Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen


Hồ Cẩn Huyên lái xe con trên đường cao tốc như điên , cô nhấn một cái nút trong xe. Chiếc xe đỏ rực trong nháy mắt chuyển thành một chiếc mui trần, chạy như điên trên đường lớn. Cô đặt một tay bên cửa sổ chống đầu, để gió tùy ý thổi bay những sợi tóc dịu dàng, trong đm đen mang theo một vẻ đẹp xc xếch. Hạo lm thịt bò bít tết rt ngon, c ăn thật nhiu, trn ngời ít nhiu g cũng vơng lại một chút mùi vị. Còn c Hi cầm v bnh rợu đỏ kia, c ung cũng khng ít, lỗ mũi ng xã thn i nh ccực thính, khng th đ cho anh ngửi thy mùi g. Tiện tay nhn nút nhạc, một bản nhạc giao hởng trong nhy mt vang lên, Hồ Cẩn Huyên dần dần thanh tĩnh, hồi tưởng từ lúc ra khỏi nhà đến bây giờ từng chút một gợi lại, bản nhạc vẫn vang lên từng khúc, Hồ Cẩn Huyên liền duy trì thần thái suy tư như vậy. Dĩ nhiên cô cũng nghiêm túc nhìn đường đi, mặc dù tài lái xe của cô đã đạt đến mức có nhắm mắt lại cũng dễ dàng điều khiển. Tuy nhiên cô vẫn muốn cẩn thận một chút, cho tới khi về đến nhà tuyệt đối không thể xảy ra chuyện không may. Theo thời gian dần dần trôi, nhạc giao hưởng cũng không biết vang bao nhiêu bản, trong mắt Hồ Cẩn Huyên rốt cuộc có một chút dao động, không, không. . . . . . . . Đó không phải là một chút dao động, mà là biểu tình vô cùng ảo não. Shit! Cô thế nào quên mất, ‘ nhà hàng Á Toa ’ kia là sản nghiệp của ông xã cô a! Cô thiếu não, cả điểm cũng quên, hèn chi cảm giác chuyện rất kỳ quái, Hồ Cẩn Huyên gõ đầu mình một cái. Thật đáng chết , cô đã làm chuyện gì a, cứ hễ là chuyện liên quan đến chồng, cô đều trở nên mơ hồ. Chẳng lẽ gả cho một người sẽ trở nên mơ hồ như vậy? Còn ở nhà hàng của hắn giết người, nhà hàng này chẳng phải sẽ có phiền phức rất lớn? Cái này cũng không phải là trọng điểm, chút chuyện nhỏ này, ông xã nhà cô vẫn có thể thuận lợi giải quyết. Trọng điểm là cái ánh mắt nóng rực ấy. Chẳng lẽ là chồng cô, nếu không còn có ai đối với cô lộ ra ánh mắt như vậy, nhưng chồng cô lúc này nên ở Tổng Công Ty chứ không phải ở nhà hàng, thật hỗn loạn a. Ngao ~ nói đến sấm chớp đánh chết cô, nhưng cuối cùng vẫn đau lòng giống như ông xã cô. Hồ Cẩn Huyên ảo não bới bới tóc, tăng lực đạp chân ga, chiếc xe màu đỏ trong nháy mắt chạy như bay trên đường cao tốc, làm cho người ta hoài nghi đây thật sự xe con sao? Còn hơn tên lửa a. Mà lúc này, trên xa lộ có một chiếc xe màu bạc hiệu BMW đang chạy như điên trên đường, mặc dù tốc độ không hơn “tên lửa” của Hồ Cẩn Huyên, nhưng cũng không để người ta khinh thườn. Từ âm nhạc có thể đoán được người trong xe tâm tình rất tốt . Một chiếc xe loá mắt như vậy rất tự nhiên đưa tới những cái nhìn chăm chú của đông đảo tài xế. Tất nhiên Hồ Cẩn Huyên cũng không ngoại lệ. Đối với sở thích yêu xe của cô, nếu như là bình thường, nhất định vui vẻ thưởng thức. Nhưng hôm nay tâm tình của cô không tốt, trong lòng thấp thỏm không yên, cô hận không thể nhanh một chút về đến nhà, tìm hiểu ý tứ của ông xã, xem chân tướng của sự việc có giống như cô nghĩ hay không. Hi vọng ánh mắt nóng rực ở nhà hàng không phải là anh mới tốt, nếu không cô nhất định chết chắc. Phải biết rằng trước mặt anh, cô vẫn luôn duy trì hình tượng vợ hiền mẹ tốt. Nếu để anh biết cô chẳng những lừa anh, hơn nữa còn là đệ nhất sát thủ người người e ngại, thật không biết anh sẽ nghĩ sao. Có hay không giống những người khác e ngại cô? Điều cô không hi vọng nhất chính là xa cách anh, bởi vì cô rất thích anh. Nhưng nếu như người đó không phải là anh, nói như vậy nhất định còn có những cao thủ khác, hơn nữa còn có thể nhìn thấy cô giết người. Chỉ là không biết ngừoi đó là địch hay bạn. Như vậy cô càng rất phiền não. Đẩy những suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu, tăng tốc độ xe, trong nháy mắt vượt qua chiếc xe màu bạc kia. Ở ngã tư, một chiếc xe chở hàng lớn đột nhiên lao ra, Hồ Cẩn Huyên nhanh chóng thắng xe. Cho dù lái nhanh như vậy, nhưng bằng tài lái xe của cô tuyệt đối không có vấn đề gì, cùng lắm là cái trán xinh đẹp của nàng bởi vì quán tính mà đập tới trước thôi. Chi. . . . . . . Băng. . . . . . . Băng. . . . . . . Hồ Cẩn Huyên từ từ ngẩng đầu lên, xe đã dừng lại, không có thương vong gì, chỉ là cái trán của cô thật sự đập vào tay lái, rất có thể đã lưu lại dấu ấn. Nhưng chiếc xe phía sau tại sao lại vô duyên vô cớ đụng vào xe cô, chẳng lẽ chủ nhân của nó không biết trên thế giới này còn có một việc gọi là thắng xe sao? Làm hại cái trán của cô đập hai lần vào tay lái, cô bất đắc dĩ cởi dây an toàn ra, đi xuống xe. Chủ nhân của chiếc xe màu bạc tại thời điểm Hồ Cẩn Huyên xuống xe cũng chậm rãi mở cửa. Một nam sinh không chút để ý xuống xe, giầy cứng cá tính phối hợp với chiếc quần jean Levistrauss mới nhất. Phía trên là một chiếc sơmi màu xám cùng sợi dây chuyền trân châu dài màu đen. Mặc dù trong đêm tối, nhưng dựa vào ánh mắt sắc bén của đệ nhất sát thủ, cô tuyệt đối không nhìn lầm. Đồng tử mắt của cậu ta là màu nâu nhạt trong suốt, mang theo một loại không nắm bắt được. Mái tóc vàng kim đẹp mắt bị gió thổi có chút vểnh lên, có nét đáng yêu mê ly. Gò má đẹp trai mê người, cằm vót nhọn, làm người khác tim đập thình thịch. Có điều với cô cũng chỉ là một đứa bé thôi, dung nhan còn lâu mới xuất sắc bằng ông xã. Lúc Hồ Cẩn Huyên thấy rõ nam sinh đứng cách chiếc xe màu bạc không xa , lông mày xinh đẹp giật giật. Nguyên lai là một thiếu niên bất lương, xem ra chuyện này không dễ giải quyết. Bất quá là cô có lý, cô không tin không thể giải quyết được. Vốn Mục Pháp Á căn bản không có ý muốn xuống xe, dù sao là do đối phương đột nhiên dừng lại, nếu không hắn cũng không đụng vào. Nhìn tình hình này không lẽ là cố ý đánh cược mạng sống để tạo quan hệ với anh? Đám chó săn làm rất tốt chuyện này? Anh bất đắc dĩ lắc đầu, những chuyện này thường xảy ra. Chỉ là cho tới nay đều có người đại diện giúp anh giải quyết. Hôm nay anh nghĩ một mình đi hóng gió một chút, tâm tình tốt như vậy lại bị quấy rầy. Nhưng anh đã cải trang rồi, đám chó săn không có nhanh như vậy đi! Lỡ đãng bước xuống xe, liền nhìn thấy một cô gái tuyệt mỹ mắc váy liền trắng, gương mặt trái xoan cổ điển. Nhìn qua giống như chỉ lớn hơn bàn tay một chút, giống như mỹ nữ từ những bước tranh cổ đại bước ra. Mặc dù bên cạnh anh không ít phụ nữ xinh đẹp, nhưng anh chưa bao giờ thấy một người hoàn mỹ như cô. Lông mày lá liễu được cắt tỉa cẩn thận, lông mi dài cong vút, đôi mắt to, linh động có thần làm người ta chói mắt, xinh đẹp động lòng người, giống như không thể nói rõ. Da thịt trắng nõn trong đêm tối càng thêm rực rỡ. Sống mũi kiên nghị thẳng tắp, mang theo vẻ thanh tú của con gái. Môi anh đào mềm mại đỏ hồng như bảo thạch trong suốt, bóng mịn làm người ta chỉ cần liếc mắt cũng cảm thấy say mê. Những sợi tóc dài, mềm mại, đen nhánh xoã xuống trên vai tuyết trắng, nhảy múa theo gió, giống như tinh linh ban đêm. Chờ đến khi anh kịp phản ứng, đã đứng bên ngoài xe, mà cô không ngừng tới gần. Anh nghe trái tim mình đập loạn liên hồi “bùm…bùm..”, trong lòng trống rỗng. Anh lớn như vậy cũng chưa từng xuất hiện trình trạng bất thường này. Anh bị bệnh sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận