Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời ấm áp dễ chịu xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh chiếu xạ vào trong phòng, thân thể cao lớnnằm ở trên giường giật giật, vẫn chưa mở đôi mắt đang nhắm ra, tay của anh đã không ngừng thăm dò lên trước.Chưa đến mấy giây, một thân thể mềm mại đã bị anh ôm vào trong ngực, Thẩm Dật Thần nhắm mắt lại, khóe miệng vểnh lên, biểu hiện tâm tình tốt của anh, ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực, anh muốn tiến vào giấc ngủ lần nữa.Hồ Cẩn Huyên bị tỉnh lại vì ánh sáng chiếu vào, lông mi cong cong như cánh quạt của cô hơi giật giật, nỗ lực mở cặp mắt đẹp hai mí ra. Giật giật thân thể, phát hiện giờ phút này cô đang nằm ở trong ngực lão công thân yêu, mà tay của anh vô cùng tham muốn bao quanh eo thon của cô, cả bắp đùi vòng quanh cặp chân cô, giống như tư thái ôm gấu.Hồ Cẩn Huyên bất đắc dĩ cười cười, sau đó nhẹ nhàng kéo tay anh đặt trên người của cô ra, giật giật thân thể chuẩn bị rời giường tự mình làm bữa ăn sáng cho anh ăn, cô chưa quên tối qua anh nói muốn bổ sung thể lực thật tốt, mặc dù anh cực kỳ không đứng đắn dùng cô để mở hàng, ăn cô sạch sẽ, nhưng cô vẫn lo lắng thân thể của anh sẽ bởi vì công việc mà không chịu nổi.Trời ạ, hiện tại toàn thân cô đau nhức giống như bị rời ra, động một cái cũng nhức muốn chết, làm sao có thể thức dậy, lời nói ngày hôm qua thật ứng nghiệm, lần này cô lại phải ở trên giường cả ngày, đều do anh, sao mạnh mẽ như vậy, làm hại cô mệt quá, cả rời giường làm bữa ăn sáng cũng không có cách nào.Nhớ tới bộ dáng thích ý sau khi ăn uống no đủ của anh tối qua, cô cũng rất không có nguyên tắc cảm thấy thỏa mãn, thật ra thì cũng không thể trách anh, nghe nói con người ở tuổi của anh là mạnh mẽ nhất, anh coi như là tốt nhất, ít nhất cũng để ý cảm thụ của cô, chỉ là tối hôm qua không có tiết chế mà thôi.Không dậy nổi, Hồ Cẩn Huyên không thể làm gì khác hơn là ở trên giường ngây ngô, nhìn một chút ánh mặt trời bên cửa sổ, đã trễ như vậy sao? Cho tới bây giờ cô chưa từng dậy trễ vậy, mỗi sáng sớm cô đều rời giường rất sớm, sau đó lôi kéo anh đi chạy bộ theo thói quen, hôm nay ngủ quên, cô quay đầu lại oán trách nhìn đương sự vẫn lâm vào mộng đẹp bên cạnh, sau đó rất không có nguyên tắc si mê rồi.Dung nhan anh tuấn khi ngủ của anh tựa như một bé trai ngây thơ không hề phòng bị, không có sự lạnh lùng khi đối diện người ngoài khác, cũng không giống nho sĩ dịu dàng cưng chiều cô, khóe miệng hơi nhếch lên một độ cong đẹp mắt, ngũ quan như thần luôn hết sức mê người, bởi vì ánh mặt trời, trên mặt của anh được độ lên một tầng ánh sáng thần thánh.Hồ Cẩn Huyên nhếch miệng, cánh tay mảnh khảnh không chịu khống chế phác họa ngũ quan của anh, ngón cái khéo léo lưu luyến không đi trên đôi môi thật mỏng của anh.Thật mềm mịn, ngày hôm qua chính là cái miệng này không ngừng hôn thân thể mềm mại của cô, không ngừng nói lời tâm tình làm người ta đỏ mặt, bây giờ cô nhớ lại ngọt ngào trong đó thì cảm thấy mặc dù anh thường thường dùng ngọt ngào để hình dung cô, nhưng cô cảm thấy từ ngọt ngào này đặt trên môi anh mới vô cùng thích hợp.Hồ Cẩn Huyên đem đặt bàn tay của mình lên trên gương mặt của anh, đưa môi đỏ mọng của mình qua in lên môi anh, ngọt ngào, ăn ngon thật, cô không nhịn được tiến hành một tầng thăm dò sâu hơn.Bỗng nhiên, Thẩm Dật Thần vốn nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở mắt, trong mắt có nụ cười không giấu được, anh lật người đè cô dưới thân thể, khàn khàn nói: "Bảo bối, chào buổi sáng!"Á. . . . . Bị anh bắt tại trận, thật mất mặt, biểu tình vừa rồi của cô có phải rất si mê hay không? Cô giống như con đà điểu len lén cúi mặt thật thấp, chờ cho đỏ ửng trên mặt lui bước rồi mới ngẩng đầu lên, để tránh anh lại muốn cười cô."Chào buổi sáng!" Hồ Cẩn Huyên nhỏ giọng nói ra."Ha ha ha. . . . . Nha đầu to gan vừa rồi đã chạy đi đâu, không biết vừa rồi là ai len lén hôn anh." Thẩm Dật Thần cười nói, ngực của anh bởi vì tiếng cười của anh mà chấn động, hiện lên tâm tình thật tốt của anh.Cô thật đáng yêu, ha ha ha. . . . Cô gái đáng yêu thế này là của anh, biết được điểm này, tâm tình của anh tốt không nói ra được, anh không nhịn được thời thời khắc khắc muốn trêu chọc cô, khiến cô để lộ ra phong tình động lòng người."Ai. . . . Ai muốn hôn trộm anh, em. . . . Em là hôn quang minh chánh đại." Hồ Cẩn Huyên nâng gương mặt ửng hồng lên thở phì phò nghiêm chỉnh nói, bộ dáng thật rất khiến người yêu mến, tròng mắt Thẩm Dật Thần thoáng hai ngọn lửa, vẻ mặt dịu dàng có thể chết chìm người."Đúng, đúng, là, quang minh chánh đại hôn, anh cho bảo bối hôn đủ, ha ha ha. . . . ." Thẩm Dật Thần cưng chiều nói, bộ dáng vừa tức vừa tỏ vẻ trấn tĩnh của cô thật đáng yêu, anh thật là yêu cực kỳ bộ dáng này."Không đứng đắn, mau dậy đi, anh đè em rất mệt mỏi." Hồ Cẩn Huyên oán thán, cố gắng đẩy thân thể cường tráng của anh một cái, nếu như bị người khác biết đường đường một đại tổng giám đốc lại giống như một đứa bé, còn không hù một đám người à."Không đứng lên, anh còn chưa thu hồi lợi tức, vừa rồi bảo bối hôn anh, hiện tại anh muốn hôn trở lại." Thẩm Dật Thần ăn vạ nói, sau đó khi cô còn chưa có phản ứng kịp đã đè môi đỏ mọng khêu gợi về phía cô.Môi lưỡi tùy ý dây dưa, tiến vào giữa răng ngọc hơi mỡ, cường hãn chiếm công mỗi một tấc không gian trong đó, mút thỏa thích cái lưỡi thơm tho của cô, nụ hôn này triền miên hơn bất cứ lúc nào, lâu dài hơn bất cứ lúc nào, khi Hồ Cẩn Huyên cảm thấy sắp đứt hơi, lúc này Thẩm Dật Thần mới lưu luyến buông cô ra."Hít hít hít. . . . ." Hồ Cẩn Huyên không ngừng thở hổn hển, cô sắp tắt thở, vì nụ hôn nóng bỏng cách thức tiêu chuẩn rất ngọt ngào lại khó chịu."Ha ha ha. . . . Bảo bối, có khỏe không?" Thẩm Dật Thần mở miệng hỏi, thanh âm của anh khàn khàn, hàm chứa ẩn nhẫn, dù thật nhẹ, Hồ Cẩn Huyên cũng có thể cảm thấy.Thẩm Dật Thần vốn muốn đòi chút phúc lợi, ai ngờ càng hôn cô, anh càng không thể ngừng, thiếu chút nữa liền mất khống chế, nhưng vừa nghĩ tới ngày hôm qua anh không ngừng không tiết chế đòi lấy cô, biết cô nhất định rất mệt, không muốn về sau cô mắc chứng sợ hãi đối với chuyện phòng the, anh nên nhịn một chút mới tốt, nếu không về sau anh sẽ không còn tính phúc."Em không sao, nên rời giường." Hồ Cẩn Huyên nũng nịu nói, thật sự là không thể ở trên giường nữa, nếu không lại bị anh ăn sạch, nếu vậy, ba ngày ba đêm cô sẽ không xuống giường được rồi."Chụt. . . . ." Thẩm Dật Thần hôn một cái ở trên gương mặt của cô, sau đó đứng dậy ôm cô đi vào phòng tắm rửa mặt, không phải là không hiểu tư tưởng trong lòng cô, cô ở trước mặt của anh thì không thể giấu giếm tâm sự gì, anh cười nghĩ, nếu như anh muốn làm gì cô, dù không ở trên giường cũng có thể làm, cô thật đơn thuần đáng yêu, rất vui vẻ khi có thể nhìn thấy cô như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận