Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


Hồ Cẩn Huyên nghe vậy quay đầu nhìn anh, ánh mắt của anh trừ yêu say đắm và cưng chiều dày đặc ra, thì không thể tìm ra thứ gì khác nữa, xem ra anh không có nhìn thấy ghi chép nói chuyện của cô và San, là cô đa tâm, cô chỉ không hi vọng anh bởi vì cô là sát thủ mà tức giận thôi."Không có, em đang xem chỗ nào có phong cảnh đẹp thôi, để chúng ta có thể đến đó du lịch." Hồ Cẩn Huyên vươn tay ôm cổ anh, nũng nịu nói.Cô cũng chưa tính là nói dối toàn bộ, vốn cô tính toán tán gẫu với A San xong sẽ đi tìm cảnh du lịch đẹp mắt mà, chỉ là không ngờ anh trở về nhanh như thế thôi. Hồ Cẩn Huyên đảo mắt nhìn thời gian biểu hiện ở góc phải phía dưới máy vi tính, mới chỉ mười một giờ trưa à, xem ra tốc độ của anh rất mau, cô cho là ít nhất phải đợi đến buổi tối đấy."Vậy sao? Vậy quyết định đi đâu nào?" Thẩm Dật Thần hỏi theo lời của cô, đưa gương mặt tuấn tú của anh đến trước mặt cô, đối diện lỗ mũi và mắt trái của cô, hơi thở nóng rựcphun ở trên da dẻ của cô, chọc cho cô cười duyên."Em còn chưa tìm được, anh đã trở lại rồi, đúng rồi, anh an bài hết mọi chuyện ở công ty rồi sao?" Hồ Cẩn Huyên cười hỏi, người bận rộn ở công ty lớn như anh, công sự nhất định nhiều vô số, nếu như bọn họ mới chơi mấy ngày đã bị người quấy rầy, thì thật mất hứng, còn không bằng không đi du lịch, nếu đi ra ngoài thì nhất định phải chơi cho đã."Dĩ nhiên, có nhớ anh không?" Thẩm Dật Thần lộ vẻ tình thâm hỏi, trong mắt hàm chứa nhu tình nồng đậm, quả thật muốn khiến người chết đuối rồi."Không có ——" Hồ Cẩn Huyên dí dỏm cười cười, cố ý kéo dài âm, "Mới là lạ, thật là nhớ, thật là nhớ." Hai tay của cô vẫn ôm cổ của anh, mặt trái xoan cổ điển giống như sứ trắng thượng đẳng, trong mắt sóng nước lăn tăn đều là nhu tình.Thẩm Dật Thần nhìn mất hồn.Hồ Cẩn Huyên không nghĩ tới mình lớn như vậy lại còn nói ra những lời ngon tiếng ngọt này, quả thật là tình yêu sẽ làm người ta thay đổi, dù cô là sát thủ đứng đầu thế giới cũng giống vậy, cô thành thực đối mặt trong lòng của mình, suy nghĩ chính là suy nghĩ."Ha ha ha. . . . . . Bảo bối, anh yêu em, rất yêu, rất yêu." Thẩm Dật Thần nghe lời của cô, cười đến mặt hạnh phúc, rù rì nói, cô thật là bảo bối của anh, cuộc đời này có cô là đủ."Vậy sao? Vậy em có cần nói cảm ơn không?!" Hồ Cẩn Huyên cười trêu nói, đến hiện tại, nghe được lời ngon tiếng ngọt của anh, cô vẫn cảm thấy tai đỏ tim đập, vì vậy cô hết sức dùng âm điệu buông lỏng nhạo báng che giấu sự khác thường của mình, hi vọng đừng bị anh phát hiện, nếu không anh nhất định sẽ cực kỳ hả hê."Ba hoa!" Thẩm Dật Thần nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô, biết là cô nói đùa, nhẹ giọng nói, bàn tay nhẹ nhàng ngắt một cái ở trên eo nhỏ của cô, nhẹ nhàng cắn trên cổ bạch ngọc của cô giống như trừng phạt, "Đứa bé hư"."Ai nha, thật là nhột, ha ha ha. . . . ." Hồ Cẩn Huyên cười hì hì nói, cô cũng biết anh không nỡ tổn thương cô chút nào, cho nên mới không chút kiêng kỵ như thế, nhìn thấy bộ dáng vội vàng của anh, cô cảm thấy đặc biệt vui vẻ, anh nhất định không có phát hiện có lúc hành vi của anh giống như là một đứa bé làm nũng, mặc dù rất ngây thơ, nhưng lại khiến cô rất yêu.Người đàn ông này đến tột cùng còn có bao nhiêu diện mạo cô không biết, lúc chưa kết hôn còn tưởng anh là một thân sĩ, kết hôn đến bây giờ, anh biểu hiện ra rất bá đạo, yêu say đắm, cưng chiều, tham muốn giữ lấy mãnh liệt, tính tình trẻ con, tất cả đều khiến cô mê muội."Tốt lắm, bây giờ không phải nên đi ăn cơm sao? Nữ vương điện hạ của anh, tiểu nhân biết một nhà hàng rất ngon." Thẩm Dật Thần khàn khàn trêu nói, anh tận lực để thanh âm của mình nghe ra không quá khàn, để tránh làm sợ cô.Nếu như cô nhảy loạn trong ngực anh nữa, anh không thể bảo đảm còn có thể chỉ ôm cô đã thỏa mãn giống như quân tử hay không, hiện tại lửa dục của anh đã sớm bị cô trêu chọc, ngửi mùi thơm nhàn nhạt từ người cô, ma sát da thịt ấm áp mà mềm mại của cô, không bao lâu nữa, anh sẽ biến thành một con dã thú, ăn cô vào trong bụng.Hồ Cẩn Huyên đã là vợ của người ta làm sao không cảm thấy sự biến hóa của thân thể anh, khi anh lên tiếng cô lập tức không nhúc nhíc nữa, cô cũng không có quên sáng sớm hôm nay thức dậy thì toàn thân đau nhức, hiện tại cô cũng không cần cảm thụ, đàn ông à, quả thật không chịu được trêu chọc, nhưng nếu như ở trong lòng anh là những người phụ nữ khác, không biết anh có thể mất khống chế hay không? Hồ Cẩn Huyên thầm nghĩ ở trong lòng.Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần ôm thân thể cứng ngắc của cô bình phục lại tâm tình, cười khổ thở dài, ảnh hưởng của cô đối với anh thật sự là quá lớn, chỉ nhẹ nhàng đụng vào thôi cũng khiến cho cả người anh khó chịu.Nhớ trước kia ở trong bang, có phụ nữ muốn leo lên giường của anh, nhưng cởi láng hết tới hấp dẫn anh, thì anh vẫn rất chán ghét.Còn nhớ rõ lúc ấy, khi người phụ nữ kia nhích tới nhích lui trong lòng anh, anh cũng không có làm gì đã chán ghét ném cô ra khỏi phòng ngủ, trực tiếp cho chó sói lớn ở cửa làm thức ăn.Về phần người bị ăn đó, anh đã chẳng còn nhớ, chỉ bảo thuộc hạ ném ra khỏi bang, dọn dẹp sạch sẽ cửa và phòng ngủ của anh, lần đó chỉ vì người phụ nữ kia đụng da thịt của anh, anh tắm không dưới mười lần tắm mới chịu đựng được, từ đó anh đều vô cùng ghét phụ nữ, cho đến gặp phải bảo bối trong ngực anh.Lúc ấy nếu như không phải trưởng lão trong bang hoài nghi anh là đồng tính luyến ái, tặng một người phị nữ đến trên giường của anh, mà chính anh cũng muốn chứng minh tính hướng của mình rất bình thường, cho nên mới ngầm cho phép, chỉ là không ngờ người phụ nữ kia chưa làm gì, anh đã chán ghét muốn ói, khi đó anh tình nguyện tin tưởng mình là đồng tính cũng không nguyện để bất kỳ người phụ nữ nào đến gần mình.Trời cao đối đãi anh không tệ, để anh gặp được người phụ nữ mình yêu trong đời, không cần cô độc cả đời.Không ngờ hiện tại chỉ một động tác lơ đãng của cô cũng khiến anh cơ hồ mất khống chế, Thẩm Dật Thần bất đắc dĩ cười cười. . . . . . . . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận