Vợ Ơi Chào Em


Con đường đá nhỏ, cây cối

um tùm, không khí dễ chịu, chim hót líu lo, nước chảy róc rách, cảnh đẹp như

vậy mà Tô Nhạc không thèm liếc mắt một cái, cô chống tay vào một cây thông, cúi

người thở dốc. Vì sao những người này chỉ nói đến chuyện chơi vui vẻ không ai

nói chùa miếu được xây trên đỉnh núi, đi bộ lên đến nơi, không chết cũng mất

nửa cái mạng.


Sáng sớm hôm sau, khi Tô

Nhạc thức dậy thì mưa đã tạnh, vì vậy, mọi người liền mang theo đồ uống, lên

núi. Nhìn từ xa, núi này không quá cao, nhưng khi thật sự đặt chân lên, cô lập

tức lĩnh hội được rằng đi chơi cũng rất cần thể lực. Cô bắt đầu hối hận vì mình

suốt ngày ở trong nhà nên thể lực không đủ tốt.


Ngẩng đầu nhìn những bậc

thang không có điểm dừng, Tô Nhạc gần như muốn rớt nước mắt. Thế này đâu phải

đi xem tượng Phật, đi xem biển mây, rõ ràng đây là tự ngược đãi!


“Này, Tô Nhạc, cố gắng

lên.” Trần Húc cầm theo một túi nước, một túi đồ ăn vặt và những thứ linh tinh

mà vẫn bước đi như bay, rất nhanh đã rút ngắn khoảng cách với Tô Nhạc, giống

như những thứ cầm trong tay không phải đồ uồng và đồ ăn vặt, mà là cuộn giấy vệ

sinh nhẹ bẫng.


Tô Nhạc liếc mắt khinh

thường, vỗ vỗ lòng bàn tay, chuẩn bị tiếp tục leo lên trên. Một bàn tay thật

đẹp đưa tới trước mặt cô, cô cũng không khách sáo, đặt tay mình vào trong lòng

bàn tay đó, sau đó lẩm bẩm: “Em giao mình cho anh đấy.” Một câu nói tùy tiện

như thế nói ra khỏi miệng đột nhiên lại biến thành cực kỳ mờ ám.


Nụ cười trên mặt Ngụy Sở

trở nên vô cùng sáng lạn, anh kéo tay khiến cho nửa người Tô Nhạc dựa trên

người mình, sau đó nói: “Cứ yên tâm giao cho anh.”


“Thảo nào đại ca không

chịu ngồi cáp treo.” Trần Húc quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng

như vậy, thầm nói: “Thật sự là không từ thủ đoạn nào.”


Bàn tay đỡ bên hông hơi

ấm ấm, thắt lưng có chút ngứa, Tô Nhạc cảm giác gò má mình nóng lên, sau đó lại

cảm thấy bước chân như bay, từng bước hướng lên trên. Cho tới khi đã nhìn thấy

hình dáng thấp thoáng của ngôi chùa, vẻ mặt Ngụy Sở vẫn không đỏ, hơi thở không

dồn dập.


Tô Nhạc đột nhiên nhớ tới

lời mẹ già nhà mình từng nói, đàn ông có đẹp trai hay không không quan trọng,

quan trọng là anh ta có thể khiêng gạo hay không. Tô Nhạc cho rằng mình có lẽ

nặng hơn bao gạo, xem ra thể lực của Ngụy Sở cũng không tệ. Điểm này, mẹ già

nhà mình chắc là thỏa mãn rồi chứ?


Ý thức được bản thân đã

suy nghĩ xa xôi, Tô Nhạc vỗ lên bàn tay đặt bên hông: “Tới rồi.”


“Em yêu, em qua cầu rút

ván.” Ngụy Sở sờ sờ chỗ bị đánh trên tay, vẻ mặt vô cùng đáng thương.


“Ngụy đại thần, mời anh

giữ gìn chút hình tượng, mấy người trong công ty anh đang ở ngay bên cạnh.” Tô

Nhạc không thèm để ý, ánh mắt đã nhằm thẳng đến một tòa tháp bằng đá ở bên

cạnh, hình dáng có chút giống tháp xá lị, hơi loang lổ, xem ra đã được xây dựng

nhiều năm. Cách đó không xa có một hòa thượng mặc áo xanh đang quét lá rụng

trên một tấm đá, Tô Nhạc nhìn cảnh tượng này, có cảm giác như mình đã xuyên qua

thời không, nhưng tiếng nói chuyện vui vẻ của mọi người ở bên cạnh nhắc cô nhớ

đây chỉ là một danh thắng mà thôi.


Vào trong chùa, bái Phật,

Tô Nhạc không đi cầu nhân duyên giống như Ngụy Sở nói hôm qua, cô cũng không

tin người đàn ông này sẽ ký thác tình yêu vào một quẻ xâm mờ ảo.


Mùi đàn hương, tiếng hòa

thượng tụng kinh, và cả phong cách kiến trúc cổ xưa, tất cả đều khiến Tô Nhạc

cảm thấy những chật vật vừa rồi thật đáng giá. Cô đứng dậy từ bồ đoàn, nhìn

những tượng điêu khắc Bồ Tát trong chùa, cảm xúc nhất thời không nói nên lời,

giống như tâm tư ổn định lại không ít.


“Đừng nhìn nữa, nếu nhìn

nữa rồi em xuất gia thật thì anh biết làm thế nào?” Ngụy Sở cầm lấy tay Tô

Nhạc, kéo cô ra khỏi chùa: “Cách đây không xa có một đài ngắm cảnh, đứng trên

đó có thể nhìn thấy biển mây, chúng ta đi xem đi.”


Cột đá điêu khắc hoa văn

tường vân, kết hợp với mây mù bốc lên từ trong núi tạo cho Tô Nhạc cảm giác

mình đã rời khỏi trần thế, mọc cánh bay lên trời thành tiên, cô dựa vào cột đá,

dưới chân là mây mù vương vất, cảm thấy mình nên là một thiên tài làm thơ, đáng

tiếc là một lúc lâu vẫn chưa nghĩ ra một bài thơ thích hợp, vì vậy cô hoàn toàn

chỉ là một người bình thường.


“Mấy năm trước anh đã tới

đây một lần.” Ngụy Sở cười ôm lấy thắt lưng Tô Nhạc: “Ngày đó trời còn đổ mưa,

đường không dễ đi, anh đứng bên ngoài chùa nghe kinh văn một lúc lâu rồi lại

đứng ở đây nhìn biển mây cả nửa ngày.”


Tô Nhạc nhướng mày nhìn

Ngụy Sở: “Không ngờ anh còn thích làm ra vẻ thanh niên nghệ sĩ như vậy, cảm

giác dầm mưa ngắm mây có lãng mạn không?”


“Khi đó anh che ô.” Ngụy

“Khi đó anh che ô.” Ngụy

Sở có chút tiếc nuối: “Lần sau anh thừa dịp trời mưa, tới thưởng thức một lần

nữa rồi sẽ nói cho em biết.”


Tô Nhạc bất nhã liếc mắt

khinh thường, hình tượng đại thần này đã hóa thành tro tàn trong lòng cô, chỉ

còn lại hai chữ đanh đá: “Hay là em tìm hai chai nước hất lên người anh để anh

tìm cảm giác nhé?”


“Chuyện này thì không

cần.” Ngụy Sở cười gượng, dời ánh mắt về phía biển mây đang cuồn cuộn, nhớ lại

tâm trạng mình khi đến đây vài năm trước, vài năm đã qua, nay tâm trạng anh đã

hoàn toàn khác.


Khi anh cho rằng đã không

còn cơ hội, bọn họ lại gặp nhau lần nữa, khi anh cho rằng chỉ có thể đứng nhìn

từ xa, mới biết được bọn họ có cơ hội để mãi mãi ở bên nhau, mặc dù con đường

theo đuổi rất khổ cực, nhưng anh cũng vô cùng thỏa mãn.


“Tô Nhạc.”


“Vâng.”


Ngụy Sở nhìn người bên

cạnh, cô không phải là một cô gái đặc biệt xinh đẹp, da nhẵn mịn trắng nõn

nhưng không phải vô cùng mịn màng, dáng người mảnh mai nhưng không uyển chuyển

như liễu, tuy thông minh nhưng không đặc biệt đến mức trăm ngàn người có một,

nhưng, một cô gái như vậy đã khiến anh rung động, khắc ghi trong lòng nhiều

năm, hiện giờ, mong ước đã thành sự thật, khiến anh có cảm giác không chân thực

không thể miêu tả bằng lời.


“Anh thích em.”


“Em biết, anh đã từng nói

rồi.” Cô gái nghiêng đầu, lộ ra cần cổ xinh đẹp.


Xem đi, cô ấy thậm chí

còn không biết thế nào là lãng mạn, thế nào là yếu đuối dựa dẫm, cũng không

biết nói những lời tâm tình dễ nghe.


Nhưng chính những khuyết

điểm và sự bình thường như vậy đã tạo nên một Tô Nhạc có một không hai. Anh vẫn

còn nhớ lần gặp gỡ đầu tiên, cô gái kia buộc tóc đuôi gà, đôi mắt lấp lánh,

cùng với vẻ mặt không hề có sự sợ hãi.


Sự đặc biệt ngay lần đầu

gặp gỡ, cộng với nhiều lần gặp lại cô bé đó, khiến cho trái tim anh dần dần

rung động, chỉ tiếc rằng gương mặt đẹp trai cùng thân phận chủ tịch hội sinh

rung động, chỉ tiếc rằng gương mặt đẹp trai cùng thân phận chủ tịch hội sinh

viên kia lại không thể khiến cô chú ý đến anh một chút.


Từ khi đó anh mới hiểu

được, dù thân phận và năng lực của mình có tốt hơn thế nữa cũng không nhất định

khiến cho mọi người đều chú ý, nếu muốn có được thứ mình muốn, chỉ có thể chủ

động bắt tay vào làm.


Không phải tất cả mọi

người đều sẽ nhìn tới người đang ở trên cao, không phải sao? Còn người đứng

trên cao, chỉ cần muốn là có thể nhìn thấy người muốn thấy.


“Anh chỉ muốn nói với em

một lần nữa thôi.” Ngụy Sở trêu đùa: “Tỏ tình ở đây chẳng phải rất lãng mạn

sao?”


Tô Nhạc vô cùng ngạc

nhiên nhìn Ngụy Sở, cô cho rằng đối phương chỉ đang nói đùa thôi, không ngờ

trong mắt anh tràn đầy sự nghiêm túc, bốn mắt nhìn nhau, xung quanh yên tĩnh

không gì sánh được, xa xa còn truyền tới tiếng tụng kinh loáng thoáng, càng

khiến Tô Nhạc cảm thấy người đàn ông trước mặt không phải đang nói lời ngon

ngọt, mà nói ra lời nói từ tận đáy lòng.


Cảm giác này rất kỳ quái,

Tô Nhạc cảm thấy trái tim mình có chút hoảng loạn, rồi lại có chút sung sướng,

quả nhiên những lời tỏ tình như thế này rất có lực sát thương. Cô dời ánh mắt,

không nhìn vào đôi mắt đẹp kia nữa: “Lãng mạn không ăn được.”


“Ừ, đúng là không thể

ăn.” Ngụy Sở gật đầu đồng ý, vươn tay kéo Tô Nhạc vào lòng, cúi đầu hôn lên môi

cô.


Cách đó không xa là thánh

địa có các hòa thượng đang tụng kinh, còn có một số lữ khách, Tô Nhạc bỗng dưng

mở to mắt, trong đầu trống rỗng.


Ngụy Sở vẫn rất dịu dàng,

giống như mưa phùn trong gió xuân, khi Tô Nhạc phản ứng lại thì chính cô đã dựa

trong lòng đối phương, thậm chí cô còn nghe thấy giọng nói ồn ào của một số

nhân viên Bách Sinh và Kim Sở.


Gương mặt, lập tức đỏ đến

mức có thể rỉ máu, cô nhấc chân giẫm lên chân Ngụy Sở, nhưng mặt lại vùi vào

trong lòng anh.


Thật mất mặt! Ngụy Sở,

tên khốn này, dám nhân cơ hội giở trò với chị đây!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận