Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Lãnh Phong đưa nàng về khu căn hộ. Hắn đứng ngoài cửa, nhìn nàng nằm trong lòng:- Chìa khóa?- A.. Chìa khóa..?- Ừm! Chìa khóa đâu? - Hắn nhìn nàng.Nàng cúi đầu, đỏ mặt nói với hắn:- Vâng... Chìa khóa.. lúc nãy em để ở chỗ Martin..- Không sao!Hắn mặt không chút biểu cảm, đặt nàng xuống. Đưa tay rút từ túi quần ra một khẩu súng, chĩa vào ổ khóa:- Súng hãm thanh. Em nhìn hay không cũng được!Nàng không nói gì, vẫn nhìn khẩu súng của hắn. Hắn im lặng, bóp cò. Trong đêm tĩnh lặng, hành lang dài chỉ duy nhất có tiếng động của ổ khóa rơi xuống. Tiểu Vy thấy vậy, vội mở cửa đi vào, không quay lại nhìn hắn.- Đi tắm! - Nàng lấy quần áo, chạy vội vào phòng tắm rồi đóng cửa.Hắn nhíu mày. Nàng không giống như trước. Nàng bây giờ tĩnh lặng như hồ nước, không còn vẻ nghịch ngợm như lúc bên hắn. Đó là phải không?Hắn im lặng, mở cửa đi vào phòng tắm. Hắn đến bên bồn, kéo rèm ra.- Vy Vy!- ... - Không hề phản ứng.- Sao em không kháng? - Hắn ngạc nhiên, đứng bên bồn tắm nhìn nàng.- Thứ gì nhìn được anh đều đã nhìn. Không phải sao?- Tắm đi! - Hắn kéo lại rèm, đi ra. Hắn ghét nàng như vậy!Ở trong phòng, nàng đưa tay lên. Nhìn vật sứ được mài thành hình tròn nhẵn nhụi, ở chính giữa có hai chữ Phong An được lồng ghép với nhau. Nàng mỉm cười. Ở New York mấy ngày không phải nàng chỉ đi nhìn ngó khắp nơi. Lãnh Phong thì ra không chỉ có vài người phụ nữ. Nàng thậm chí còn không biết nàng đứng thứ bao nhiêu. Nhưng thực khó chịu, cả Liễu An và Sophie đều cùng hắn trong thời gian rất lâu. Thật khó chấp nhận.- Cạch! - Tiếng cửa phòng nàng, chắc hắn đã đi.Nàng thở dài, đứng lên lấy khăn tắm trùm người. Bỗng thấy một vật sáng xoẹt qua cổ tay nàng- A!!!Một dòng máu đỏ chảy dài xuống. Sao có thể? Nàng cúi xuống nhìn vật kia.- Dao lam? - Không đúng! Nàng trước khi chuyển đến đã xem hết mọi ngóc ngách. Sao có thể có dao lam ở đây?Nhìn dòng máu đỏ chảy xuống, ướt đẫm cả khăn tắm. Nàng im lặng thật lâu, rồi lại mỉm cười, ngồi phịch xuống bồn tắm :- Không sao...Hắn bỗng rùng mình. Mỗi lần hắn như vậy ắt đều liên quan đến Tiểu Vy. Nhớ lại lời Tiểu An nói là nàng cơ thể vốn rất mẫn cảm. Hắn vội chạy về phòng nàng. Mở cửa hắn gọi nàng:- Tiểu Vy!Bỗng một vật sáng xoẹt qua rất nhanh làm rách xoạc áo hắn.- Dao lam?Hắn quay ra, ngay lập tức phát hiện ra có một kẻ mặc đồ đen đang chĩa súng về phía hắn. Hắn vẫn nhìn kẻ đó, miệng nói:- Lục Quân! Xử tên bắn tỉa ở tòa nhà đối diện!Nói chưa được lâu. Hắn thấy kẻ ngồi ở tòa nhà đối diện kia bỗng giật mình rồi rơi xuống dưới. Biết được Lục Quân đã xử xong. Hắn đi vào phòng tắm, trừng mắt nhìn nàng bất tỉnh, chiếc dao nam vẫn ở dưới đất. Hắn nhìn cửa sổ mở, đoán được hay chuyện gì xảy ra với nàng. Tai nghe được nối với bốn người phía dưới, hắn nói lớn:- Chết tiệt! Khải Bình! Mang đồ lên đây!-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Tiểu Vy mở mắt. Nhìn xung quanh. Khải Bình thấy nàng tỉnh dậy liền đỡ nàng ngồi lên rồi nói:- Thật may cho em! Dao chỉ sượt qua thôi, không chạm vào mạch.- Đám người đó... là ai vậy?- Chắc là mấy kẻ gai mắt trong Lạc gia thôi! Em đừng lo!- Khải Bình... - Nàng khẽ gọi tên hắn.- Gì vậy?- Bây giờ chỉ còn anh với em. Anh muốn nói gì đó không?Khải Bình cười gượng. Nghĩ máy quay và dây nghe đang nối trực tiếp ở đây.- Thôi được!- Nói cho em về Lãnh Phong đi...Hắn ngạc nhiên. Câu này ngoài tầm dự đoán của hắn.- Anh...Nàng nhìn hắn. Hắn nhận thấy được sâu trong mắt kia là một khoảng sợ hãi, tuyệt vọng.- Anh nghĩ Lãnh Phong thật lòng với em. Anh ta chưa từng chĩa súng vào người phụ nữ mà anh ấy từng vui đùa. Nhưng em lại không phải để anh ta vui đùa, nhưng anh ta vẫn chĩa súng vào em.- Vậy là sao? - Nàng khó hiểu nhìn Khải Bình.- Lúc nào đó em sẽ hiểu. - Hắn cười.- Anh có bí mật gì không?- Ờ... Anh... - Hắn gãi đầu.Nàng vẫn im lặng nhìn hắn.- Anh thích Tiểu An! - Khải Bình cố gắng phớt lờ người nào đó đang xem hắn nói chuyện.- Ừm! Em cũng có bí mật! - Nàng cười nhẹ.- Em đã từng trực tiếp giết người và gián tiếp giết người.Hắn ngạc nhiên nhìn nàng.- Hẳn anh biết về vụ tai nạn khi em bị bắt cóc, điều tra là điều tra hết mà phải không? Những tên có viên đạn ở mi tâm đó... là do em.Hắn im bặt. Nhìn người con gái trước mặt. Nàng cười nhẹ, vẫn tiếp lời:- Và hôm qua khi cùng Martin đó. Em đã đầu độc hắn không cử động được khi Lãnh Phong đến. Vốn định nếu Lãnh Phong không ở đó. Martin vẫn sẽ chết bởi em thôi.. - Nàng đưa tay lên nhìn, cười gượng.Khải Bình lúc này đã thật sự khiếp đảm người con gái trước mặt, giờ hắn đã hiểu tại sao Lãnh Phong lại nói rằng nàng có thể bảo vệ được mình khi tình thế thật sự nguy hiểm. Giờ hắn đã hiểu hoàn toàn. Hắn hỏi nàng:- Tiểu Vy, em còn muốn ăn bánh không?- Không!- Giờ em muốn làm gì?- Em muốn thử súng... - Nàng nhắm mắt.Khải Bình im lặng. Ngước lên nhìn máy quay được trang kín ở góc phòng.Lúc này, Lãnh Phong cùng ba người kia ngồi trước màn hình. Lục Quân hỏi:- Cô ấy bị sốc lớn, lần này lại bị nặng thêm phải không?Lãnh Phong ngắt lời, nhìn Tiểu An:- Ừm! Cứ thuận theo cô ấy!Tiểu An gật đầu, quay ra nói với đám áo đen:- Chuẩn bị súng đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận