã thành quan hệ đó?Liễu An dù không bị bịt miệng nhưng vẫn im bặt, ánh mắt sợ sệt nhìn hắn. Hắn như hiểu được ý hỏi của nàng, khẽ cười, thanh âm rùng rợn hơn cả quỷ cười:- Nghe đây! Khi tôi ở ngoài thương trường, tôi là Lãnh Phong - vua giới doanh nghiệp. Đứng đầu tiên trong bảng xếp hạng tỉ phú chuyên ngành MBA. Còn khi tôi ở thế giới này, tôi là Phong ca..Liễu An sắc mặt tái nhợt hơn hết. Cô đã từng nghe tới Phong ca nhưng chưa được gặp hắn, chỉ là không nghĩ hắn lại là Phong ca. Cô một lần vô tình nghe chuyện của mấy tên cớm, chúng nói Phong ca là người rất nguy hiểm, một khi đã mở cuộc tàn sát thì không ai có thể sống sót, là người giết người với nụ cười trên môi, lãnh khốc, vô tình, coi mạng người như cỏ rác.- Đã hiểu chứ? - Hắn khẽ lên tiếng.Liễu An giật mình, cô ngước lên nhìn hắn. Không thấy khuôn mặt hắn đâu, chỉ thấy họng súng đen ngòm chĩa về phía cô.- Nếu cô có kiếp sau thì nhớ kỹ một điều...- Cạch! - Tiếng lên đạn.Xung quanh âm thanh trở nên lu mờ, cô chỉ nghe được duy nhất câu nói của hắn văng vẳng bên tai:- Đừng bao giờ làm tổn thương người phụ nữ của tôi - Bạch Tiểu Vy.- Đoàng!!! - Trong căn phòng băng giá, một tiếng nổ lớn vang lên. Nhưng hắn vẫn bình thản, chắc một điều rằng tiểu thỏ bên phòng kia đã ngủ ngon, hơn nữa căn phòng này có cách âm rất tốt.- Đem đi! - Khải Bình đứng bên cạnh, lệnh cho đám vệ sĩ. Cảnh tượng máu me này, anh đã quá quen thuộc với Lãnh Phong.Chưa đầy vài giây sau, cái xác của Liễu An đã biến mất, không giọt máu, không mùi tanh, trả lại vị trí nguyên vẹn cho căn phòng lúc trước. Hắn khẽ thở dài, mệt mỏi nhắm mắt.Phía bên kia phòng, nàng ngồi dậy, vô thức đi đến bên cửa sổ lớn. Ánh mắt vô hồn, nàng đưa tay gạt khóa cửa mở ra. Cơn gió lạnh lẽo chợt ùa vào, cúi đầu nhìn xuống. Đây là tầng 80, cơ hồ nhìn xuống cũng chỉ thấy vài chấm nhỏ li ti đang di chuyển. Nhưng lúc này, nàng căn bản một chút ý thức cũng không có. Đôi tay nhỏ bé khẽ đặt lên thành cửa lạnh lẽo...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận