Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


"Thật xin lỗi, tôi không cố ý! Anh không sao chớ?" Hồ Cẩn Huyên đứng tại chỗ nhẹ giọng hỏi, mắt liếc quanh bốn phía, phát hiện cô vẫn còn ở trong vườn hoa, ở đây trừ cô và người đàn ông trước mắt thì không còn ai cả, có lẽ vì bữa tiệc sắp bắt đầu nên tất cả mọi người đã vào bàn!Nhưng người đàn ông trước mắt không vào dự tiệc mà lại đến vườn hoa, chẳng lẽ cũng ra ngoài hóng mát như cô? Hay là còn có mục đích khác? Giờ phút này Hồ Cẩn Huyên đã không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, mặc kệ đối phương có mục đích gì, cô cũng gặp chiêu phá chiêu."Ừ. . . . . ." giọng nam hùng hậu than nhẹ một tiếng ở trong đêm tối yên tĩnh, giọng nói cực kỳ hấp dẫn, làm cho người ta không phân rõ đến tột cùng là đang trả lời Hồ Cẩn Huyên, hay là bởi vì ngã xuống nên bị đau kêu ra tiếng."Tiên sinh? Anh có khỏe không?" Hồ Cẩn Huyên không có được xác định đáp án, không dám tùy tiện tránh ra, nếu quả thật bởi vì cô lỗ mãng mà khiến người khác bị thương, trong lòng cô cũng sẽ lo lắng, dù sao hiện tại chung quanh không có ai cả, anh muốn tìm người giúp anh sẽ rất khó khăn.Mặc dù cô là một sát thủ, một sát thủ máu lạnh vô tình ở trong mắt người khác, đời này đã giết vô số người, nhưng cô chỉ giết những người gian ác, bọn họ lúc nào cũng nghĩ cách bóc lột nhân dân, lấy được lợi lộc từ số tiền mà phía trên gửi xuống cho nhân dân nghèo khó, bọn họ lợi dụng quyền lực trong tay tận sức làm hết các chuyện trái đạo lý, bọn họ không hề có nhân tính, những người đó vốn đáng chết.Cô sẽ không đầy ngập nhiệt huyết mà nói mình vĩ đại cỡ nào, vì quốc gia trừ hại ra sao, tất cả chỉ vì cô nhìn không quen những cách làm bại hoại kia thôi! Thuần túy là tín ngưỡng bẩm sinh, đây chính là Hồ Cẩn Huyên cô, vừa chính vừa tà, cô chỉ làm chuyện mình cho là đúng.Không chiếm được đáp lại, Hồ Cẩn Huyên than nhẹ một tiếng, xem ra có thể là cô làm người đàn ông trước mắt bị thương rồi, cô nhẹ nhàng đến gần người đàn ông ở trước mắt, chuẩn bị đỡ anh ta dậy, nào có thể đoán được mới vừa đụng phải bả vai người kia, liền bị anh ta đẩy mạnh ra, cánh tay trắng noãn của cô bởi vì quán tính, rất tự nhiên đụng phải khuôn mặt người đàn ông đó, sau đó cũng bị đẩy ra.Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, bình tĩnh đứng vững thân thể của mình, không ngờ người đàn ông này bị cô đụng té trên đất còn có hơi sức lớn thế, nếu như không phải là cô phản ứng mau, kịp thời ổn định thân thể, lúc này chắc cô đã bị té dưới đất, làn da trắng noãn của cô không bị trày mới là lạ.Người đàn ông này không có chút lòng thương hương tiếc ngọc sao? Đối đãi một thục nữ mà thô lỗ thế này, Hồ Cẩn Huyên cau mày, không phân biệt tốt xấu, không biết lòng người tốt, cô muốn giúp anh ta mà! Không cảm kích coi như xong, thiếu chút nữa còn tổn thương cô.Thôi, thôi, ai kêu cô xui xẻo bắt gặp người ta vụng trộm không nói, còn đụng vào người ta, Hồ Cẩn Huyên thở phì phò thầm nghĩ.Nhưng mà da của người đàn ông trước mắt tốt quá đi, vừa rồi tay của cô lơ đãng lướt qua gương mặt của anh, cảm giác vô cùng trơn mịn, non giống như đậu hũ, nhưng quan trọng nhất không phải chuyện này, mà là nhiệt độ trên người của anh, nóng đáng chết, nếu như cô đoán không sai, người đàn ông này bị cô đụng ngã, phần lớn nguyên nhân là anh ta đang bị sốt, đã bệnh rồi mà lúc nãy còn đẩy cô mạnh thế.Hồ Cẩn Huyên muốn đi vào trong hội trường tiệc gọi người, nhưng lại lo lắng cô vừa rời đi, nếu đối phương xảy ra chuyện gì không hay, vậy có phải cô trở thành đầu sỏ gián tiếp không? Thôi, thôi, không muốn dây dưa nhiều hơn nữa, dìu anh ta đứng lên giao cho người khác thì sẽ không liên quan đến cô nữa.Hồ Cẩn Huyên nhanh chóng đụng vào bả vai người đàn ông lần nữa, muốn đỡ anh, nhưng tay mới vừa đụng phải bờ vai của anh liền có một cơn gió thổi qua, kèm theo một tiếng rống giận dữ: "Cút!"Hồ Cẩn Huyên nhanh chóng bắt lấy cánh tay muốn đẩy cô, giọng nói càng rét lạnh hơn anh, giống như hàn băng ngưng kết ngàn năm: "Câm miệng!" .Đối phương nghe được thanh âm của cô thì dừng lại, tay quả nhiên không cử động nữa, không biết là bởi vì anh ta bị sợ, hay là ta anh xác định giờ phút này mình căn bản không có hơi sức đứng lên.Hồ Cẩn Huyên gác một cánh tay khác của người đàn ông lên bả vai nhỏ của cô, một cái tay khác vòng qua dưới nách cánh tay khác của người đàn ông, dùng sức đỡ người đàn ông lên, đi từ từ đến ghế bên cạnh để ngồi nghị."O o! Anh không sao chứ! Sao bị sốt còn đi dạo? Anh xác định đầu óc của anh không có bị sốt hồ đồ? Nóng quá, uống thuốc chưa? Hôm nay gặp tôi là anh may mắn, nếu không anh chết ở trong vườn hoa cũng không ai biết. . . . ." Hồ Cẩn Huyên đặt người đàn ông lên cái ghế bên cạnh, thở nhẹ, bàn tay nhỏ bé lạnh buốt dò lên cái trán nóng bỏng của anh, kêu lên một tiếng, dứt tiếng nói.Người đàn ông này tám phần là đầu óc bị hư, sốt nghiêm trọng vậy rồi, còn tới đây chạy loạn, nếu có việc không hay xảy ra, người khác đẩy sai lầm lên người cô thì sao? Dù sao nơi này cũng chỉ có hai người bọn họ, đến lúc đó nói sao cho rõ.Người đàn ông nhìn chằm chằm cô gái đang lầm bầm lầu bầu trước mắt mình, con ngươi màu tím không rõ có biểu tình gì, vừa rồi không thấy rõ diện mạo của cô, vốn tưởng rằng đó là người phụ nữ nào muốn chủ động đến gần anh, cho nên anh mới lạnh lẽo đẩy đối phương ra, không ngờ lại là một cô gái tuyệt sắc không có từ ngữ nào hình dung được.Bộ áo đầm ngắn màu trắng làm nổi bật hoàn toàn vóc người quyến rũ của cô, trên cổ trắng nõn đeo một sợi dây chuyền kim cương quý giá, càng khiến cô có vẻ kiều mỵ hơn, mái tóc đen nhánh rũ xuống một bên, lộ ra cổ trắng như tuyết, vành tai mượt mà chiết xạ ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn chiếu xuống.Lông mày mỏng rõ ràng đã được nhổ tỉa, lông mi thật dài lay động giống hai cây bàn chải nhỏ, một đôi mắt to xinh đẹp sáng rỡ làm cho người ta chói mắt, linh động có hồn khác thường, giống như đang kể cái gì.Da thịt trắng như tuyết tạo thành đối lập rõ ràng với đêm tối, sống mũi thẳng rắn rỏi, có vẻ xinh xắn đặc biệt của phái nữ, môi anh đào mềm mại hiện vẻ trong suốt như bảo thạch hồng, mịn nhẵn đến mức liếc mắt nhìn là có thể làm cho người ta say mê.Nếu như không phải tự mình cảm thụ tay nhỏ bé lạnh lẽo nhu nhược của cô ấy, anh còn tưởng rằng là ban đêm gặp tiên, nghe cô nói lầm bầm, anh lại cảm thấy cực kỳ dễ nghe, cảm thụ sự lo lắng đến từ nội tâm của cô, mặt hồ trái tim yên lặng hai mươi mấy năm giống như có một tảng đá rơi xuống, tạo nên một loạt sóng, khiến tình cảm phát triển tự nhiên, trên mặt anh vẫn duy trì vẻ bình thường, nhưng đã không còn sự lạnh nhạt và lạnh lẽo như trước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận