Vợ Ơi Chào Em


Tô Nhạc thật sự không ngờ

Ngụy Sở sẽ cầu hôn, cô nhớ tới chuyện Ngụy Sở học nấu ăn, cái tên trên tảng đá,

tấm ảnh trên màn hình vi tính, và cả một bộ sách trên giá sách kia. Từ khi qua

lại với Ngụy Sở tới nay, chưa bao giờ xảy ra chuyện khiến cô không vui, Ngụy Sở

không biết nói lời ngon ngọt nhưng anh lại làm không ít chuyện vì cô. Nhiều

khi, người đàn ông lẳng lặng giúp người phụ nữ sắp xếp mọi việc cẩn thận còn

khiến cho người ta cảm động hơn nhiều so với những lời nói ngon ngọt.


Tô Nhạc biết chính mình

không thích những người đàn ông miệng lưỡi trơn tru, Ngụy Sở trùng hợp là kiểu

người mà cô yêu thích nhất. Hiện giờ, nếu nói cô không rung động, không có tình

cảm với Ngụy Sở, đó là nói dối. Từ trước khi du ngoạn Phật sơn, cô đã rung động

với Ngụy Sở; còn khi thật sự yêu anh, có lẽ là lúc cô ngẫu nhiên nhìn thấy tên

mình trên tảng đá kia.


Con gái có quyền cảm

động, vì vậy mỗi một lần cảm động kia đều biến cảm tình của cô đối với Ngụy Sở

thành tình yêu, mấy ngày nay ở chung, tính cách hai người dường như cũng vô

cùng hòa hợp. Tuy cô mạnh mẽ, nhưng biết cái gì nên, cái gì không nên. Tuy Ngụy

Sở là nhân vật phong vân nhưng cũng biết cô mạnh mẽ nên có nhiều chuyện không

ép buộc cô, cuối cùng, hai người hình thành một cảm giác ăn ý như hiện giờ.


Người trước mặt còn giơ

chiếc nhẫn, Tô Nhạc nhìn ánh mắt mong chờ và căng thẳng của anh, mở miệng nói:

“Tài sản của anh, em không cần, cũng không có hứng thú.”


Câu này của Tô Nhạc vừa

ra khỏi miệng, vẻ mặt Ngụy Sở ngày càng buồn bã, mấy người ngồi trên ghế sô pha

xem kịch cũng lo lắng nhìn hai người.


“Không sao, anh…” sẽ tiếp

tục cố gắng.


“Nhưng, gả cho anh thì có

thể.” Tô Nhạc giơ tay tới trước mặt Ngụy Sở.


“Cái gì?” Ngụy Sở ngơ

ngác nhìn Tô Nhạc.


“Sao? Anh tiếc cái nhẫn

này à?” Tô Nhạc vừa nói vừa rút tay lại, bị Ngụy Sở kịp phản ứng, vội vàng nắm

chặt: “Đồng ý rồi, sao có thể hối hận được?!”


Bàn tay Ngụy Sở hơi run

run, anh lấy nhẫn ra, cẩn thận đeo vào ngón tay Tô Nhạc, hôn lên mu bàn tay cô:

“Anh rất vui.”


“Đồ ngốc, còn quỳ trên

mặt đất làm gì, quỳ thoải mái lắm sao?” Tô Nhạc gõ lên đầu anh.


“Đây là đại ca đang luyện

tập, sau này quỳ bàn phím cũng đỡ đau khổ.” Trần Húc thấy sếp lớn nhà mình đã

giải quyết xong chuyện lớn của đời người, tự cảm thấy có hy vọng tăng lương,

vui vẻ nói: “Đại ca, anh nhớ mời bọn em một bữa nhé.”


“Đồ cậu vừa ăn còn chưa

tiêu, lại muốn ăn nữa?” Đối mặt với nhân viên của mình, Ngụy Sở sẽ không dịu

dàng như thế: “Tinh thần tốt như vậy à, cuối tuần này cậu tăng ca, làm cho xong

mấy đồ án tiếp theo đi.”


“Đại ca, anh đang nói đùa

đúng không?” Hối hận vừa rồi đã nhanh mồm nhanh miệng, Trần Húc bắt đầu cảm

thấy muốn ứa nước mắt.


“Đối với cậu, tôi chưa

“Đối với cậu, tôi chưa

bao giờ nói đùa.” Ngụy Sở mỉm cười khiến Trần Húc rùng mình một cái.


Mấy người bạn lại trêu

đùa một lát, rồi tự giác đứng dậy tạm biệt, để lại không gian riêng cho hai

người. Tô Nhạc ngồi trên sô pha, ti vi đang phát cái gì cô đều không biết, tuy

cô đang ngồi đối mặt với nó. Ngón áp út tay phải có thêm một chiếc nhẫn kim

cương kiểu dáng đơn giản lại đẹp mắt, ngón tay cảm thấy được chiếc nhẫn cứng,

có chút không quen, nhưng khi Tô Nhạc sờ lên chiếc nhẫn kia, tâm trạng lại rất

tốt.


Sớm muộn gì cũng phải lập

gia đình, như thế này cũng không tệ.


“Đang nghĩ gì vậy?” Ngụy

Sở ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc, trong tay còn cầm một đĩa hạt dưa Tô Nhạc thích

ăn.


“Em đang nghĩ, mẹ già nhà

em mà biết em đồng ý lời cầu hôn của một người đàn ông, không biết có cầm chổi

đuổi đánh em hay không.” Tô Nhạc cầm lấy một hạt dưa trong đĩa: “Mẹ em muốn em

tìm một người đàn ông đáng tin cậy để nương nhờ cả đời, bề ngoài, tiền tài đều

không quan trọng, quan trọng là nhân cách phải tốt.”


“Anh không kiên định à,

không đáng tin à?” Ngụy Sở nghe Tô Nhạc nhắc vậy mới nhớ, cảm thấy chuyện lấy

lòng mẹ vợ này như lửa cháy tới mông, anh tiến tới trước mặt Tô Nhạc: “Đến lúc

đó, em nhớ nói tốt giúp anh nhé.”


“Em tin tưởng con mắt

nhìn người của mẹ em.” Tô Nhạc đưa tay vỗ vai Ngụy Sở: “Cố gắng lên, chàng

trai.”


“Tiểu Nhạc, anh đột nhiên

cảm thấy em càng ngày càng không biết khách sáo với anh nữa.” Ngụy Sở cầm đĩa

hạt dưa, vẻ mặt đáng thương nhìn Tô Nhạc, muốn có bao nhiêu thê lương là có bấy

nhiêu.


“Anh muốn em khách sáo

với anh à, anh chắc chắn chứ?” Tô Nhạc nhướng mày, khóe mắt đẹp hơi cong lên,

quyến rũ không nói nên lời.


“Không, em cứ coi như câu

nói kia của anh không tồn tại.” Ngụy Sở tiếp tục nhích tới gần Tô Nhạc, thừa

dịp Tô Nhạc đang chăm chú cắn hạt dưa, hôn chụt một cái lên mặt cô, đặt đĩa hạt

dưa lên bàn uống nước, cười thỏa mãn lên lầu.


“Mới hôn trộm được một

cái, có cần vui vẻ đến mức đấy không?” Tô Nhạc yên lặng phun vỏ hạt dưa, ngẩng

đầu nhìn ti vi, trên ti vi, nam diễn viên đang cầm hoa cười ngây ngô.


Tô Nhạc lắc đầu, xã hội

hiện nay, đàn ông vờ ngớ ngẩn đúng là đáng sợ.


Việc Ngụy Sở cầu hôn

thành công dẫn tới việc tất cả những gì anh làm trong đợt nghỉ Quốc Khánh đều

vô cùng nhiệt tình, cuối cùng, trong ngoài phòng đều được anh quét dọn một lần,

ngay cả sàn nhà cũng sáng bóng như gương.


Ngày nghỉ cuối cùng của

lễ Quốc Khánh, Tô Nhạc ngủ thẳng đến mười giờ sáng mới rời giường, vừa mở cửa

ra đã thấy sàn gỗ phát sáng chói mắt, không nhịn được mà liếc mắt nhìn đôi dép

dưới chân, sau khi xác định nó đủ sạch sẽ mới yên tâm đặt chân bước ra.


Đi xuống nhà, toàn bộ

phòng khách không nhiễm một hạt bụi, Tô Nhạc ngạc nhiên nhìn Ngụy Sở đang bận

rộn trong bếp: “Anh gọi dịch vụ dọn dẹp à?” Đội dọn dẹp này đúng là chuyên

nghiệp, có thể dọn dẹp căn phòng sạch sẽ như thế.


“Đâu có, sáng nay anh

không ngủ được nên mới dọn dẹp lại một lần.” Ngụy Sở bê một phần bữa sáng ra:

“Em mau ăn sáng đi.”


Rốt cuộc anh dậy từ lúc

mấy giờ vậy, quét dọn sạch sẽ thế này, không thể ít hơn bốn, năm tiếng, đúng

không? Lần đầu tiên Tô Nhạc nghiêm túc nghĩ, cô đồng ý lời cầu hôn của Ngụy Sở

là một việc chính xác đến mức nào, có một ông chồng chịu khó như thế, làm vợ

không biết sẽ dễ dàng đến mức nào. = =


Ăn sáng xong, Tô Nhạc ôm

máy tính ngồi lên sô pha, lên mạng nói chuyện phiếm với bạn bè, sau đó lại thấy

Ngụy Sở tháo rèm cửa xuống ném vào máy giặt, thay rèm cửa mới lên. Mỗi xó xỉnh,

từ trên trần đến dưới sàn, mỗi thứ đồ đạc đều được tỉ mỉ lau một lần.


Việc Tô Nhạc phải làm chỉ

là nói chuyện phiếm, ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở, lại nói chuyện phiếm, rồi lại

ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở.


Cho tới khi Ngụy Sở quét

dọn cả trong lẫn ngoài, từ trên lầu xuống dưới lầu xong xuôi thì đã là buổi

trưa, vì vậy, Ngụy Sở lại xắn tay áo vào phòng bếp.


Tô Nhạc yên lặng cúi đầu,

mở diễn đàn của đám bạn thân ra, gõ một câu.


Tất Cửu: đàn ông nhà tớ

thật đảm đang.


Mọi người: …


Sau đó, Tô Nhạc bị một

bầu không khí khao khát và thù hận bao phủ, cô ngẩng đầu nhìn bóng người bận

rộn trong bếp, đặt máy tính xuống, kéo dép loẹt xoẹt đi vào.


Còn lâu cô mới muốn đi

giúp đỡ, chỉ là buồn chán quá nên đi tìm việc gì đó để làm thôi.


Cuối cùng, bữa trưa vẫn

do hai người cùng làm, cơm nước xong xuôi, ngủ trưa tỉnh dậy, sau đó ra ngoài

mua sắm, tuy không tới khu danh lam thắng cảnh nào nhưng bầu không khí cũng coi

như không tệ.


Ngụy Sở cũng đã đề nghị

đi du lịch, nhưng Tô Nhạc lấy lý do rằng ngày nghỉ không phải đi ngắm phong

cảnh mà là đi ngắm khách du lịch để từ chối lời đề nghị này. Buổi tối, khi nghe

tin các nơi thăm quan rất đông đúc nhốn nháo, Ngụy Sở cảm khái trong lòng, may

mà nghe lời Tiểu Nhạc, nếu không, hiện giờ, người bị đè thành nhân bánh là

chính bọn họ rồi.


Sau kì nghỉ Quốc Khánh,

mọi người lại trở về cuộc sống bình thường, chỉ là, ai nấy đều có vẻ mệt mỏi, hiển

nhiên là chưa phục hồi tinh thần từ đợt nghỉ.


Tô Nhạc ôm tài liệu bước

vào phòng làm việc của Giang Đình, ánh mắt Giang Đình đảo qua ngón tay Tô Nhạc,

cười nói: “Chúc mừng.”


Tô Nhạc ngẩn người, thấy

Tô Nhạc ngẩn người, thấy

ánh mắt Giang Đình dừng trên tay phải của mình mới phản ứng lại: “Cảm ơn chị.”


Giang Đình cười: “Khi làm

tiệc cưới nhớ phải cho chị một tấm thiếp mời nhé.”


“Vâng, nhất định rồi ạ.”


Khi Tô Nhạc ra khỏi phòng

làm việc của Giang Đình, nụ cười còn nở trên môi.


Bát quái là thứ truyền

rất nhanh trong giới văn phòng, chưa tới một ngày, toàn bộ công ty Bách Sinh

đều biết trên ngón tay áp út bên phải của Tô Nhạc có một chiếc nhẫn kim cương.

Tất cả các đồng nghiệp nữ từ tầng cao nhất xuống tầng thấp nhất đều cảm thán,

thì ra tổng giám đốc Ngụy đã cầu hôn Tô Nhạc, thậm chí có người còn dùng nửa

ngày để nghiên cứu, cho ra một kết luận rằng chiếc nhẫn kim cương kia rất đắt

tiền.


Con gái luôn luôn có niềm

quan tâm đặc biệt đối với những thứ như nhẫn kim cương, tuy chính Tô Nhạc không

có ý khoe khoang nhưng khắp công ty đã biết chuyện tổng giám đốc Ngụy dùng

nhiều tiền mua nhẫn kim cương để cầu hôn Tô Nhạc.


Khi tin tức này truyền

đến Kim Sở, từ trên xuống dưới Kim Sở đều chợt hiểu ra, thảo nào hôm nay sếp

lớn lại cười tươi như hoa như thế, thì ra đã cầu hôn thành công, người trong

lòng đã tới tay rồi.


Buổi chiều tan tầm, Ngụy

Sở đến đón Tô Nhạc như mọi ngày, thỉnh thoảng gặp được một số nhân viên có quan

hệ tốt với Tô Nhạc, bọn họ đều cười ha ha tiến lên bắt chuyện: “Chúc mừng tổng

giám đốc Ngụy.”


Đối với bất cứ ai Ngụy Sở

đều mỉm cười nói cảm ơn, điều này lại càng khiến những nhân viên công ty Bách

Sinh hiểu rõ tình cảm của vị tổng giám đốc Ngụy này đối với Tô Nhạc.


Hai người sóng vai đi ra

khỏi cổng công ty, còn chưa kịp lên xe, bọn họ đã thấy Trang Vệ và Tống Vi cùng

nhau đi tới. Mấy tháng trước bọn họ đã từng nhìn thấy hình ảnh này, chỉ là, cô

gái bên cạnh Trang Vệ lúc đó không phải Tống Vi, mà là Lâm Kỳ.


Lúc này, Tô Nhạc thật sự

muốn xoay người bỏ đi, nhưng khi nhìn đến vẻ mặt bí hiểm của Ngụy Sở ở bên

cạnh, Tô Nhạc lại nghĩ mình nên đứng lại đối đáp cẩn thận, hôm nay có Ngụy Sở ở

đây, có lẽ Tống Vi sẽ không dùng kế ly gián nữa chăng?


“Tập đoàn nhà họ Tống còn

một số hợp đồng chưa giải quyết xong, cô ta không dám giở trò gì nữa đâu, cô

dâu nhà họ Ngụy không phải để người khác ức hiếp.” Ngụy Sở tươi cười, sát lại

gần bên tai Tô Nhạc nói vậy, nếu chỉ nhìn vẻ mặt anh, người ta còn tưởng anh

đang nói chuyện gì đó tình tứ với cô.


Tô Nhạc nghe xong lời

này, chợt bừng tỉnh, người này đúng là bụng dạ đen tối, nhưng anh sẽ không vì

kế ly gián lần trước của Tống Vi mà làm khó họ trong việc làm ăn chứ?


Lúc này, Tô Nhạc có chút

cảm giác mình là hồng nhan họa thủy.


Chỉ là, loại cảm giác này

cũng không tệ. ^_^


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận