Vô Thích


Ngẫm lại khoảng khắc lần đầu chạm mặt cho tới lúc này, ban đầu Vô Thích trong thấy Cưu Ma Cô Tịch chính là một thân sợ hãi run khắp. Về dần chính là cảm thấy y không nguy hiểm, có chút thân thiện. Tiếp đến chính là cảm thấy y rất đáng thương, lại thân quen đến mức như thân thiết đã lâu. Vốn dĩ đã không có ác cảm với y,… nếu cô và y cùng chung cảm nhận, cùng chung thích ứng, vậy chi bằng tạm thời gác lại chuyện thân phận, nguyện theo cảm giác chính mình, làm điều mình thấy thích?

Thấy Vô Thích cứ nhìn mình trầm tư, đoán là cô không chấp nhận, có ai khi không mới gặp một hai lần đã muốn kết nghĩa, chẳng khác nào có ý đồ tiếp cận. Cưu Ma Cô Tịch nhoẽn cong môi cười, ý vị nhàn nhạt trên gương mặt tuấn tú, y nhẹ giọng nhả ra hai từ: “Thôi vậy!”

Vô Thích lập tức tiếp lời: “Chúng ta kết nghĩa!”

Như rất kinh ngạc, còn tưởng là mình nghe lầm, Cưu Ma Cô Tịch hướng mắt dán vào Vô Thích, gương mặt của cô đang rạng ngời tia cười, ánh mắt sáng trong nhìn y với ánh mắt thiện cảm, gần gũi.

Y vẫn nghĩ mình nghe lầm, hoặc là uống say rồi, mới hỏi lại: “’Muội thật sự muốn kết nghĩa huynh muội với ta?”

Gương mặt trắng như tuyết của Vô Thích dưới ánh mặt trời càng thêm lấp lánh bởi nụ cười bên khóe môi quá đỗi ngọt ngào, nhẹ nhàng mở miệng: “Muội vẫn luôn có cảm giác thân thiện với huynh, vừa gặp như đã quen lâu. Nếu hai lần hữu duyên chạm mặt, chính là số phận. Muội đồng ý làm muội muội kết nghĩa của huynh.”

Nói rồi lại tự giác cầm lấy bình rượu, rót đầy ly rượu của Cưu Ma Cô Tịch, lại sang rót đầy ly rượu của mình. Đặt lại bình rượu, cầm lên ly rượu, hai tay nâng ly cung kính trước y: “Muội muội kính huynh một ly, từ đây về sau chính là huynh muội.”

Cưu Ma Cô Tịch nhìn từng động tác của Vô Thích, thấy hai tay hướng ly rượu về phía mình, lại thấy Vô Thích đang nhìn y chờ đợi, gương mặt của cô sáng chưng, không tạp niệm, không giả dối, y cảm nhận được là cô thật lòng. Mới thu hồi nét kinh ngạc, nụ cười hiếm hoi nở ra, y nói: “Đã vậy, còn không gọi ta là ca ca?”

Vô Thích ý cười rộng hơn, lên tiếng gọi: “Ca ca!”

Tiếng gọi rất ngọt tai, rất quen thuộc, lại rất ấm áp, tràn đầy cảm xúc. Cưu Ma Cô Tịch tay cầm lên ly rượu, cụng vào ly của Vô Thích, mỉm cười gọi: “Muội muội!”

Hai ly rượu va vào nhau, vang ra âm thanh nhẹ, nhưng lại như vang dội khắp đất trời, chứng thực lời thề kết nghĩa. Từ đây về sau trong cái thời đại này, Vô Thích không còn là người cô độc không người thân, cô còn có một ca ca, cô nói: “Ca ca, muội đã có ca ca rồi!”

Cưu Ma Cô Tịch vẫn ý cười trên môi, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy! Muội chính là muội muội của ta. Từ đây về sau, ai bắt nạt muội chính là đối đầu với ca. Bằng hữu của muội chính là bằng hữu của ca, kẻ thù của muội chính là kẻ thù của ca. Lời thề này mãi mãi lưu lại, đến chết mới thôi.”

Không ngờ y lại buôn lời thề độc, mặc dù cô không cần có người vì cô khắc cốt như vậy. Nhưng mà, tự nhiên có một ca ca, cảm xúc trong lòng Vô Thích bất giác gợn sóng không ngừng, vui vẻ có, hứng thú có, ấm áp có…

Hai người đối diện nhìn nhau cười rất lâu, uống cạn ly rượu như lời thề kết ấn, mãi mãi là vậy. Huynh muội tình thâm, có mây trời làm chứng, mãi không phai mờ, khắc cốt trọn đời.


Bổng thình lình từ đâu một đạo quang đánh tới, đánh tan bầu không khí hào sảng của hai người. Cưu Ma Cô Tịch chớp nhoáng lao tới Vô Thích, kéo cô đứng lên lui nhanh về phía sau mình, một thân đứng chắn chở che. Đạo quang kia đánh tới rất nhẹ, chỉ xé tan chiếc bàn gỗ.

Vô Thích được Cưu Ma Cô Tịch che chở phía sau, hàm hồ hỏi: “Là ai?”

Cưu Ma Cô Tịch ngẩng mặt ngạo khí nhìn người kéo đến.

Từ trên không, ba linh quang lóe sáng dưới ánh mặt trời, ba bóng dáng rõ ràng hiện ra, chậm rãi đáp xuống chiếc bè, đứng ngay ngắn đối diện với hai người Vô Thích.

Cưu Ma Cô Tịch mặt mày bình thản nhìn ba người trước mắt. Một người cà sa phát quang, Phật khí khắp thân, mặt mày thanh tú, ánh mắt lạnh nhạt không xúc cảm vui buồn thế sự. Hai bạch y tiên nhân bên cạnh, một người khí thế thoát tục, phong thái tiêu sái, vẻ mặt lạnh nhạt, ngũ quan hài hòa bát ái. Một người mặt mũi tuấn lãng sáng láng, thân thể ngạo mạng nhìn y đầy uy hiếp. Cảm thấy ba người trước mắt một thân linh khí tỏa quanh, nhàn nhạt nhưng thanh tĩnh, phát quang nhưng không kiêu ngạo,… Hoàn toàn đã đạt tới cảnh giới cao của tu luyện, chỉ là, Cưu Ma Cô Tịch vẫn không tài nào đoán được thân phận…

An toàn đứng sau lưng Cưu Ma Cô Tịch, Vô Thích tin tưởng bản thân mình tuyệt đối an toàn nếu có nguy đánh tới. Vốn là đứng hóng trò vui, lại không ngờ ba người vừa từ trên trời nhảy xuống kia, hoàn toàn đánh tan hào khởi ham vui của cô. Thích thú lẫn kinh ngạc tan đi, kinh ngạc gấp bội lại ùn ùn kéo đến, Vô Thích hai mắt mở to, cho là mình bị ảo giác của kẻ thù đánh tới nên đã hoa mắt rồi.

Cưu Ma Cô Tịch vẫn không hiểu thực hư đuôi đầu vì đâu ba đại nhân vật kia xuất hiện, nhưng y biết bản thân không phải đối thủ, không dám lơi là cảnh giác, thận trọng hỏi: “Các ngươi là ai, đến đây làm gì?”

Nam nhân áo trắng nhìn vẻ lanh lợi, nhíu mày trừng mắt với y, ngạo mạn lớn tiếng ra lệnh: “Cưu Ma Cô Tịch, còn không mau thả Vô Thích ra?”

Cưu Ma Cô Tịch thoáng trầm mặc.

Nghe thấy có người “đòi” trả mình, Vô Thích mới lấy lại trạng thái, vội chấn tĩnh nhìn người vừa lớn tiếng mới hốt hoảng mà gọi: “Thượng Quang Trọng Thiên?”

Dạ Tử Hành mới dời ánh mắt đe dọa từ Cưu Ma Cô Tịch sang nhìn Vô Thích, nhưng là ánh nhìn lo lắng lẫn vui mừng, y quát: “Còn đứng đó, mau lại đây!”

Bị tiếng quát của Dạ Tử Hành rơi vào tai, Vô Thích càng chấn tĩnh mình hơn, xác định tình cảnh trước mắt là thật, hoàn toàn thật. Vô Thích mới dịch chuyển mắt nhìn sang nam nhân bạch y bên cạnh chính là Nhất Dạ Chi Vương. Sau đó như kinh hãi nhanh chóng lướt mắt nhìn sang người một thân cà sa lặng lẽ đứng nhìn cô.

Tại sao ba người này lại xuất hiện ở đây? Không phải là đã mặc kệ bỏ mặc cô ở lại gia trang Dương thị mà lặn đi mất tâm rồi sao?

Đánh tan bầu không khí, Đồ Tô Huyền Cơ nhàn nhạt lên tiếng hỏi: “Thương tích của Vô tiểu thư thế nào rồi?”


Lòng Vô Thích khẽ chấn động một cái, nét mặt thoáng tái đi, người cũng lạnh hơn một chút. Gương mặt của vị tăng tu kia nhìn cô một cách vô cảm, lại khiến lòng cô như bị kim đâm, rất là khó chịu, cực kì khó chịu.

Lúc này Cưu Ma Cô Tịch mới quay mặt nhìn Vô Thích, thấy cô bày ra vẻ mặt kì lạ, cứ chăm chăm nhìn ba người trước mắt. Mà ba người kia vừa tới lại không làm quá mà dĩ nhiên là quan tâm đến cô.

Có chút khó hiểu, y hỏi: “Muội quen với ba người kia?”

Nghe hỏi, Vô Thích mới chấn tĩnh. Nhớ đến ma đầu Cưu Ma Sát Tịch vừa trong thấy Đồ Tô Huyền Cơ đã bỏ chạy, còn bị một chưởng của Nhất Dạ Chi Vương đánh cho thổ huyết. Cô thoáng sợ hãi, nhất thời bước lên hai bước, chắn ngay trước người Cưu Ma Cô Tịch.

Hành động theo phản xạ tự nhiên của Vô Thích, lại khiến bốn người kia thoáng hiện tia kinh ngạc. Mặc dù người nào cũng một thân lợi hại xuất chúng, nét mặt tôi luyện lạnh nhạt hẵn là có thừa, nhưng vốn đã cảm nhận thân phận đối phương không đơn giản, nên phần nào cũng có cảm giác kính nễ. Vô Thích đột nhiên chắn trước người, càng khiến Cưu Ma Cô Tịch tăng phần nâng cao tầm lợi hại của đối phương.

Nhìn ba người trước mắt ngẫm lại, Vô Thích vừa rồi có gọi người kia là Thượng Quang Trọng Thiên, lại liếc mắt nhìn tiên nhân thoát tục một thân bất phàm. Xong mới dịch mắt nhìn sang vị tăng tu cà sa phát quang dưới ánh nắng mặt trời, Phật khí vây quanh tựa như Phật ngài giáng thế…

Y rất nhanh đã đoán ra thân phận ba người, không sợ hãi chỉ có kính trọng cất tiếng gọi: “Tăng tu Phật ngụ núi Thiên Hồi, Đồ Tô Bồ La, Thánh Y Huyền Cơ!”

Đồ Tô Huyền Cơ một thân lạnh nhạt, không tâm cao khí ngạo, thanh tĩnh nhìn y.

Cưu Ma Cô Tịch dịch mắt nhìn sang người đứng giữa, nói: “Hướng Vấn Thiên, Nhất Dạ Chi Vương, Âu Dương Tử Ngôn!”

Lại chuyển mắt nhìn người còn lại, khẽ mỉm môi cười: “Người này hẳn là đồ đệ duy nhất của ngươi, Dạ Tử Hành, Thượng Quang Trọng Thiên?”

Dạ Tử Hành mày nhếch, ngạo khí nói: “Xem ra ngươi có chút kiến thức.”

Nhất Dạ Chi Vương một thân bạch y tao nhã, nhẹ nhàng đáp trả: “Qủy La Sát, Cưu Ma Cô Tịch, Mạc Ngôn Phù Sai!”

Cưu Ma Cô Tịch thân mình đã rơi vào thế có đánh cũng không lại, nhưng mặt vẫn không đổi sắc, mang tia cười nhàn nhạt. Nhưng lại nhớ ra điều gì, cúi mặt xuống gương mặt đang căng thẳng của Vô Thích, cô đến giờ vẫn một mực đứng chắn trước người của y. Chẳng phải là quen biết với ba vị tiên Phật kia sao, cớ gì lại mang dáng vẻ hoang mang thế kia?


Nhẹ nhàng khẽ cười một cái, còn không rõ là đang muốn bảo vệ y sao? Xem ra, vị muội muội này, y kết nghĩa vô cùng xứng đáng, rất đáng.

Chẳng quan tâm đến ba vị tiên Phật kia, Cưu Ma Cô Tịch vẫn cúi mặt nhìn xuống Vô Thích, nói: “Hóa ra muội đã biết ta chính là Cưu Ma Cô Tịch?”

Vô Thích không do dự suy nghĩ nên hay không nên thừa nhận, đã đáp: “Vừa nhìn đã nhận ra.”

Cưu Ma Cô Tịch: “À!”

Vô Thích lại nói: “Ca đi ngay đi!”

Y nhướng mày, đuôi mắt mang ý cười, hỏi: “Muội sợ ta đánh không lại?”

Cô liền nghiến răng: “Đánh không lại thôi ư? Muội là sợ ca bị đánh chết.”

Lần trước Cưu Ma Sát Tịch vừa biết Huyền Cơ là Thánh Y Huyền Cơ liền sợ hãi bỏ chạy. Bị một chưởng của Nhất Dạ Chi Vương đánh thổ huyết đến mang thù hận trốn mất tâm. Ả ta biết nặng nhẹ tháo chạy lấy mạng, vậy mà vị ca ca kết nghĩa này đã không biết trời cao đất dày lại có thể ung dung nhàn rỗi đứng đây. Đúng là... chẳng ra gì cả.

Đối diện nghe chẳng hiểu rõ vấn đề, Dạ Tử Hành đầu mày cau lại, nghi vấn hỏi: “Vô Thích, sao ngươi lại đi cùng y?”

Vô Thích dõng dạc đáp ngay: “Ta vì sao không thể?”

Các ngươi bỏ rơi ta, ta lại không thể đi cùng người khác sao?

“Muội muội, xoay người lại.”

Nghe thấy tiếng người phía sau gọi, Vô Thích biết ba người trước mắt sẽ không đời nào dở thủ đoạn đánh lén, nên dứt khoác quay lại đối diện với Cưu Ma Cô Tịch. Thấy y lấy ra từ trong người một chiếc trâm cài tóc thân gổ tự tay điêu khắc, phía đầu trâm là một hạt ngọc màu đỏ tươi, vừa nhìn liền thấy đó là một chiếc trâm hết mức bình thường, hoàn toàn không có giá trị nào cả.

Y đưa tới, nói: “Qúa khứ ca dường như không còn nhớ gì nữa, lưu lại chỉ có mỗi chiếc trầm cài tóc này. Trên người ca không có gì làm lễ vật tặng muội, chiếc trâm này đối với ca có ý nghĩa rất lớn. Mong muội nhận lấy.”

Vô Thích cực kì kinh ngạc, chiếc trâm tuy không có giá trị tài sản nào, thậm chí nếu đi đường có nhìn thấy, ăn mày cũng không thèm nhặt. Vậy mà Cưu Ma Cô Tịch lại luôn mang theo bên mình, khỏi nói cũng biết nó quan trọng với y đến mức nào. Vô Thích tuyệt đối không tin rằng y có thể mang đi tặng cô.

Ngờ nghệch cả ngày trời, cô cũng không dám nhận, mới nhìn y, hỏi: “Vật này quan trọng, ca thật muốn giao cho muội giữ?”


Cưu Ma Cô Tịch nét cười hiền hòa: “Muội giữ cũng như ca giữ.”

Dừng lại chốc lát, Vô Thích dứt khoác quyết định, cô đưa tay cầm lấy, cẩn thận trong lòng bàn tay, cảm giác vật này đối với cô cũng cực kì quan trọng.

“Muội nhất định sẽ xem đây như như báo vật. Nhưng mà, muội chẳng có gì tặng ca cả?”

Bất giác đưa tay vò tóc Vô Thích, y nhàn nhạt ý cười. Sau đó mới nhìn sang ba vị tiên Phật trước mặt, nét cười không đổi, nói: “Nghe danh đã lâu, ngưỡng mộ rồi!”

Lời dứt, người lập tức bay đi, biến mất trên không…

Vô Thích nhìn theo bóng dáng mất tâm trên bầu trời, mới âm thầm chấn định bản thân. May là y biết điều nghe lời bỏ đi, còn ở lại nói qua nói lại vài lời, hai bên chính tà đối đầu nào chỉ có nói chuyện bằng miệng, hẳn phải một trận vung đao múa kiếm, dao kéo leng keng, sấm chớp ngập trời… Chỉ nghĩ đến tình cảnh đó thôi, Vô Thích đã cảm thấy đầu đau,…

Thấy mấy con chim đang bay trên bầu trời, dưới bầu trời trong xanh, mây trắng nhè nhẹ trôi ngang, cơn gió man mát thổi đến, thổi ngang qua người… Không khí trong lành, khí hậu ôn hòa, cảnh đẹp, lòng người sảng khoái. Vô Thích thích cảm giác tĩnh lặng này…

Cảm giác trong lòng vẫn một phen hưởng thụ, vui vẻ hưởng thụ, mỉm cười hưởng thụ… Mấy con chim trên bầu trời đã bay đi xa, Vô Thích mới lại cúi đầu, nào ngờ ba bóng dáng trước mắt vẫn đang đứng nhìn cô, lẵng lặng nhìn cô, tiêu sái nhìn cô…

Vô Thích: “…”

Vậy mà cô lại có thể quên mất sự tồn tại của ba đại nhân vật này…

Rất nhanh, không lâu, sau một lúc đanh mặt, Vô Thích lập tức híp mắt cười hi hi ha ha…

Ba vị tiên Phật: “…”

Kèm theo kiểu cười quái gỡ của Vô Thích, bên tai truyền đến giọng nói vừa già nua vừa run rẫy, vừa sợ hãi vừa tôn kính: “Gặp thần tiên rồi! Phật giáng trần rồi!”

Bốn người Vô Thích đưa mắt nhìn sang lão bá chèo bè đang quỳ gối dập đầu liên tục, thân thể run lẫy khẫy, miệng mồm vẫn nói lum la: “Thần Phật giáng thế, lão già đây sống lê lết đến tận ngày nay quả thật không phí phạm đời người.”

Dập đầu lên bè thêm vài cái thành tâm, cho đến khi dừng lại ngẩng đầu lên để chiêm ngưỡng thần thế bất phàm thì đã chẳng thấy bóng dáng một ai, trên bè chỉ còn lại một thỏi vàng lớn lấp lánh nằm đó.

Chủ nhân của thỏi vàng không nói cũng đã biết là ai…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận