Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện


hiện tại Nguyễn Kiều Kiều biết mình không phải đang mơ. cô thực sự từng tới mạt thế, nên mới chọc phải Tô Tầm.


​cô không cảm thấy mình làm sai. cô vốn không phải người của mạt thế, hơn nữa mạt thế thảm biết bao, suốt ngày toàn là chiến tranh, còn ăn không đủ no mặc không đủ ấm, mỗi ngày bị Tô Tầm nô dịch, không có TV không có di động không có bạn bè, quan trọng nhất là cũng không có ba mẹ nuôi dưỡng cô nhiều năm.


Nếu có một cơ hội có thể về nhà, trở lại thế giới cũ, tại sao cô không về chứ!


Tại sao cô phải ở lại mạt thế chịu khổ?


Hướng lợi tránh hại, đi đường thẳng là bản năng của con người. Nếu có thể đi đường thẳng, một bước đã có thể đến nơi, vì sao còn phải đi nhiều đường vòng vậy, đúng là rảnh rỗi chẳng có chuyện gì làm!


Nguyễn Kiều Kiều muốn về nhà, nhưng cô không ra được.


Sau đó, Tô Tầm lại chẳng thấy đâu.


cô mơ hồ biết được Tô Tầm dùng biện pháp cấm kỵ nhốt linh hồn cô lại, có lẽ còn tổn thương đến bản thân anh, nên anh mới nói anh đè cô rất khó chịu.


Nhưng, anh cũng đâu thể nhốt cô ở chỗ này. Ở chỗ này rất tối, không có thứ gì, cô không thích.


“Có muốn... giết nó không?” Bên tai, một giọng nói dịu dàng vang lên.


Nguyễn Kiều Kiều bỗng nhiên ngẩng đầu, “Ai?”


“Là tôi nè. cô Mèo, cô nghe không ra giọng tôi sao?”


Giọng nói này, Nguyễn Kiều Kiều rùng mình một cái, đây không phải mẹ Tô Tầm ư?


“Bà... bà là người hay ma?”


“Khụ khụ...” Mẹ Tô Tầm ho khan một tiếng, quá lúng túng, “Tôi đã không còn là ma nữa. Chẳng qua bây giờ là một con ma đáng thương không trọn vẹn hồn phách.”


“...”


Thấy Nguyễn Kiều Kiều im lặng, giọng nói ấy liên tục nhẹ nhàng nói: “Giờ cô cũng là ma, thân thể cô không còn khôi phục được nữa, nó sẽ nhốt cô cả đời. cô muốn ở trong bóng tối này cả đời à?”


Đương nhiên Nguyễn Kiều Kiều không muốn. Dù thực sự không thể thả cô về nhà, cũng phải để cô trở lại mạt thế. Nhốt cô ở đây làm gì?


“Cho nên, cách duy nhất là cô giết nó. Nghe lời tôi, giờ là thời điểm đau đớn nhất của nó, vì tìm cô về mà nó vượt qua không gian song song, dùng hết sức lực rồi. hiện tại chỉ cần cô làm ầm ĩ, nó áp chế cô không nổi, tôi lại giúp cô một chút là cô có thể rời đi rồi. Muốn đi nơi nào thì đi nơi đó.”


Nghe rất hấp dẫn, song thời điểm mấu chốt, Nguyễn Kiều Kiều thông minh đột xuất, “Bà muốn giết anh ta hả”


“không giết nó, cô đi bằng cách nào? Hay cô lòng dạ đàn bà, muốn bị nó nhốt ở đây cả đời?”


Tất nhiên cô không muốn bị nhốt ở đây cả đời, nhưng cô không muốn giết Tô Tầm.


“Đừng quên rằng cô vốn có thể về nhà, giờ bị nó nhốt ở nơi tối tăm như vậy, cô không sợ sao?”


Nguyễn Kiều Kiều không trả lời.


cô thực sự ghét chỗ này, song phải giết chết Tô Tầm, cô phát hiện cô không nỡ.


Thứ đồ chơi tình cảm này rất hư ảo, mà ở thời điểm quan trọng sẽ nắm giữ lương tâm mình. Nếu giết Tô Tầm, sau này cô cũng sẽ bị cắn rứt lương tâm. Trọng điểm là ——


cô không nỡ.


Sau khi mẹ Tô Tầm nói xong liền biến mất, nghe được âm thanh thảm thiết của bà ta, có lẽ Tô Tầm bắt bà ta đi rồi.


Tô Tầm vẫn không xuất hiện, một mình cô ôm đầu gối, để mình chìm vào bóng tối.


Đều nói người không vì mình, trời tru đất diệt, nhưng cô thuộc chòm sao Cự Giải mà. Dịu dàng, lo việc nhà và có một trái tim thánh mẫu. cô theo Tô Tầm bảy năm, bảy năm đó, muốn cô trở tay giết anh, cô thực sự không làm được.


“Tô Tầm.” cô thử giao lưu với anh, nhưng Tô Tầm không lên tiếng.


“Tô Tầm, anh nghe được không? Chúng ta nói chuyện được không? anh không thể nhốt tôi cả đời.”


Rốt cuộc tiếng kêu gào của cô làm Tô Tầm trả lời. Giọng anh rất suy yếu, giống như mẹ Tô Tầm nói, hiện tại anh cực kỳ yếu.


Nhưng anh làm chuyện nguy hiểm như vậy, là vì muốn mang cô trở về sao? cô nghĩ việc này là một sự sai lầm. cô không muốn trở về, Tô Tầm còn bị thương nặng, nghĩ sao cũng không thấy có lợi.


“Đại nhân, anh bị thương rất nghiêm trọng ư?”


“Ừm.” Bỗng nhiên Tô Tầm khẽ cười thành tiếng, “Em muốn giết anh à?”


Nguyễn Kiều Kiều huơ tay phân bua: “anh biết rõ tôi sẽ không làm mà.”


“Ừm.”


Tô Tầm lại không nói gì.


Nguyễn Kiều Kiều sợ anh lại đi, lập tức nói: “hiện tại tôi bị sao thế? Có phải tôi đã chết không?”


Trong bóng tối, một lúc lâu mới vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Tô Tầm.


“Ừm. Dao của Lý Manh Manh có kịch độc. Khi Cẩu Bất Lý mang em về, cơ thể em đã lạnh như băng.”


“Hả...” Hóa ra chết thật rồi? Nguyễn Kiều Kiều vô cùng chán nản, “Đại nhân, tôi cũng chết rồi, anh còn giữ tôi làm gì?”


“anh đem thi thể em về núi Tuyết, núi Tuyết có thể đảm bảo thi thể em không thối rửa, em có thể sống lại lần thứ hai, cũng có thể sống lại lần thứ ba.”


“... Nhưng, giờ tôi còn ở chỗ này mà!” nói sống lại cái gì? Đó căn bản là giả được chưa?


một lúc lâu, giọng Tô Tầm mới vang lên, “anh có thể cứu sống em.”


Mà thôi, xem ra Tô Tầm đã hạ quyết tâm, cô vốn không có cách nào thay đổi quyết định của anh.


“Đúng rồi, Cẩu Bất Lý thế nào?” Ngày ấy, cậu ngậm cô từ trên vách núi cao như vậy rơi xuống, không biết có bị thương không?


“Gãy hai chân.”


“...”


Nguyễn Kiều Kiều hít mũi một cái, “Nó là con trai anh, anh phải tốt với nó một chút.”


Im lặng một hồi, Tô Tầm mới lên tiếng: “Em quay về, anh sẽ tốt với nó.”


“...”


Nguyễn Kiều Kiều tiếp tục hít mũi, “Còn nữa, tại sao Lý Manh Manh muốn giết tôi? Tôi tự thấy mình không có lỗi với cô ta, cũng không cướp chồng của cô ta, tại sao cô lại hạ độc thủ với tôi? Hay là, vốn dĩ cô ta thích anh, nên hận tôi đố kỵ tôi?”


“...”


Lần này giọng Tô Tầm trở nên bất đắc dĩ, “anh giết Sai Nhĩ.”


“...”


Dường như sợ Nguyễn Kiều Kiều không hiểu, Tô Tầm lại chậm rãi nói thêm một câu.


“Sai Nhĩ là người tình của cô ta.”


“... A ssiz!”


Nguyễn Kiều Kiều tức giận, ra là vậy, cô nói mà, cô luôn thiện chí với mọi người, sao có thể dẫn đến họa lớn diệt khẩu kiểu này chứ, thì ra tại Tô Tầm.


Có điều, tại sao Tô Tầm phải giết Sai Nhĩ? Ăn no rửng mỡ hả?


“Sai Nhĩ phản bội.”


“...”


Nguyễn Kiều Kiều thực sự không hiểu nổi suy nghĩ của Tô Tầm, cũng chẳng muốn biết ân oán trước kia. Bỗng nhiên cô nghĩ tới Thú vương phi, Tô Tầm có một số suy nghĩ hoàn toàn phản thế giới phản loài người.


Cho nên, về bản chất anh không phải người tốt lành gì, người lương thiện gì đó đừng nói tới anh.


“Đại nhân, anh muốn thế giới này đại loạn sao?”


Tô Tầm không nói.


Nguyễn Kiều Kiều cũng chẳng quan tâm, cô nói tiếp: “Đại nhân, anh biết tại sao tôi muốn về nhà không? Đương nhiên, không thể phủ nhận cha mẹ là nguyên nhân lớn nhất. Nhưng còn một nguyên nhân nữa là, tôi không thích thế giới này, thế giới này quá nhiều chiến tranh. Tôi là người quen sống trong cảnh hòa bình rồi, tôi chỉ muốn cuộc sống đơn giản như đi làm nhẹ nhàng kiếm chút tiền, tan việc xem phim Hàn hoặc cùng mình thích coi phim, dạo phố, ăn cơm. Tôi không muốn cuộc sống phức tạp như vậy, tôi chỉ muốn sống một đời vô cùng đơn giản. Đại nhân à, anh muốn hủy diệt thế giới, anh cũng sẽ hủy diệt cuộc sống tôi muốn, nên tôi không muốn quay về.”


Tối đen, không có bất kỳ âm thanh nào.


Có lẽ cô lại uổng công rồi, chắc Tô Tầm đã đi.


Ngay khi Nguyễn Kiều Kiều nghĩ thế, trong bóng tối vang lên giọng của Tô Tầm.


“anh nghe theo em hết, có phải em sẽ quay về không?”


“...” Nguyễn Kiều Kiều do dự.


Quả nhiên, giây kế tiếp, giọng nói thẹn quá hóa giận của Tô Tầm truyền đến, “Em lại do dự? không ngờ em là người phụ nữ như vậy! Sao tôi có thể tin em chứ!”


“...”


anh tức giận à? A ssigz! Vấn đề lớn như thế, lẽ nào không cho cô do dự chút sao?


cô thực sự nhịn hết nổi rồi!


Con người đúng là sinh vật đáng ghét, Nguyễn Kiều Kiều ghét bóng tối, nhưng dần dà cô phát hiện mình quen mất rồi.


Ban đầu cô chỉ có thể nghe được tiếng của Tô Tầm, tiến sĩ Gấu, từ từ cô nghe được tiếng của Cẩu Bất Lý, Chuột Đệ và những âm thanh khác.


Sau đó, cô thoát khỏi phòng tối, cô có thể trông thấy những người khác.


Tất cả hình như không khác gì trước đây, chỉ có một điều duy nhất là những người khác không thể nhìn thấy cô.


Ngoại trừ Tô Tầm.


Phải nói rằng khi lần nữa trông thấy anh, Nguyễn Kiều Kiều vẫn sợ hết hồn. Con chó săn to của cô sao gầy đến thế, cả người như da bọc xương, vừa nhìn là biết không ăn cơm tử tế rồi.


không chỉ vậy, mỗi ngày anh đều sẽ đúng giờ thổ huyết, màu đỏ tươi ấy làm Nguyễn Kiều Kiều thấy mà đau lòng


“Đại nhân, anh hộc máu rồi.”


“Ừm.”


Tinh thần Tô Tầm rất kém, cô thấy tiến sĩ Gấu bắt mạch cho anh, “Đại nhân à, anh cứ tiếp tục như thế nữa, đừng nói không cứu được cô Mèo, ngay cả mạng của mình cũng mất đó.”


Tô Tầm xua tay, “Tìm được Liễu Như Yên chưa?”


Tiến sĩ Gấu hơi do dự, “Tìm thì tìm được rồi, nhưng giờ Liễu Như Yên là vợ của thái tử, hắn sẽ không dễ dàng giao người ra. Mặc dù hắn không quan tâm Liễu Như Yên, nhưng nếu muốn giét Liễu Như Yên để cô Mèo kéo dài mạng sống, thì Lý Tuyển sẽ không đồng ý. Huống chi, chúng ta còn giết Lý Manh Manh.”


“Haha.”


Tô Tầm xua tay, “một Lý Manh Manh tính là gì, Liễu Như Yên càng là đồ bỏ đi, hắn căn bản không quan tâm. hắn chỉ cần lợi thế to lớn hơn thôi.”


Tiến sĩ Gấu không nói thêm gì, Tô Tầm nói một hồi hình như rất mệt mỏi.


Ông đặt một bình nhỏ xuống, “Đại nhân à, thứ này sẽ khiến anh dễ chịu hơn.”


“Ông lui xuống trước đi.”


Sau khi tiến sĩ Gấu rời đi, Nguyễn Kiều Kiều chui ra khỏi phía sau Tô Tầm.


“anh muốn giết Liễu Như Yên hả”


“Ừ.” Tô Tầm uống một ngụm thứ trong bình, sắc mặt khá hơn tí, “Ban đầu, anh trấn áp hồn phách của Liễu Như Yên chỉ để làm cô ta nghe lời, về sau không ngờ rằng biện pháp đó không có tác dụng trên người em, Cẩu Bất Lý thân nhất cũng vô dụng, chỉ còn có mỗi cô ta. anh cần bắt cô ta làm thí nghiệm, rốt cuộc đã sai chỗ nào.”


“Liễu Như Yên sẽ ra sao?”


Tuy không nên có lòng thánh mẫu ở đây, nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn hỏi ra.


Tô Tầm lườm cô, “Sao nào? Ngay cả một kẻ không liên quan cũng đáng để em quan tâm vậy à, vì sao không thấy em quan tâm anh?”


Sắc mặt Tô Tầm nhanh chóng trắng bệch, không đợi Nguyễn Kiều Kiều mở miệng, anh hoàn toàn biến sắc, ọc một tiếng phun ra máu tươi.


“Đại nhân.”


Tô Tầm ngẩng đầu, chẳng thèm để ý lau máu nơi khóe miệng, bên mép nhếch ra nụ cười lạnh.


“Nhưng anh cũng chẳng quan tâm. Em không quan tâm anh, anh quan tâm em đủ rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...