Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


Khi quản lý chạy tới phòng 108, không khí bên trong thật không tốt, loáng thoáng có một mùi thuốc súng nồng nặc lan tràn ở bên trong, quản lý hơi kinh hãi, nhanh chóng đi tới trước mặt người đàn ông ngồi ở trên ghế sa lon, chờ đợi lửa giận ùn ùn đnh v phía anh ta.Giờ phút ny anh ta mi cảm thy lúc trc thật l con mẹ n sng qu thoải mi rồi, hiện tại mi thật sự l địa ngục nhn gian, anh ta tnh nguyện ngy ngy lm thm giờ, cũng khng mun ở trong căn phòng c khí thế mạnh mẽ ny chờ đợi bị phn tử hnh, đy chính l khí thế đế vơng m ngời c vị trí cao mi c, lời đồn đãi quả thật không giả, Thẩm Dật Thần tổng giám đốc của ‘ tập đoàn Thần Thoại ’ chính là ‘ Tu La mặt lạnh ’, anh rất muốn chạy trốn, nhưng sợ rằng sẽ chết thảm hại hơn.Vừa rồi anh ta nhận được điện thoại của Thẩm tổng giám đốc, nghe được mùi thuốc súng trong điện thoại, anh ta lập tức để công việc trong tay xuống chạy như bay tới đây, chỉ sợ đắc tội vị Phật lớn này, anh ta len lén liếc căn phòng một vòng, nghi ngờ Thẩm phu nhân đi đâu rồi?Cứ như vậy, quản lý nhà hàng mang theo tràn đầy lo lắng ở trong không khí quỷ dị này, chờ đợi Thẩm Dật Thần khiển trách. Hồi lâu cũng không nghe bất kỳ thanh âm nào, khi anh ta sắp cầm cự không nổi, thanh âm lạnh như băng khác thường của Thẩm Dật Thần nhẹ nhàng truyền tới, lạnh đến trái tim của anh ta tựa hồ muốn đông lại, bây giờ rõ ràng là ngày hè, lại làm cho anh ta cảm thấy như đưa thân vào Bắc Cực."Sao lâu vậy vẫn chưa có thức ăn?" Thẩm Dật Thần ngồi ở trên ghế sa lon lạnh lùng chất vấn, trong mắt mang theo lửa giận dày đặc."Việc này. . . . . Bởi vì đầu bếp muốn làm ra món ăn làm ngài hài lòng hơn, cho nên hao tốn một ít thời gian." Cái trán quản lý toát ra mồ hôi lạnh, run run rẩy rẩy hồi đáp, hi vọng Thẩm tổng giám đốc đừng vì vậy mà trách tội họ, bọn họ chỉ là muốn cho anh ăn tận hứng hơn thôi."Bây giờ lập tức mang thức ăn lên." Suy nghĩ mấy giây, Thẩm Dật Thần trầm thấp phân phó.Huyên đi ra ngoài hồi lâu cũng chưa trở lại, anh lo lắng cô lạc đường, cho nên chuẩn bị đến nhà vệ sinh tìm cô, ai biết bị anh gặp phải một màn ở cửa nhà vệ sinh, một người đàn ông không biết từ đâu nhô ra lôi kéo tay bảo bối thân yêu của anh, cưng chìu nói gì đó, đó là đặc biệt đặc quyền mà Thẩm Dật Thần anh mới có, tên đáng chết kia lại dám làm vậy với bảo bối của anh, chú ý đến Huyên, quả thật chính là không muốn sống, nhớ tới trong lòng anh liền có một ngọn lửa giận hừng hực thiêu đốt.Đều do hiệu suất xử lý của nhà hàng này thấp, nếu không bảo bối của anh cũng sẽ không ăn trái cây đến mức phải đi toilet, món ăn còn chưa bưng lên, đã để người đàn ông kia có cơ hội lợi dụng.Anh cũng không quên vừa rồi bảo bối của anh còn cười với tên chết tiệt kia, trong lòng anh nhất thời ê ẩm, rất không vui, cũng may cô quả quyết đi ra ngoài, nếu không anh thật jhông thể khống chế được mình đi tới hung hăng đánh người đàn ông kia mấy quyền, để giải lửa giận của mình.Mặc dù cách xa xa, nhưng bọn họ nói gì, anh cũng đều nghe được rất rõ ràng, tên đáng chết kia dám nói cái gì ‘ buổi tối, ven đường. . . . ’ những lời làm cho người ta suy nghĩ viễn vong này, trong nháy mắt khiến anh ghen ghét dữ dội."Thế nào? Có vấn đề gì không?" Thẩm Dật Thần vốn còn đang tức giận nhìn thấy quản lý sững sờ ngốc tại chỗ, tức giận hỏi, tỏ vẻ nếu quản lý còn nói ra vấn đề gì, anh sẽ lập tức khiến nhà hàng này không mở cửa được nữa."Không có, không có, tôi sẽ đi an bài!" Trước khi người đàn ông nào đó tức giận, quản lý lập tức chạy vội ra ngoài, dù chưa làm xong những món ăn kia, anh cũng phải tìm ra những món đó, nếu không nhà hàng này sẽ dẹp tiệm mất.Sau khi quản lý đi, Thẩm Dật Thần đang trầm tư vì sao Hồ Cẩn Huyên vẫn chưa về, thì cửa phòng được mở ra, Hồ Cẩn Huyên cười hì hì đi về phía anh.Lúc Thẩm Dật Thần nhìn thấy cô xuất hiện, mắt sáng ngời, một tia mừng rỡ và cưng chiều lướt qua đôi mắt anh.Hồ Cẩn Huyên vẫn chưa đi đến bên cạnh anh đã bị anh đột nhiên kéo vào trong ngực của anh, ngồi ở trên đùi của anh, cánh tay của anh ôm eo nhỏ của anh thật chặt giống như dây leo, giống như muốn khảm cô vào trong thân thể.Cô còn chưa kịp phản ứng tại sao anh lại đột nhiên như vậy, một đôi môi ấm áp mềm mại đã đặt lên môi đỏ xinh đẹp của cô, môi lưỡi tùy ý dây dưa, từ răng ngọc hơi mở tiến vào, mạnh mẽ công chiếm mỗi một tấc không gian trong đó, mút thỏa thích cái lưỡi thơm tho của cô, uyển chuyển triền miên, mang theo chút bá đạo.Hồ Cẩn Huyên bất lực vươn đôi tay cuốn lấy cổ của anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh, bọn họ là vợ chồng, muốn làm cái gì thì làm cái đó, cô cũng không phải là cô gái cổ đại cổ hủ, nào có cố kỵ nhiều như vậy, huống chi anh thường giễu cợt nụ hôn của cô rất không lưu loát, hiện tại có cơ hội không luyện tập không phải uổng phí sao?Bọn họ dùng sức hôn, lâu lâu môi của cô báo đáp ân tình, không tự kìm hãm được tràn ra tiếng rên kiều mỵ, Thẩm Dật Thần nghe mà tâm thần nhộn nhạo, đến lúc Hồ Cẩn Huyên sắp không cách nào hô hấp, Thẩm Dật Thần mới thả ra để cô yêu kiều thở hổn hển, trong chốc lát lại đặt lên môi của cô bắt đầu mút.Không biết từ lúc nào, vốn chỉ là nụ hôn đơn giản càng không cách nào dừng lại, hơi thở nóng rực vòng quanh ở bên cạnh họ, sau một khắc bàn tay to của anh đã cởi ra một nút áo của cô chui vào trước ngực mềm mại của cô, Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, bắt bàn tay đang tác quái của anh lại.Thẩm Dật Thần cũng không vì vậy mà buông tha, một cái tay khác lại lặng lẽ che lên, mang theo nhiệt độ nóng bỏng như lửa, giống như muốn làm cô tan chảy ra, Hồ Cẩn Huyên không cách nào ngăn cản, nhưng lại lo lắng đột nhiên có ai đi vào, vậy thì mất mặt lắm.Thật là sợ cái gì sẽ tới cái gì, khi Hồ Cẩn Huyên lo lắng có người tới, thì cửa bị gõ vang lên.Cộc cộc cộc. . . . .Hồ Cẩn Huyên đẩy người đàn ông đang ôm cô một cái, nhưng anh lại làm như không nghe thấy, tiếp tục động tác trong tay."Ừ. . . . Thần. . . . Có người. . . Tới. . . . Ừ. . . ." Hồ Cẩn Huyên đứt quãng nói khi đang bị anh ôm hôn.Nghe cô nói, Thẩm Dật Thần nháy mắt hồi phục chút lý trí, mặc dù vô cùng muốn cô, nhưng hiện tại người bên ngoài tùy thời đều có thể xông vào, anh cũng không hy vọng người khác nhìn thấy bộ dáng kiều mỵ của bảo bối của anh, anh lập tức cài lại nút áo cho cô, sau đó để cho cô nghiêng đầu trước ngực, mà đầu của anh thì tựa vào trên vai của cô, ngửi mùi hương thuộc về cô, từ từ bình phục dục vọng của mình.Khi tiếng gõ cửa lần thứ hai sắp vang lên, thanh âm lạnh lẽo hơi không vui của Thẩm Dật Thần vang lên: "Vào đi!"Lúc này quản lý ngoài cửa mới thở phào nhẹ nhõm, mang theo nghi ngờ dẫn một đám nhân viên phục vũ cầm khay chỉnh tề đi vào phòng.Mới vừa vào phòng, nhìn thấy đôi vợ chồng ân ái dính vào nhau trên ghế sa lon, quản lý hơi sững sờ, sau đó dời tầm mắt đi, lập tức thu hồi thần sắc kinh ngạc trong mắt mình, phân phó thủ hạ dọn dẹp bàn ăn.Nhân viên phục vụ đặt món ăn trên bàn, mắt cũng không dám ngắm loạn khắp nơi, sau đó liền nhìn thẳng rời khỏi phòng."Thẩm tổng giám đốc, Thẩm phu nhân, hai vị từ từ hưởng dụng! Chúc hai vị dùng cơm vui vẻ!" Quản lý cúi đầu, cung kính nói với đôi vợ chồng trẻ tuổi ngồi trên ghế sa lon, sau đó lẳng lặng lui ra khỏi gian phòng, dù là kẻ ngu cũng biết vừa rồi hai vợ chồng đang làm gì, cả căn phòng đều là không khí mập mờ, rất dễ nhận thấy lúc nãy bọn họ quấy nhiễu người ta ân ái rồi, quản lý ảo não nghĩ, hôm nay thật là mọi chuyện đều không thuận, vô duyên vô cớ đắc tội Thẩm tổng giám đốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận