Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia


CHÚ Ý: 18+++++++++++++++


Sorry nhe chị viết cảnh H chỉ được như vậy thôi........


Tần Gia Uy áp khuôn mặt tuấn lãnh của mình vào cái cổ thơm phứt của Đường Vịnh Hi, môi anh nhẹ nhàng mút lấy làn da trắng nõn của cô, tay không tự chủ xé thoang cái quần lót mỏng màu đỏ của Đường Vịnh Hi quăng xuống mặt đất.


Tần Gia Uy dùng tay nâng thân thể của Đường Vịnh Hi lên để nơi tư mặt nhất của cô bao trùm vật nam tính của mình.


Thân thể của Đường Vịnh Hi vừa mới bao phủ anh, hơi thở của Tần Gia Uy lập tức trở nên nặng nề, anh vươn tay xé toang cái áo ngủ khiêu gợi của cô để lộ thân thể trắng như sữa mịn màn ra ngoài.


Tần Gia Uy vùi khuôn mặt ngông cuồng của mình vào cặp ngực của Đường Vịnh Hi, miệng ngậm lấy mút nhẹ nhàng đỉnh hồng nhạy cảm, tay anh không ngừng chuyển động nâng thân thể tuyệt mỹ của Đường Vịnh Hi lên xuống theo thiết tấu.


Mỗi lần vật nam tính của Tần Gia Uy đi sâu vào trong cơ thể của cô, Tần Gia Uy cảm giác khó thở, anh mởi miệng hít vào một hơi thật sâu cảm giác cực khoái làm toàn thân Tần Gia Uy tê cứng máu huyết sôi trào.


Anh không ngờ Đường Vịnh Hi lại có thể khiến tâm hồn lẫn thể xác của anh thỏa mãn đến cực điểm.


Tay của Tần Gia Uy bất giác di chuyển lên xuống nhanh hơn, Đường Vịnh Hi không thể nào tự chủ được thốt lên những tiếng rên rỉ mê người.


"Um....um.....ummmmmm.......Gia Uy.......Um....."


Vì tiếng nhạc vu vơ mê hoặc cùng với cảnh ái ân tuyệt mỹ này, đã khiến bầu trời êm ái dán xuống những hạt mưa bụi nhẹ để hạ nhiệt cho cả hai lúc này đã không còn mảnh vải che thân.


Thân thể cường tráng với cơ bắp cuồn cuộn ôm gọn thân thể mềm nhũn của Đường Vịnh Hi lúc này vì hoan ái đã toát đầy mồ hôi.


Càng nghe những tiếng ngâm nga động lòng người của Đường Vịnh Hi trong lòng Tần Gia Uy càng thêm hưng phấn.


Anh nhắm mắt lại ngã đầu về phía sau gầm lên một tiếng oai hùng, lập tức phóng thích bản thân của mình trong cơ thể của Đường Vịnh Hi, vào giờ phút này ao ước duy nhất trong đầu Tần Gia Uy chính là phải chăng lần này anh có thể để lại mầm móng của mình trong cơ thể của cô.


Sau cuộc ái ân toàn thân Đường Vịnh Hi không còn sức lực, trên người cô lấm tấm những giọt mồ hô.


Lúc này ngoài trời dù đã khuya nhưng vì ánh trắng sáng nên hai người có thể nhìn rõ đối phương.



Gương mặt yêu nghiệt của Tần Gia Uy lúc này đã không còn vẻ lạnh lùng nguy hiểm nữa, thay vào đó là một gương mặt dịu dàng yêu thương.


Cô biết chỉ có khi ở trước mặt cô Tần Gia Uy mới thể hiện ra bộ mật đáng yêu này.


Tần Gia Uy nhìn vào dáng vẻ hạnh phúc của Đường Vịnh Hi môi anh bất giác công lên thành một nụ cười hấp dẫn, anh vươn tay ôm chặt Đường Vịnh Hi vào lòng.


Lúc này Đường Vịnh Hi với thân thể trần truồng, cô quyến rũ nằm gọn trên người anh.


Vì khu vực phòng của anh là khu cấm không ai được phép bước vào nên Tần Gia Uy để mặc cho Đường Vịnh Hi không mặc gì.


Đường Vịnh Hi vươn tay cầm lấy cái khăn trên bàn định lau người cô, đột nhiên Tần Gia Uy đoạt lấy khăn từ trên tay cô.


"Để anh."


Giọng nói trầm khàn làm Đường Vịnh Hi ngây người trong giây lát, cô nhìn anh bằng vẻ mặt khó tin.


Tần Gia Uy nhếch môi lên thành một nụ cười nhẹ, trong lòng anh thầm nghĩ từ lúc nào chăm sóc Đường Vịnh Hi lại trở thành niềm hạnh phúc của anh.


Ánh mắt trìu mến nhìn cô cười tươi, anh không để ý đến ánh mắt bất ngời của Đường Vịnh Hi.



Tần Gia Uy thản nhiên cầm khăn lau cơ thể mềm nhũn của cô.


Những giọt dung dịch do anh để lại trên người cô đều được anh cẩn thận lau sạch.


Đường Vịnh Hi ngồi yên hưởng thụ sự sủng ái của Tần Gia Uy, đột nhiên giọng nói khe khẽ nhỏ nhẹ của Đường Vịnh Hi vang lên.


"Vừa rồi anh đang nghĩ gì lại nhập tâm đến như vậy?."


Vừa rồi khi bước ra ban công cô nhìn thất vẻ mặt nghiêm nghị đang suy nghĩ chuyện gì đó rất thận trọng của anh, trong lòng cô tò mò không biết chuyện gì có thể làm khó được Tần Lão Đại.


"Không có gì, anh chỉ suy nghĩ đến chuyện của ngày mai."


Nói đến đây Tần Gia Uy im lặng trong giây lát bàn tay đang lau người cô bất giác dừng lại, ánh mắt thâm thuý hơi nheo lại nói với giọng thận trọng.


"Ngày mai anh có chuyện quan trọng cần phải giải quyết em ở lại đây, người của ông Dukas sẽ bảo vệ tốt cho em."


Ngày mai Tần Gia Uy sẽ cùng thuộc hạ đi cướp về lô hàng của Bang Bạch Hổ.


Anh đang phân vân không biết có nên để Đường Vịnh Hi đi cùng hay không, nếu Đường Vịnh Hi đi theo anh cô nhất định sẽ gặp nguy hiểm, còn để cô ở lại một mình trong lòng anh lại cảm giác không an tâm.



Tần Gia Uy thật không ngời chỉ trong thời gian ngắn như vậy Đường Vịnh Hi đã thành công hạ gục trái tim băng lãnh của anh một cách triệt để.


Hiện tại chỉ có một mình Đường Vịnh Hi mới có thể làm anh lo lắng phân tâm.


Sự an toàn của anh chẳng là gì cả, nhưng chỉ cần nghĩ đến Đường Vịnh Hi sẽ bị chút tổn thương gì trái tim của anh lập tức hiện lên những cơn đau đớn mà chính bản thân anh cũng không rõ đó là gì.


Nghe Tần Gia Uy nói vậy, Đường Vịnh Hi mới biết thì ra sự phiền muộn trong lòng anh là vì cô mà ra, cô nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng.


"Em không muốn ở lại đây một mình, em muốn theo bên cạnh anh."


Đường Vịnh Hi nhìn Tần Gia Uy nói một cách chân thành, cô muốn theo bên cạnh để bảo vệ anh, đồng thờ cô cũng muốn thừa dịp này đi ra ngoài để điều tra về vi-rút Anthrax 001.


Tần Gia Uy ngẫm nghĩ một chút anh nhìn thẳng vào ánh mắt chờ mong của Đường Vịnh Hi.


"Anh lo em sẽ gặp nguy hiểm."


Tần Gia Uy nói ra sự do dự trong lòng mình, anh sợ cô vì muốn che giấu thân phận nên không thể phát huy năng lực thật sự của mình.


"Em không sợ, em biết anh sẽ bảo vệ cho em."


Đường Vịnh Hi nhìn Tần Gia Uy nói một cách quả quyết, cô nhất định phải theo bên cạnh anh, cô sẽ tuyệt đối không để Tần Gia Uy xảy ra chuyện gì.


Đường Vịnh Hi nói xong cô trưng ra bộ mặt đáng yêu nhìn Tần Gia Uy bằng ánh mắt cầu khẩn chờ anh ra đưa ra quyết định, cô biết nếu anh không đồng ý dù cô muốn cũng khó có thể rời khỏi được nơi này.


"Được!."


Tần Gia Uy nói với giọng yêu thương, chỉ có khi Đường Vịnh Hi ở bên cạnh anh, anh mới an tâm.


Hai người cứ như vậy ngồi đó nhìn ra vòm trời bao la, đêm khuya ở Hy Lạp rất đẹp bầu trời được bao phủ bởi muôn ngàn vì sao lấp lánh làm cho tâm trạng của hai người cũng bình thản hơn.


Chắc có lẽ đêm nay là đêm thoải mái nhất của hai người trong suốt thời gian qua.


Nhưng không biết vì sao Đường Vịnh Hi lại có cảm giác bất an trong lòng, một dự cảm chẳng lành về hành động ngày mai của anh cứ thôi thúc trong lòng cô, cặp mắt bồn chồn lén nhìn Tần Gia Uy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận