Vợ Ơi Chào Em


Buổi tối, dưới sự nhiệt

tình của mọi người, Tô Nhạc bị ép ăn hết hai bát cơm đầy, no đến mức hơn nửa

đêm mới ngủ được.


Sáng hôm sau, Tô Nhạc

thức dậy rất sớm, trong tứ hợp viện có rất nhiều hoa cỏ, không khí trong lành,

cô hít thở sâu vài hơi mới đi rửa mặt.


Ăn điểm tâm xong, trò

chuyện với các trưởng bối một lúc, sau đó Ngụy Sở và Tô Nhạc chuẩn bị trở về,

mẹ Ngụy Sở nhét vào trong xe Ngụy Sở không ít thức ăn rồi mới để bọn họ đi.


“Bác trai và bác gái thật

tốt.” Tô Nhạc ngồi trên xe, nhớ tới một ngày ở chung vừa rồi vui vẻ hơn nhiều

so với cô đã dự đoán, cũng khiến cô yên tâm.


“Giờ không còn căng thẳng

nữa à?” Ngụy Sở lái xe, vừa cẩn thận nhìn đường vừa hỏi: “Anh đã nói em không

cần lo lắng mà, mẹ anh còn bảo em lần sau đừng mua nhiều thứ tới như thế.”


Tô Nhạc cúi đầu mỉm cười,

không nói gì, cũng không phản bác lại những lời này của Ngụy Sở.


Ngụy Sở nghiêng đầu nhìn

cô một cái, nở nụ cười thật rõ ràng.


Từ sau khi gặp người lớn

trong nhà, tình cảm của Ngụy Sở và Tô Nhạc bước lên một nấc thang mới, có những

cuối tuần Tô Nhạc sẽ chủ động tới biệt thự của Ngụy Sở ăn ké, hai người cùng

nhau xuống bếp, cảm giác vô cùng tốt đẹp.


Buổi tối, hai người sẽ ra

ngoài tản bộ; ban ngày, đôi khi họ sẽ du ngoạn ở một số địa điểm ngay trong

thành phố, những nơi vốn không biết đến nay đã quen thuộc hơn, sự ngăn cách vì

thời gian ở chung quá ngắn cũng dần thu hẹp lại, hai người ở bên nhau, không có

sự kích động của mối tình đầu, không thử thách lẫn nhau, giống như đôi tình

nhân đã bên nhau nhiều năm, sự ăn ý hiển hiện trong từng hành động.


Thời tiết đã bắt đầu

chuyển lạnh, Tô Nhạc vốn định Quốc Khánh sẽ về nhà, ai ngờ mẹ cô thông báo rằng

những ngày đó sẽ theo đoàn tới Hồng Kông du lịch, cô đành hủy bỏ kế hoạch đã

định, chuẩn bị ở nhà lên dàn ý cho quyển tiểu thuyết tiếp theo, kiếm chút tiền

nhuận bút cũng tốt.


Trước kỳ nghỉ Quốc Khánh

một ngày, công ty mời tiệc, Tô Nhạc và nhóm đồng nghiệp vui vẻ vì được ăn của

công ty một bữa, ra khỏi quán ăn mới phát hiện trời đang đổ mưa.


Đã vào tháng mười, khí trời

lạnh dần, trời mưa nên lại càng lạnh, khi ra ngoài Tô Nhạc chỉ mặc một bộ váy

liền, hiện giờ đứng ở cửa, bị gió thổi qua liền cảm thấy da gà toàn thân bắt

đầu nổi lên.


Lúc này, xe taxi rất khó

gọi, một số đồng nghiệp nam dũng cảm chạy tới bến xe đợi xe buýt, đồng nghiệp

nữ thì phiền phức hơn, cả đám do dự đứng trước cửa quán, lấy điện thoại ra gọi

người thân tới đón.


Người có chồng thì gọi

chồng, người có bạn trai thì gọi bạn trai, người không có chồng cũng không có

bạn trai thì gọi bạn bè. Tô Nhạc nghiêm túc suy nghĩ không biết có nên gọi Ngụy

Sở hay không, người ta là tổng giám đốc của cả một công ty, không biết hiện giờ

có việc phải làm hay không.


Khi Tô Nhạc còn đang phân

vân, điện thoại trong túi xách của cô vang lên, cô lấy điện thoại ra nhìn, người

gọi tới là Ngụy Sở.


“Trời mưa rồi, buổi liên

hoan của các em kết thúc chưa, anh sắp tới nhà hàng rồi.”


“Kết thúc rồi.” Tô Nhạc

nở nụ cười, nhìn đám người đang nôn nóng, loại cảm giấc yên tâm này khiến người

ta khó nói thành lời, làm cho nụ cười trên mặt cô ngày càng rõ ràng.

ta khó nói thành lời, làm cho nụ cười trên mặt cô ngày càng rõ ràng.


“Tô Nhạc, người kia nhà

cậu tới kìa.” Đồng nghiệp ở bên cạnh chọc chọc cánh tay Tô Nhạc, chỉ vào chàng

trai đang xuống xe cách đó không xa, trong bóng đêm, chiếc ô màu xanh trở nên

thật nổi bật.


Một số đồng nghiệp nữ bắt

đầu cười vang, đợi Ngụy Sở đến gần, bọn họ cũng thức thời mà không tới gần giúp

vui.


Tô Nhạc bước vào trong

tán ô của ngụy Sở, nói với mấy đồng nghiệp: “Bọn tớ đưa các cậu về nhé?”


Mấy đồng nghiệp đồng loạt

xua tay: “Không cần, không cần, bọn tớ có người đón rồi, hai người mau về đi.”

Lúc này mà làm bóng đèn thì bọn họ quá không biết điều rồi.


Ngụy Sở đưa chiếc áo

khoác trong tay cho Tô Nhạc, bảo cô mặc vào rồi mới ngẩng đầu nói với mấy người

đồng nghiệp của cô: “Mọi người đừng khách sáo, lát nữa có lẽ mưa sẽ càng lớn,

cùng nhau đi đi.”


“Không cần, thật sự không

cần.” Mọi người lại đồng loạt xua tay.


Tô Nhạc cũng không cố

chấp nữa, xoay người đi theo Ngụy Sở lên xe, xe nổ máy, cần gạt nước liên tục

hất những hạt mưa rơi trên cửa kính ra ngoài, tiếng mưa rơi tí tách khiến cho

Tô Nhạc có một loại cảm giác rất đặc biệt.


“Không phải anh nói tối

nay anh có việc hay sao?” Tô Nhạc cười hỏi.


“Xong việc rồi thấy trời

mưa, nhiệt độ ban đêm hơi lạnh nên thuận tiện mang áo khoác đến cho em.” Ngụy

Sở nhìn chiếc áo khoác trên người Tô Nhạc: “Thời tiết thế này rất dễ bị cảm, em

phải cẩn thận một chút.”


Ngụy Sở đưa Tô Nhạc về

đến nhà, thuận tiện lên phòng Tô Nhạc ngồi: “Ngày mai em có kế hoạch gì không?”


Tô Nhạc suy nghĩ một

chút: “Không có, em vốn định về quê, nhưng mẹ em lại đi Hồng Kông rồi.”


“Vậy mấy ngày tới em tới

chỗ anh đi.” Ngụy Sở lo lắng nói: “Mấy ngày này nhất định em lại quấn lấy máy

tính viết tiểu thuyết, sẽ quên ăn uống đúng giờ, như vậy không tốt cho cơ thể.”


Tô Nhạc sửng sốt, nhớ tới

một loạt tiểu thuyết của cô trên giá sách nhà Ngụy Sở: “Anh biết em đang viết

tiểu thuyết à?” Suy đoán của cô đã được chứng thực, cảm giác này thật… kỳ lạ.


“Khụ.” Ngụy Sở vội ho một

tiếng, thấy trên mặt Tô Nhạc dường như không có dấu hiệu tức giận mời giải

thích: “Khi em đi tham gia hội ký tên, một người bạn của anh nhìn thấy nên đã

nói cho anh biết.”


“Bạn của anh biết em à?”

Tô Nhạc thong thả ngồi xuống sô pha, chậm rãi nói: “Đây đúng là có duyên.”


Ngụy Sở tiếp tục ho khan,

làm sao anh có thể không biết xấu hổ mà nói cho Tô Nhạc biết, anh đặt ảnh chụp

của cô trong ví tiền, người bạn kia của anh nhìn thấy vài lần nên ngày đó đã

dùng điện thoại chụp Tô Nhạc, gửi tin nhắn hỏi anh có phải là cô hay không.


Nói đến chuyện này là một

loạt sự trùng hợp không biết nên giải thích thế nào, Ngụy Sở suy nghĩ một lúc,

đành nói: “Bạn anh biết em, sau khi biết bút danh của em đã nói cho anh biết.”


Tô Nhạc không ngờ trên

đời lại có nhiều chuyện trùng hợp như thế, cô đưa mắt nhìn Ngụy Sở, phải chăng

bọn họ thật sự có duyên phận? Khi Ngụy Sở thích cô, cô không biết; khi Ngụy Sở

học nấu ăn vì cô, cô không biết; nhưng lúc nào Ngụy Sở cũng biết cô đang làm

học nấu ăn vì cô, cô không biết; nhưng lúc nào Ngụy Sở cũng biết cô đang làm

gì. Trong lòng cảm thấy ấm áp, cô đứng dậy đi vào trong phòng.


Ngụy Sở lo lắng nhìn cô:

“Em giận à?”


Tô Nhạc nhìn dáng vẻ bất

an của anh, bật cười nói: “Không phải anh bảo em tới nhà anh à? Em đi chuẩn bị

quần áo, chẳng lẽ mấy ngày tới em chỉ mặc một bộ này?”


“Vậy anh tới giúp em.”

Ngụy Sở vui vẻ cười, nhiệt tình muốn tới giúp đỡ.


“Phòng con gái, đàn ông

không được vào, anh chờ ở đây đi.” Tô Nhạc đẩy anh ngồi xuống sô pha, trở về

phòng thu dọn đồ đạc.


Những vật dụng trong nhà

đều là những đồ tốt nhất, trước đây cô tưởng Ngụy Sở xa xỉ, ngay cả căn nhà bỏ

không cũng lắp những vật dụng tốt như vậy, hiện giờ cô mới biết, thì ra không

phải Ngụy Sở xa xỉ. Mà là đặc biệt lắp đặt vì cô.


Mọi thứ trong phòng đều

có chất lượng tốt và thoải mái, lớn thì giường nằm, bàn máy tính; nhỏ thì rèm

cửa, ghế ngồi; nơi nơi đều thể hiện sự quan tâm của chủ nhân căn phòng.


Khi thu dọn xong mọi thứ

xuống lầu, trời đã đổ mưa lớn hơn, Tô Nhạc nhìn trời mưa một lúc lâu rồi lẩm

bẩm nói: “May mà ngày mai không cần đi làm, loại thời tiết thế này nằm trong

chăn ngủ là thích nhất.”


Ngụy Sở che ô cho cô để

cô lên xe: “Được rồi, sau này em gả cho anh, nếu muốn, mỗi ngày có thể ngủ đến

khi nào chán thì thôi.”


“Ai muốn gả cho anh?” Tô

Nhạc cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình bắt đầu cao hơn nhiệt độ không khí, cô

nghiêng đầu, không nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Ngụy Sở.


Tới nhà Ngụy Sở, Tô Nhạc

tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ, về tới phòng đã thấy một chiếc máy tính xách tay

được đặt trên giường, ngay cả wifi cũng đã kết nối, Ngụy Sở khoanh tay đứng

trước cửa nói: “Chăn gối này đều mới thay, em còn cần gì cứ nói với anh.”


“Em không có ý kiến gì.”

Tô Nhạc vào phòng, thấy Ngụy Sở còn đứng ngoài cửa, cô mỉm cười nói: “Ngủ

ngon.” Sau đó cạch một tiếng đóng cửa lại, lưu loát khóa trái cửa phòng.


Ngụy Sở sờ sờ mũi: “Anh

thật sự là người, em đừng biến anh thành sói như thế.”


“Chẳng có tên mặt người

dạ thú nào lại có chữ viết trên mặt.” Trong phòng truyền ra một câu thật nhẹ

nhàng.


Ngụy Sở yên lặng xoay

người về phòng, tuy thỉnh thoảng anh cũng bị kích thích, nhưng về phương diện

này anh là một quân tử, hành động này của Tô Nhạc thật khiến anh tan nát cõi

lòng.


Tô Nhạc ngồi dựa vào đầu

giường không biết đến sự mất mát của Ngụy Sở, cô ôm máy tính, vừa vui vẻ nói

chuyện phiếm với bạn bè trên mạng, vừa làm bộ không ở trên mạng đối với biên

tập đang hối thúc chương mới, mặc kệ biên tập thúc giục thế nào, cô đều ra vẻ

mình thật sự không online, cô bận rộn nhiều việc, không biết gì cả.


Diễn đàn đang bàn luận về

định nghĩa đàn ông tốt, sau khi tổng kết lại đã có không ít yêu cầu, Tô Nhạc

ngạc nhiên phát hiện Ngụy Sở phù hợp hơn một nửa số đó, điều này khiến cho cô

cảm thấy có lẽ mình sẽ không nắm chặt được người đàn ông này, đúng là của từ

trên trời rơi xuống.


Con gái trong xã hội bây

giờ vừa ghét phải lấy chồng lại vừa muốn lấy chồng, ý nghĩ mâu thuẫn này hầu

giờ vừa ghét phải lấy chồng lại vừa muốn lấy chồng, ý nghĩ mâu thuẫn này hầu

hết là đổ tội cho đàn ông ngày càng không đáng tin, nhưng đời người lại luôn

cần có một người làm bạn.


Song Song: Tiểu Tất Cửu,

sao cậu lại ở đây, hôm nay biên tập còn nói trên diễn đàn rằng muốn giết cậu

đấy.


Tất Cửu: Thật ra cậu chỉ

đang nhìn thấy linh hồn của tớ, thể xác của tớ không có ở đây.


Song Song: Cậu có thể vô

liêm sỉ hơn được nữa không?


Tất Cửu: ( ⊙o⊙)

Vô sỉ là cái gì, có ăn được không?


Song Song: Cảnh giới cao

nhất của vô sỉ rồi.


Mọi người đều đồng ý.


Yêu hoa không yêu sách:

Mọi người có cảm thấy gần đây con nhỏ Tất Cửu này thèm ăn đòn không?


Song Song: Đồng ý.


Yêu hoa không yêu sách:

Toàn thân con nhỏ này tản ra một loại khí thèm ăn đòn chỉ có những cô nàng đang

có tâm tình đặc biệt gì đó mới có, khiến cho người ta nhìn thấy cô nàng là lại

hận không thể đạp cho một cái.


Tất Cửu: [Gõ mõ]


Trực giác của con gái đôi

khi thật thần kỳ như vậy, Tô Nhạc nhìn mấy cô nàng trên diễn đàn đang suy đoán

xem cô gặp được chuyện tốt gì, yêu đương, kết hôn, trúng thưởng, thăng chức,

xuyên không, nhặt được tiền, đủ loại tình huống, Tô Nhạc đặt tay lên bàn phím,

suy nghĩ một lát rồi gõ.


Tất Cửu: Chúc mừng tớ

đi, tớ yêu rồi.


Mặc kệ mấy cô nương kia

oanh tạc điên cuồng thế nào, cô thản nhiên tắt cửa sổ trò chuyện đi, bắt đầu đi

dạo trên diễn đàn. Cô thích ra vào trong diễn đàn những chuyện thần kỳ, trong

đó có một số câu chuyện kỳ lạ luôn khiến cho cô cười. Đôi khi có những câu

chuyện xuyên tạc luôn có thể kích thích suy nghĩ hiếu kỳ và dò xét của cô.


Chơi một lát, nghe thấy

tiếng gõ cửa của Ngụy Sở, Tô Nhạc đặt máy tính lên tủ đầu giường, đứng dậy mở

cửa.


Ngụy Sở đứng bên ngoài,

tay cầm một cốc sữa tươi: “Buổi tối đi ngủ sớm một chút, thức đêm không tốt cho

sức khỏe, uống sữa đi, có thể giúp ngủ ngon hơn.”


Tô Nhạc nhận lấy cốc sữa,

nhiệt độ rất vừa phải, không lạnh không nóng, cô nhìn đồng hồ trên tường, đã

mười một giờ đêm: “Anh cũng đi nghỉ sớm một chút.”


“Được, anh đi ngủ bây

giờ, sáng mai ăn trứng ốp được không, đồ ăn trong tủ lạnh không nhiều lắm, ngày

mai chúng ta cùng đi mua nguyên liệu nấu ăn nhé.” Ngụy Sở xoa xoa đỉnh đầu Tô

Nhạc, động tác này của anh dịu dàng hơn bất cứ điều gì khác.


“Vâng.” Tô Nhạc cười

cười, cầm cốc uống một ngụm sữa, nhìn Ngụy Sở đi rồi mới đóng cửa lại.


Trở lại trên giường, nhìn

màn hình máy tính còn đang phát sáng, Tô Nhạc khom lưng đóng máy tính lại, uống

hết sữa rồi nằm lên giường nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, dần dần chìm vào

giấc ngủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận