Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Lãnh Phong nghe Lục Bình nói vậy, lại tiếp tục vỗ vai anh thở dài:- Aiz! Biết đâu được tôi có tiềm năng thần bí. Là do cậu bất cẩn bốc trúng ả nha đầu kia thôi..- Này anh nói ả nha đầu nào? Tiềm năng thần bí cái thá gì? Kẻ lăng nhăng như anh mà cũng đến cảnh này à? - Lục Quân không nhịn được liếc xéo hắn một cái.- Mà nè Lãnh Phong! Bọn tớ bây giờ tính sẽ định cư ở đây một thời gian. Nhà cậu như cái cung điện thế này, chắc không phiền đâu nhỉ?- Không! Hai người về đi!- Nè! Anh sao vậy? Bọn em mới đến đã đuổi đi là sao? - Đường Hi quay ngoắt ra liếc hắn.- Đúng vậy! Hai người ở đây đi! - Tiểu Vy vừa mới gặp Đường Hi, bọn họ ở đây càng vui chứ, nàng càng thích.- Anh nói không được! - Hắn trừng mắt với nàng. Nàng là muốn bị đánh sao? Họ ở đây chắc là làm loạn mất.- Hai người đã ở đây rồi phải không? Cứ tìm phòng nào cảm thấy thoải mái đi nhé! - Nàng phớt lờ câu nói của người nào đó.- Ok! 9 giờ tớ và Lục Quân sẽ xuống! - Đường Hi cùng Lục Quân phóng như bay lên lầu 3.Nàng cảm thấy sống lưng hơi lạnh, khẽ rùng mình. Quay lại quả là Lãnh Phong nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống.- Bạch Tiểu Vy! Em dám làm vậy? - Hắn hai tay chống lên tường, căn bản không cho nàng đường thoát.- Ah.. Em bây giờ có Tiểu Hắc, Tiểu Bạch, Đường Hi, cả Lục Quân nữa... Không phải rất vui sao?- Vui gì chứ? Anh đã nói không được mà!- Ah.. Còn cả anh nữa a! Em rất vui a! - Tiểu Vy cười nhìn hắn.- Vy Vy!- Em sai rồi!- Biết sai chưa? - Hắn thở dài.- Dạ...Nói rồi, nàng nhướn chân lên, đôi môi mọng nước khẽ lướt qua môi hắn. Rồi nàng cúi đầu xuống nói:- Coi như là xin lỗi a!Hắn cứng người, nàng chưa bao giờ chủ động hôn hắn. Nhìn nàng đỏ mặt, hắn nói :- Bé ngốc! Lại đây!- Nè! Anh làm gì vậy!Hắn kéo nàng vào phòng nghỉ của khách, đóng cửa. Cho dù cửa cách âm nhưng hai người đang ngồi co lưng trên cầu thang kia vẫn hiểu được họ đang làm gì. Đường Hi nói với Lục Quân:- Anh nghĩ là Phong ca yêu Tiểu Vy thật không?- Tin anh đi! Tên đó đối với Tiểu Vy hoàn toàn khác với mấy người phụ nữ kia. Nhưng với cô ta thì anh lại không dám chắc...- Ừ. - Đường Hi khẽ cắn môi. Lãnh Phong và Tiểu Vy giờ đang ngọt ngào như vậy, nỡ như cô ta trở về..? Tiểu Vy sẽ ra sao?********************************************************Mấy tuần nay Lãnh Phong cứ như vậy bị người nào đó bỏ rơi. Tiểu Vy cũng quên béng luôn chuyện đi làm. Ngày ngày cùng Đường Hi và hai tiểu cẩu kia chơi đùa. Nói về Tiểu Bạch và Tiểu Hắc kia thì phải công nhận rằng chúng lớn rất nhanh, mỗi lần nàng cùng Đường Hi dắt chúng đi dạo ở công viên thì đám trẻ con lại xúm vào. Nhi đồng nam chơi cùng Tiểu Hắc, nhi đồng nữ thì xúm vào với Tiểu Bạch, vốn là giống chó Husky rất thân thiện nên nàng cũng để chúng chơi đùa, khi nào đến giờ thì nàng chỉ cần gọi rồi chúng sẽ tự trở về. Thời gian dần trôi, nàng cũng hoàn toàn lãng quên luôn Lãnh Phong ở kia. Lục Quân nhìn Lãnh Phong thở dài:- Haizz! Bạn tốt à! Cảm giác bị mỹ nhân lãng quên sao rồi! Cố tận hưởng đi! Đến khi cô ấy vào nhà chắc chẳng còn cảm giác này đâu!- Câm miệng đi! - Chẳng còn cái gì chứ? Nàng ở nhà toàn chơi cùng hai tiểu cẩu kia, giờ thêm Đường Hi vào chắc hắn ngày mai phải đi cấy thần kinh thép vô tâm mất.Tiểu Hắc đang chơi đùa nhìn thấy Lãnh Phong đứng ở xa xa, vẫy đuôi mừng chạy đến bên hắn. Lãnh Phong ngồi xuống xoa đầu Tiểu Hắc:- Tiểu Hắc! Mi ra gọi Bạch lại đây đi!Tiểu Hắc như hiểu ý, chạy ra phía Tiểu Vy đang ngồi, nhảy lên người nàng ngồi. Đường Hi thấy vậy cười:- Này Hắc Hắc, mi không thấy ta và Tiểu Vy đang nói chuyện sao?Tiểu Bạch cũng chạy ra quấn lấy chân nàng, nàng nhìn hai tiểu cẩu kia:- Nè.. Sao vậy?Ngay lập tức, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch chạy ra chỗ Lãnh Phong cùng Lục Quân đang đứng. Lục Quân đắc ý nhìn Lãnh Phong :- Tiểu Hắc thông minh quá ha?- Đúng vậy! Tớ nói đi gọi Bạch đâu phải Tiểu Bạch! Còn ai nữa dĩ nhiên là Tiểu Vy rồi! - Hắn cười, xoa đầu hai tiểu cẩu.- Được rồi! Tớ chịu thua! - Lục Quân quyết định giữ im lặng nếu không tên họ Lạc kia sẽ hủy hoại một chút danh dự của anh mất.- Lãnh Phong? - Tiểu Vy chạy ra, thấy chúng cùng Lãnh Phong chơi đùa cũng thấy nhẹ nhõm chút. Cư nhiên chạy đi, chủ của chúng tất phải lo rồi.- Ta về thôi! Cũng muộn rồi! - Lãnh Phong kéo thắt lưng nàng lại, ôm thân hình nhỏ bé này vào lòng mình.- Đúng vậy! Tối nay ta phải đi dự tiệc nữa. - Đường Hi trong lòng Lục Quân nói.- Tiệc gì? - Nàng ngước lên nhìn hắn. Lại tiệc?- Tối nay là sinh nhật của Khải Bình! - Hắn nhìn nàng, nở nụ cười dịu dàng thân quen.- Vậy a? Có gì mà em không biết vậy? Nàng chỉ chỉ vào Đường Hi bên trên.- Ừ! Đường Hi và Lục Quân yêu nhau khá lâu rồi. Trước đó họ cùng anh và Khải Bình đi chơi cùng nhau nên quen nhau.- Vậy a! Nhưng Khải Bình không có ai ư?- Không! Cậu ta vẫn độc thân! Em tiếc cho cậu ta ư? - Lãnh Phong nhìn nàng.- Không nha! Anh ấy độc thân thì kệ anh ấy chứ! - Nàng chu môi.Hắn bật cười, nữ nhân này thật sự trẻ con quá sức.- Em muốn ăn gì nào?- Muốn ăn gà chiên, khoai tây chiên, xúc xích chiên, tất cả những gì ở quán ăn nhanh! Em muốn ăn!- Được! Anh cho em ăn thoải mái!- Hứ! - Nàng quay đi. Muốn ăn chứ gì? Ta ăn đến phá sản mà xem!- Đừng nghĩ đến chuyện đó! Em ăn đến cả đời thì gia sản của anh vẫn vậy thôi! - Hắn cúi xuống. Hơi thở khẽ phả vào tai nàng.Nói là ăn đồ chiên, nhưng giờ nàng lại ngồi trong nhà hàng, trước mặt là một đống thức ăn bày la liệt, không một chút khoai tây hay gà chiên nào.- Nè! Đồ chiên mà!Hắn ngồi cạnh nàng, tay vẫn cầm cuốn menu nói:- Anh đâu nói là sẽ cho em ăn đồ chiên? Anh chỉ nói "Được! Anh cho em ăn thoải mái!" thôi.- ...- Bây giờ em có ăn hay không?- Ăn mà ăn mà!Lục Quân ngồi đối diện, giơ đồng hồ lên nói:- Giờ là 2 giờ 45 phút! Tiệc của Khải Bình bắt đầu từ 7 giờ! Ta còn nhiều thời gian!- Được! Vậy ta cần tân trang cho Vy Vy một chút! - Đường Hi buông dĩa xuống.- Làm gì chứ? - Tiểu Vy cười khổ.- Không sao đâu! Như lần trước của em ở bữa tiệc vậy...- Em lại phải làm theo lời họ hả? - Nàng cười.- Không! Đường Hi sẽ chăm sóc em!Nàng nghe đến đây, nụ cười đông cứng trên khuôn mặt. Nhìn Đường Hi :"Đại cô nương! Nhẹ tay dùm tôi!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận