Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


Hồ Cẩn Huyên cảm giác người điên đang lầm bầm lầu bầu, nếu lúc này có người xuất hiện, cô không hoài nghi người ta sẽ coi cô như kẻ điên, nếu như không phải cảm thụ được tầm mắt nóng rực phía trên, cô rất hoài nghi người đàn ông này có phải đã ngất đi hay không.Sốt đến ngất đi cô chưa từng nghiên cứu, nhưng có thể khẳng định người này có bệnh thần kinh, cô tra hỏi nửa ngày, người ta ngay cả cái rắm cũng không phóng. Được rồi! Cô là một thục nữ, không nên nói tục, vấn đề là người đàn ông trước mắt xác thực có năng lực bức người khác đến phát điên.Hồ Cẩn Huyên giận dữ ngẩng đầu lên, nhìn dung nhan người đàn ông, hơi sững sờ, sau đó sắc mặt chuyển thành bình tĩnh.Gương mặt anh tuấn, hai hàng lông mày đậm, phía dưới là đôi mắt sắc bén màu tím, sống mũi không cao nhưng thẳng tắp, hơn nữa đôi môi dày mỏng vừa phải, sắc mặt dưới ánh đèn có chút đỏ ửng không bình thường, góc cạnh rõ ràng, vóc người thon dài cao lớn nhưng không tục tằng, giống như hắc ưng trong đêm tối, khí thế lãnh ngạo bức người, cô đơn phát ra chính là cường thế chấn áp thiên địa.Tất cả biến hóa trong mắt Hồ Cẩn Huyên cũng bị người đàn ông thu vào mắt, anh cho rằng khi cô nhìn thấy dung nhan của anh, cũng sẽ giống những người phụ nữ khác, có kinh ngạc, ai biết cô là do mới vừa tức giận, chuyển biến sang sững sờ kinh hãi, cuối cùng trở thành bình thản, trong mắt to xinh đẹp không tìm được một chút kinh ngạc, điều này làm anh có điểm thất bại, anh cảm giác cuộc sống của mình lần đầu tiên trở nên không bình thường.Chỉ là tại sao trong mắt cô có nhiều biến hóa như vậy, mỗi một biến hóa lại làm anh cảm thấy dị thường đáng yêu, nếu như không phải vừa nghe cô lên tiếng trách mắng, anh đúng là không thể tin được một cô gái nhỏ yếu sẽ cường thế như vậy, ngôn ngữ lạnh như băng, nghĩ đi nghĩ lại, người đàn ông khẽ cong môi một cái, trong đêm tối bắn ra rất nhiều mị hoặc, chỉ là cô gái nào đó đã cúi đầu, căn bản không nhìn thấy, cho dù nhìn thấy cũng không có nhiều biểu tình, bởi vì trong nhà cô đã có một người đàn ông đủ khiến con gái điên cuồng, độc cưng chiều cô.Gặp được chẳng tốn chút công nào, Hồ Cẩn Huyên trong lòng cảm tưởng, vừa rồi cô còn vì không gặp được Nhiếp Phong nên phiền muộn, không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ liền gặp được, trời cao quả nhiên chiếu cố cô, Hồ Cẩn Huyên đắc ý thầm nghĩ.Mặc dù cô chưa từng thấy Nhiếp Phong, nhưng khi tiếp nhận nhiệm vụ cô đã điều tra tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của anh, bao gồm diện mạo bối cảnh, tính tình, sở thích, ăn uống, cô cực kỳ khẳng định trên thế giới này ngoại trừ mẹ Nhiếp Phong, cô là người hiểu rõ anh nhất, trước mắt chính là một Nhiếp Phong đang sống sờ sờ.Tính tình Nhiếp Phong trầm mặc ít nói đúng như trong tài liệu, xem ra tin đồn là thật , chỉ là anh bây giờ so mấy với mấy tấm hình như trò hề trên web kia, có thêm một luồng khí chất lạnh lẽo tiềm ẩn, có lẽ đây cũng là nguyên nhân anh hấp dẫn phái nữ."Uy? Uy? Anh không sao chớ! Hiện tại đầu còn đau không? Chỗ khác có thương tổn không?" Hồ Cẩn Huyên thấy đối phương chỉ sững sờ nhìn cô đến ngẩn người, nghi ngờ lấy tay lắc lắc trước mặt anh. Nếu như anh chỉ nhức đầu cũng không liên quan đến cô, trong lòng cô cũng không áy náy, chỉ là người này vẫn nhìn mình chằm chằm, chẳng lẽ nóng đầu đến hỏng rồi? hay là trên mặt cô có gì bẩn?"Hả?" Nhiếp Phong nhìn Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ hỏi lại, chỉ trách cô quá đẹp, anh chưa từng gặp qua một dung nhan tuyệt sắc như vậy, hơn nữa cô không giống với những phụ nữ anh đã gặp, không cố lấy lòng anh mà cố ý phóng mị lực, để anh bất tri bất giác muốn dựa gần."Tôi hỏi đầu anh có đau không? Muốn đi gặp bác sĩ không?" Hồ Cẩn Huyên mỉm cười hỏi, lần đầu tiên nhìn thấy Nhiếp Phong, cô không có tự tin có thể lập tức tìm được tâm phiến, trước hết cứ hiểu rõ anh đã, coi thử cuộc sống của anh ta có giống trong tài liệu, điều thứ nhất của sát thủ chính là phải hiểu rõ toàn diện mục tiêu, vô luận nhiệm vụ khó giải quyết mấy, cô cũng không để sót điều này.Dù sao nhiệm vụ lần này có đầy đủ thời gian, cô có thể từ từ ,tranh thủ tin tưởng của anh mà lấy thêm tin tức về tâm phiến.Nhiếp Phong nghe cô hỏi, thấy cô lo lắng, trong lòng có hưng phấn không nói, hướng về phía cô gật đầu một cái, anh cảm giác đầu mình giờ phút này sắp nứt ra, khó chịu muốn chết, trước mắt tựa hồ không phải là mình. Trước kia bất luận bệnh nặng thế nào, anh cũng không rên một tiếng, trước mặt người khác luôn giữ thần sắc lạnh lùng, bởi vì anh là người đứng đàu tập đoàn, muốn tạo uy tín trước mặt nhân viên nhất định phải ngụy trang, nhưng đối diện với ánh mắt lo lắng của cô, annh lại không kìm hãm được mà biểu hiện những yếu ớt của mình, rất muốn cô chia sẻ với mình." nhức đầu? Hay là đi gặp thầy thuốc? " Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ thầm nói, anh quá kiệm lời, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, lời anh nói còn không bằng một câu của cô, cô sắp hỏng mất, khó khai thông a! Nếu không phải chung quanh không có người, nếu không phải muốn nhân cơ hội làm quen một chút, cô sợ mình đã bỏ đi.Thôi, thôi, người bệnh là lớn nhất, Hồ Cẩn Huyên than nhẹ một tiếng, sau đó vòng ra phía sau anh, hai tay đặt hai bên thái dương anh bắt đầu xoa bóp, làm một sát thủ, cô rất quen thuộc tác dụng của các loại huyệt vị, cho nên tự nhiên có thể giúp anh , cảm nhận đối phương buông lỏng thân thể, cô biết xoa bóp đã có tác dụng. Anh ta đúng là may mắn! Ông xã thân ái còn chưa được hưởng thụ kỹ thuật xoa bóp cao siêu của cô.Trong vườn hoa yên tĩnh, không hề bị ảnh hưởng bởi náo nhiệt của bữa tiệc, an tĩnh đến mức có thể nghe tiếng hít thở lẫn nhau, ngón tay Hồ Cẩn Huyên vẫn ở trên đầu Nhiếp Phong yên lặng ấn, cố gắng giảm bớt thống khổ của anh."Anh ngã bệnh sao còn đến?" Hồ Cẩn Huyên rốt cuộc không chịu nổi không khí an tĩnh quỷ dị, nhàn nhạt mở miệng nói."Thế nào? Không nói được? Tôi phát hiện anh ngoài trừ nói ‘ ừ ’ chính là ‘ cút ’, ha ha!" Hồ Cẩn Huyên cười giỡn trêu nói, trao đổi cùng người trầm mặc ít nói, nhất định phải chủ động mở miệng, nói nhăng nói cuội đều tốt, nếu không sẽ rất yên tĩnh."Thật xin lỗi!" Nhiếp Phong thành khẩn nói, trong giọng có ý hối tiếc, vừa rồi anh không biết là cô, còn tưởng là đám phụ nữ lấy lòng kia, cho nên mới đẩy cô ra, hi vọng cô không vì vậy mà ghét anh, anh không muốn cô dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình, trong cuộc đời hơn hai mươi năm lần đầu tiên anh quan tâm đến tình cảm của một người.Người đàn ông trước giờ lạnh lùng lần đầu tiên khẽ đỏ mặt, nếu như Hồ Cẩn Huyên không phải đang ở phía sau giúp anh xoa bóp, chắc chắn sẽ nhìn thấy cảnh lạ này.Là lòng ai đang thất lạc! Là ai rơi vào trầm luân! Tương lai có rất nhiều điều chưa biết."Ha ha! Tôi tha thứ cho anh! Vừa rồi tôi không cẩn thận đánh anh, anh lại đẩy tôi 1 cái, coi như chúng ta huề nhau." Hồ Cẩn Huyên cười híp mắt nói, người đàn ông này bản chất không xấu, còn biết nói xin lỗi, làm cô cảm thấy ngoài ý muốn, điểm này cùng ông xã thân ái không kém bao nhiêu.Ông xã thân ái chỉ nói xin lỗi với mình cô, nhưng anh chưa từng làm chuyện có lỗi với cô, chỉ có lúc về muộn anh mới cảm thấy áy náy, người đàn ông làm người ta không thương không được, nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Hồ Cẩn Huyên sinh ra mấy phần ngọt ngào, đột nhiên có chút nhớ anh rồi, đã ra ngoài một lúc, không biết lúc anh phát hiện cô không ở bên cạnh sẽ như thế nào? Giận dữ nóng nảy? Xem ra cô phải nhanh trở về mới được.Nhiếp Phong nghe cô nói, khóe miệng khoái trá ngoắc ngoắc, anh phát hiện tâm trạng mình rất tốt, đầu cũng không còn đau, khi tay cô xoa bóp đầu anh, giống như có ma lực, khiến anh cảm giác rất thư thái, cô gái nhỏ trước mắt đúng là trân bảo, dung nhan tuyệt sắc, tay nhỏ bé nhẹ nhàng mà lạnh như băng, giọng nói như hoàng oanh, tất cả đều hấp dẫn anh, anh nghe thấy tim mình đập nhanh mấy cái."Tốt lắm, có phải không còn đau nữa?" Hồ Cẩn Huyên thả tay xuống đi tới trước mặt anh, cười hì hì hỏi, không phải cô khoe khoang, mà là cô tự tin thủ nghệ xoa bóp của mình đã đạt đến mức nhập hồn rồi. "Ừ, cám ơn!" Nhiếp Phong mất tự nhiên nói, từ giọng nói ngại ngùng có thể biết người này nhất định rất ít nói ‘ cám ơn ’, ‘ thật xin lỗi ’ , nếu không thần sắc của anh cũng không kỳ quái như thế."Bây giờ không còn đau, nhưng anh vẫn còn sốt, lúc kết thúc bữa tiệc phải đi khám, mấy ngày nay không nên ăn cay, không nên uống rượu." Hồ Cẩn Huyên như một bà già càu nhàu nghiêm túc nói, thủ nghệ của cô có thể làm giảm đau đớn, nhưng không thể trị tận gốc, điểm này cô hi vọng anh có thể hiểu, cô không muốn hiện tại anh cảm thấy thoải mái mà trì hoãn thời gian trị liệu, nếu không tội lỗi của cô rất lớn.Nhiếp Phong nghe cô cẩn thận dặn dò, trong lòng nồng đậm cảm động, trước kia những người này bởi vì anh nắm quyền mà đối xử tốt với anh, nhưng cô gái trước mắt căn bản không biết anh là ai lại quan tâm như vậy, trong lòng anh đột nhiên thật ấm áp, anh tham lam muốn thời thời khắc khắc đều được cảm thụ sự quan tâm của cô."Ai —— anh có nghe hay không? Anh không nói chuyện, tôi phải đi" Hồ Cẩn Huyên thuyết đạo xong, không kịp đợi đối phương trả lời, cô xoay người hướng tới hội trường bữa tiệc.Cô tựa hồ nghe ông xã thân ái đang kêu cô, xem ra cô phải nhanh trở về mới được, nếu không cái dấm thùng đó thấy cô nói chuyện với người đàn ông khác, còn hoàn hảo tâm giúp người ta xoa bóp, anh nhất định sẽ bộc phát, đến lúc đó thua thiệt chỉ có cô."Cái đó, đợi đã nào...!" Nhiếp Phong thấy cô xoay người chạy đi, gấp giọng hô, anh không biết tại sao chỉ mới gặp lần đầu nhưng lại không bỏ được, là bởi vì vẻ đẹp của cô, cô thiện lương, cô dịu dàng, trên người cô có khí chất cao quý, hay là cô không giống những phụ nữ trước kia, anh cũng không rõ, chỉ là nhìn thấy bóng dáng cô càng ngày càng xa, anh cảm thấy một tia khủng hoảng trước nay chưa từng có, liều mạng muốn bắt được cánh tay cô, trên thực tế anh đã làm như vậy."Thế nào? Vẫn còn khó chịu sao? Vậy tôi gọi người khác tới giúp anh có được không?" Hồ Cẩn Huyên xoay người, liếc mắt nhìn bàn tay to của anh đang kéo tay mình, vẻ mặt anh còn chưa che giấu khủng hoảng, nghi ngờ nói. Hiện tại cô không đi không được, bởi vì tiếng gào của ông xã thân ái càng ngày càng gần, tin tưởng anh không bao lâu nữa sẽ tới đây, chỉ là người đàn ông trước mắt lại đột nhiên khủng hoảng? Làm một người lãnh đạo, những thần sắc này không nên xuất hiện, không lẽ anh sợ bóng đêm! Nhưng cô không thể quản nhiều như vậy, hiện tại thân cô còn khó bảo toàn.Cô đột nhiên phát hiện có người ẩn thân trong bóng tối, theo dõi cô hồi lâu, không biết do ai phái tới, nhưng mấy ngày nay cũng không làm gì, chỉ là cô đi chỗ nào, họ cũng theo tới chỗ đó, trừ biệt thự chính. Nếu những người này do ông xã thân ái an bài, cô sẽ không lo lắng, bởi vì cho dù anh biết cô gặp mặt Nhiếp Phong cũng không thể quang minh chính đại ghen tuông, cô cũng không phải chịu ‘ trừng phạt ’ đặc biệt, Hồ Cẩn Huyên đắc ý thầm nghĩ.Nhiếp Phong theo ánh mắt nhìn tay mình đang nắm cánh tay trơn mềm của cô, vội vàng buông ra, nhẹ giọng nói ra: "Cái đó, tôi tên là Nhiếp Phong." , sau đó cứ như vậy ngắm nhìn cô, hắn cũng không biết nói gì, chỉ là nhớ lúc cô rời đi có hỏi anh thoải mái hay không, anh rất muốn gật đầu, nhưng nghe được câu nói tiếp theo thì dừng lại, anh chỉ muốn cô mà thôi."Tôi tên là Hồ Cẩn Huyên, rất hân hạnh được biết anh! Rất xin lỗi, hiện tại tôi phải đi rồi." Hồ Cẩn Huyên cười nói, sau đó chạy thật nhanh về hướng thanh âm quen thuộc."Rất hân hạnh được biết cô!" Nhiếp Phong si ngốc bóng cô đi xa nhẹ nhàng rù rì nói, tất cả ngôn ngữ thổi tan trong gió.Hồ Cẩn Huyên,Cẩn Huyên,Cẩn Huyên,Lá ngô đồng rơi Tiêu Tiêu Vũ,Phù Diêu cẩn bội nhàn nhạt gió,Đầu tường cỏ huyên nghênh tháng ngắm,Dưới đèn giai nhân ỷ gối ngủ.Tên cũng như người, đều rất đẹp, Cẩn Huyên, hi vọng lần sau chúng ta sẽ gặp nhau, trong lòng Nhiếp Phong yên lặng thầm nghĩ.Xa xa nhìn thấy cô nhào vào ngực một người đàn ông, tim anh nhất thời buồn bực , dị thường khó chịu, anh cau mày, trong lòng âm thầm suy đoán người kia là ai? Cụ thể là có quan hệ thế nào với cô, tại sao bọn họ thân mật như vậy, là bạn bè? Anh em? Tình nhân? Hoặc là quan hệ sâu hơn, càng nghĩ lòng anh càng không thoải mái.Thẩm Dật Thần ôm chặt thân thể mềm mại đang chạy như bay tới, trong lòng tràn đầy thỏa mãn, nóng nảy lập tức tiêu tán. Anh chôn trong mái tóc cô hít một hơi thật sâu, mùi thơm ngát thuộc về cô, thuộc về thân thể mềm mại của cô, thời thời khắc khắc làm anh nóng ruột nóng gan, hận không được dụi cô trong tim, hoà tan vào anh.Anh mới bị một đám thương nhân vây quanh một lát, cô liền biến mất không thấy, không ai biết một khắc kia anh khủng hoảng cỡ nào, nghĩ tới thiên thiên vạn vạn lí do cô biến mất, thậm chí còn hoài nghi có phải anh không ý thức được kẻ thù tìm tới cửa, đem cô ra uy hiếp, một khắc kia anh quên mất mình có an bài ám vệ; quên mất cô là đệ nhất sát thủ, võ công giỏi tất nhiên sẽ không dễ dàng bị người khác bắt đi. Cái gì cũng không kịp nghĩ, anh chỉ biết bảo bối bị anh vứt bỏ, tâm cũng vô ích, vì vậy anh lo lắng tìm khắp nơi, càng không tìm được cô, tim anh càng khó chịu tựa như xác không hồn.Cô gái nhỏ anh yêu nhất rốt cuộc cũng trở về trong ngực anh rồi, anh có thể nào không kích động."Em vừa đi đâu? Anh còn tưởng rằng anh mất em rồi." Thẩm Dật Thần ôm chặt eo thon của cô, dịu dàng nói, cho dù lúc cô rời đi anh cỡ nào lo lắng, cỡ nào tức giận, cỡ nào sợ, anh cũng không thể biểu hiện ra, bởi vì anh không đành lòng hù doạ cô, chỉ cần cô thời thời khắc khắc sống trong ngực anh là tốt rồi, hắn sẽ đem vạn vật thế giới nâng đến trước mặt cô, chỉ cần cô thích." Bữa tiệc quá buồn chán, cho nên em ra ngoài hóng mát một chút." Hồ Cẩn Huyên nũng nịu nói, cứ mặc cho anh ôm thật chặt, trong tai nghe trái tim anh nhảy từng tiếng, cô vẫn có thể cảm thấy cánh tay anh khẽ run, anh sợ! Là cô không biết nặng nhẹ, biết rõ anh quan tâm mình như vậy, còn chưa nói một tiếng đã chạy ra. Nghĩ xong! Cô đưa ra cánh tay mảnh khảnh ôm chặt hông anh, đầu tựa vào ngực anh.Thẩm Dật Thần nhẹ nhàng buông cô ra, hai bàn tay to ôm khuôn mặt cô giống như đang cầm trân bảo trên thế giới, dịu dàng lại nghiêm túc nói: "Lần sau không cho phép tùy tiện rời khỏi bên cạnh anh, biết không?" .Nếu như cô còn lặng yên không tiếng động đi mất, anh lo lắng trái tim mình sẽ tùy thời bãi công, sờ không tới, thậm chí không cảm thấy hơi thở thuộc về cô, loại cuộc sống này quá khổ, anh không muốn nếm thử nữa."Thật xin lỗi, lần sau sẽ không như vậy nữa." Hồ Cẩn Huyên nghe anh nói , lỗ mũi không nhịn được đau xót, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, cô vội vã dùng hai tay ôm chặt cổ anh, bảo đảm nói. Người đàn ông này đã yêu cô đến tột đỉnh! Nếu không giọng điệu của anh sao lại có tia sợ hãi.Đúng nha, hiện tại cô không phải chỉ có một người, muốn đi liền phủi mông chạy lấy người, hiện tại anh và nàng tựa như trẻ sinh đôi, ai cũng không thể rời bỏ người kia! Cứ như vậy dựa vào nhau thật chặt ở chung một chỗ cũng cực kỳ tốt, ít nhất anh cưng chiều cô như vậy."Ngoan." Trong mắt Thẩm Dật Thần lập tức thoáng qua mừng rỡ, cưng chiều nói, khêu gợi môi đỏ mọng ngậm đôi môi mềm mại của cô, môi lưỡi tùy ý dây dưa, tiến vào từ răng ngọc khẽ mở, cường hãn công chiếm mỗi một phe tấc không gian. Mút lưỡi cô, đổi lấy cô nhiệt tình đáp lại, môi lưỡi nước miếng dây dưa.Đây là mùi thuộc về cô, chỉ có anh mới cảm nhận được cô chân thật tồn tại, cô gái nhỏ này đã đáp ứng không dời khỏi anh, để lấy được đáp án này, anh dùng toàn bộ tài phú đổi lại cũng đáng giá, nóng bỏng hôn nhiệt liệt , giờ phút này trong mắt bọn chỉ tồn tại lẫn nhau, thân thể quấn quít mềm mại, dưới ánh trăng có bao nhiêu mỹ, giống như hướng mọi người tuyên bố tình yêu khắc cốt vĩnh viễn.Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần mới thở hổn hển thả Hồ Cẩn Huyên ra, ôm cô vào trong ngực, giúp cô nhuận khí, trong lòng từ từ cảm động đến thỏa mãn."Chúng ta đi thôi! Bữa tiệc sắp bắt đầu." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói bên tai cô, hơi thở nóng rực cứ như vậy nhẹ nhàng thổi vào lỗ tai cô, khiến nó nhanh chóng nổi lên một tầng đỏ ửng, ở chỗ không xa ánh đèn chiếu rọi xuống, càng thêm mỹ lệ động lòng người.Mặc dù rất muốn cùng cô quấn quýt si mê, nhưng lại không đành lòng để cô bỏ qua phần mở màn hoa mỹ, anh yêu bảo bối, anh nghĩ cho cô tất cả mọi thứ trên thế gian."Ừ." Hồ Cẩn Huyên ôm cánh tay anh, theo vào bữa tiệc, đi chưa được hai bước, đột nhiên phát ra cái gì, cô len lén quay đầu nhìn về phía Nhiếp Phong, nhìn thấy bóng dáng anh xa xa, hơi sững sờ, trong nháy mắt có chút ngượng ngùng , xem tình hình này có lẽ anh đã nhìn thấy bọn họ kịch liệt ôm hôn đi! Anh có thấy cô thấy sắc quên bạn không? Thôi, thôi, thế giới của Hồ Cẩn Huyên cô rất nhỏ, không thể chú ý cảm thụ nhiều người như vậy, lần sau tìm cơ hội đi tới nhà Nhiếp Phong khảo sát một phen, mặc dù tối nay cô có thể lấy cớ anh ngã bệnh, đưa anh về nhà, thuận tiện thăm dò thực tế, nhưng ông xã nhà cô sẽ lo lắng đến chết, lại không muốn cho anh biết chuyện cô đang làm, bọn họ cứ gắn bó yêu nhau như vậy cũng tốt, cất giữ một chút bí mật không làm thương hại đối phương."Thế nào? Nhìn cái gì? Chuyên tâm như vậy." Thẩm Dật Thần cảm thấy cô gái bên người mờ ám, quay đầu, mắt sắc bén liếc về phía vườn hoa, giống như hàn băng, trong mắt cảnh cáo lạnh buốt, sau đó không biến sắc dùng ánh mắt nhu tình nhìn cô, trong mắt cưng chiều và yêu say đắm không chút nào che giấu."Không có gì, chúng ta đi thôi!" Hồ Cẩn Huyên nghe lời của anh, hơi sững sờ, khẽ cười nói, sau đó nắm cánh tay anh hướng tới hội trường, nhìn bộ dạng Nhiếp Phong đã hiểu khá nhiều, cô không quên lúc nãy anh đứng cũng không vững, tốt nhất nên gọi người tới giúp anh, dù sao anh vẫn đang bệnh, Hồ Cẩn Huyên nghĩ thầm.Thẩm Dật Thần không biến sắc nhìn cô gái bên cạnh khẽ mất hồn, trong lòng ghen tức bay ngang, dựa vào nhãn lực của mình, lúc cô vừa chạy tới, anh đã biết bên người cô có đàn ông, điều này làm anh ghen ghét nổi điên, người đàn ông kia là ai? Đáng chết thừa dịp anh không có ở đây đến bắt chuyện, quả thật chán sống, phụ nữ của Thẩm Dật Thần anh mà cũng dám đến gần, tìm chết! Buồn bực trong lòng từ từ dâng lên, cô yêu anh, như vậy là đủ rồi, về phần những tên mơ ước đến cô, anh sẽ từ từ xử lý.Đứng ở vườn hoa cách đó không xa Nhiếp Phong cứ nhìn chằm chằm như vậy, anh cảm thấy tim mình như bị xé nứt đau đớn, đầu cũng đau choáng váng, không biết vì phát sốt, hay bởi vì một màn chói mắt trước mặt.Đã rõ quan hệ, cô và ngừoi đàn ông kia nhất định tình nhân, nếu không không thể nào hôn quấn quýt si mê như vậy, ngọt ngào khiến anh vô cùng ghen tỵ, cô gái tốt đẹp như vậy đã có người yêu, nhưng những thứ ấm áp đó đều không thuộc về anh, điều này khiến anh cảm thấy mất mát chưa từng có."Tổng giám đốc? Tổng giám đốc? Ngài đang ở đâu?" Tiểu phụ tá Phượng Dương lo lắng la lên, thanh âm của anh ta trong đêm tối có vẻ vô cùng đột ngột.Vừa rồi anh chỉ đi mua thuốc hạ sốt cho tổng giám đốc thôi mà, không nghĩ tới quay lại tổng giám đốc đã không thấy tăm hơi, tổng giám đốc đang bệnh, nếu có việc gì không hay xảy ra, anh làm sao giải thích với Hội đồng quản trị, sớm biết vậy đã cố gắng ngăn tổng giám đốc đến dự bữa tiệc này, bình thường tổng giám đốc làm việc thiện còn thiếu sao? Phải tự mình đến đây, theo anh thấy là đám ngừoi kia muốn biết tổng giám đốc tập đoàn đứng thứ hai A thị mới là thật , Phượng Dương phẫn hận thầm nghĩ."Tổng giám đốc? Tổng giám đốc? . . . . . ." Đi hơn nửa biệt thự, vẫn không tìm được người muốn tìm, Phượng Dương trong lòng bắt đầu lo lắng."Ở chỗ này, chớ la lên." Nhiếp Phong trầm thấp nói, phụ tá này cái gì cũng tốt, chính là có chút tiểu quái, thứ gì cũng muốn an bài tốt, thật làm cho anh chỉ có thể im lặng, cố tình trên công việc có một chút sơ sót cũng không được, không cho người ta có cơ hội trách cứ, thôi, anh ta cũng là quan tâm mình, mặc dù có lúc thật sự dài dòng đến mức lỗ tai đều đau."Tổng giám đốc, thì ra ngài ở nơi này, tôi tìm ngài nửa ngày, còn tưởng ngài xảy ra chuyện gì, lo lắng chết tôi rồi." Phượng Dương che ngực thở nhẹ, đứt quãng nói, hoàn toàn không nhìn thấy người đàn ông bên cạnh vẫn nhíu chân mày, anh chỉ muốn nói cho Tổng giám đốc đại nhân là mình rất lo lắng."Đủ rồi, thuốc đâu?" Nhiếp Phong trầm thấp nói, hiện tại giọng nói anh bắt đầu có chút khàn khàn, không biết tại sao phụ tá anh rõ ràng là đàn ông, nhưng so với phụ nữ còn dài dòng hơn, không nhìn thấy anh đang bệnh sao? Đầu đau sắp rách ra, anh ta còn luyên thuyên nói chuyện không ngừng, thật muốn đánh một cái, nhưng đánh anh ta còn phiền toái hơn."Ô ô, nơi này." Phượng Dương lúc này mới nhanh chóng đưa nước và thuốc cho Nhiếp Phong, tự mình nhìn anh uống mới an tâm.Nhiếp Phong liếc mắt nhìn phương hướng Hồ Cẩn Huyên và Thẩm Dật Thần biến mất, sau đó đi tới bữa tiệc."Ai —— tổng giám đốc, anh không về nhà nghỉ ngơi sao? Anh bây giờ vẫn còn bệnh, không cần tham gia bữa tiệc này không được sao? Ai —— dầu gì cũng chờ tôi một chút nha." Mắt phượng nhìn người đàn ông đi càng lúc càng nhanh, vừa hô vừa nhanh chóng đuổi theo.Thẩm Dật Thần và Hồ Cẩn Huyên lần nữa tiến vào hội trường, những người đó mặc dù rất muốn tiến lên làm quen, nhưng lại không dám như sợ đụng phải xương cuồng, chỉ mỉm cười chào hỏi, sau đó liền tránh ra, bọn họ không quên một khắc kia, khi Thẩm tổng giám đốc không tìm được Thẩm phu nhân, trong mắt lạnh như băng, giống như muốn đem bọn họ nuốt vào, mặc dù bọn họ tung hoành thương trường nhiều năm, nhưng vẫn là lần đầu tiên biết chữ ‘ sợ ’ viết như thế nào.Xem ra hôm nay muốn cùng Thẩm tổng giám đốc thiết lập quan hệ, mấu chốt là từ Thẩm phu nhân, chỉ cần dụ dỗ cô vui vẻ, Thẩm tổng giám đốc cái gì cũng đáp ứng, đến lúc đó ích lợi không ngừng xông tới một cách tự nhiên, phải dỗ dành Thẩm phu nhân vui vẻ, mọi người đều nhất trí nghĩ như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận