Vợ Ơi Chào Em


Trong thời khắc mọi vật

đều tĩnh lặng này, Tô Nhạc chết lặng nhìn người đàn ông đang cầm cổ tay mình,

người này có vẻ cao hơn một mét tám, cơ thể rắn chắc, ngũ quan cân đối, mặt mày

tuấn tú, đáng tiếc ánh mắt này nhìn thế nào cũng có cảm giác đào hoa, đồ tây

trên người theo thẩm mỹ của cô thì rất vừa người, hơn nữa giá trị nhất định

không nhỏ, ít nhất cũng không phải loại một trăm tệ ba bộ bán ngoài vỉa hè. Đây

là một người đàn ông có tài có mạo, sau khi suy nghĩ ba giây, vẻ mặt Tô Nhạc

bình tĩnh chọc chọc móng vuốt bị tình nghi là đang ăn đậu hũ của mình, vội vàng

ho một tiếng, nói: “Anh là…”


“Anh Ngụy!” Lý Huyên

Nhiễm ngạc nhiên nhìn Ngụy Sở đứng bên cạnh Tô Nhạc, lại nhìn vẻ mặt ngây ra

của mọi người xung quanh, Tô Nhạc qua lại với anh Ngụy từ khi nào? Không đúng,

thẩm mỹ của anh Ngụy từ khi nào lại rớt thảm hại như thế? Để ý Tô Nhạc thì

không nói làm gì, nhưng sao lại có thể dùng cách thức cũ rích như thế để lên

sàn?


Lý Huyên Nhiễm tiện tay cầm

lấy một quả quýt bên cạnh, bình tĩnh bóc vỏ, thế giới này biến hóa quá nhanh,

cô đã già rồi.


Khi Trang Vệ nhìn thấy

Ngụy Sở cầm tay Tô Nhạc, sắc mặt biến chuyển, hắn biết Ngụy Sở, khi hắn mới vào

trường, Ngụy Sở chính là chủ tịch hội sinh viên của trường, khi đó, Ngụy Sở đã

là một nhân vật phong vân, sau này, khi Ngụy Sở đã tốt nghiệp, hắn trở thành

chủ tịch hội sinh viên, nhưng vẫn có không ít người nhắc tới Ngụy Sở.


Đối với nam sinh mà nói,

Ngụy Sở chính là đối tượng để bọn họ vừa hâm mộ vừa đố kị, nhưng trong lòng,

Trang Vệ không thích Ngụy Sở, bất cứ ai đã quen ở trên mọi người cuối cùng lại

bị so sánh với người khác, điều này làm cho người ta không vui nổi.


Tuy Tô Nhạc không nói gì,

nhưng mọi người ở đây không còn dùng ánh mắt thương hại nhìn cô nữa, mà là đủ

loại ao ước, ghen tị.


“Anh Ngụy, không ngờ lại

gặp anh ở chỗ này.” Trang Vệ đứng lên, khóe miệng luôn mỉm cười, vươn tay: “Đã

lâu không gặp, anh Ngụy vẫn phong độ như trước.”


Ngụy Sở lễ độ bắt tay với

Trang Vệ, rồi lại lễ độ hỏi: “Cậu là?”


Nụ cười trên mặt Trang Vệ

cứng đờ, hắn vào đại học A được hai tháng đã trở thành một trong những nhân vật

nổi tiếng, không ngờ tới lúc này Ngụy Sở lại hỏi trực tiếp như thế, khiến cho

hắn khó xử: “Anh Ngụy nay đã là tinh anh trong giới doanh nhân, không nhận ra

tôi cũng là chuyện thường, cho phép tôi tự giới thiệu, tôi là đàn em học dưới

anh hai khóa, tên Trang Vệ.”


“A, thì ra cậu chính là

cậu đàn em Trang đó.” Ngụy Sở buông tay Trang Vệ ra, lập tức cúi đầu nhìn về

phía Tô Nhạc: “Muốn uống gì không, anh đi lấy cho em.”


Lý Huyên Nhiễm nhét một

quả quýt vào miệng, không nhịn được cảm thán, Trang Vệ này đứng trong bọn họ

coi như có thể là một nhân tài, nhưng đứng trước mặt đàn anh Ngụy, chỉ có thể

thất bại thảm hại, nhìn sắc mặt xấu xí của Lâm Kỳ, Lý Huyên Nhiễm cười nhạt,

thật là một ả đàn bà ngu xuẩn, tạo thể diện của mình bằng đàn ông, không biết

thật là một ả đàn bà ngu xuẩn, tạo thể diện của mình bằng đàn ông, không biết

vừa mới náo loạn đã mất hết mặt mũi. Trận đấu này, cả Lâm Kỳ và Trang Vệ đều

thua đến nhục nhã. Cô lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tô Nhạc, thở dài lắc đầu,

cô vĩnh viễn không thể trông cậy vào khả năng đối phó với đàn ông của Tô Nhạc,

cho dù người đứng bên cạnh Tô Nhạc lúc này là anh Ngụy, vẻ mặt Tô Nhạc cũng sẽ

thật bình tĩnh, nói chính xác phải là vẻ mặt chết lặng.


Thật là một cô gái có

phúc mà không biết hưởng, Lý Huyên Nhiễm oán hận ăn một múi quýt.


Tô Nhạc không hiểu vì sao

nhân vật phong vân của trường này lại đột nhiên giúp mình, nhưng cô không phải

người không thức thời, cho dù lúc này không biết mục đích của đối phương, cô

cũng sẽ không làm người vừa giúp mình khó xử, cô cười cười với Ngụy Sở: “Tôi

không khát, cảm ơn.” Nói xong, cô cầm lấy túi xách của mình trên sô pha: “Mọi

người nói chuyện đi, tôi vào nhà vệ sinh một chút.”


Ngụy Sở nhìn theo bóng

lưng Tô Nhạc, để hai tay vào trong túi quần, ngồi xuống một bên của chiếc sô

pha đôi, rất nhanh đã có bạn học tới chào hỏi, trò chuyện với nhau rất vui vẻ.


“Thì ra Tô Nhạc quen biết

anh Ngụy nha.” Lâm Kỳ nửa cười nửa không nhìn Ngụy Sở đang bị bạn học vây

quanh, trong mắt có chút lo lắng, Tô Nhạc luôn luôn như vậy, bất cứ khi cô cho

rằng mình đã thắng, cô ta lại đá mình một cú thật đau.


Tô Nhạc, Tô Nhạc! Lâm Kỳ

oán hận trong lòng, đứng lên, ra khỏi phòng, đi về phía nhà vệ sinh ở bên cạnh.


Bước vào cửa nhà vệ sinh,

Tô Nhạc mới chính thức thở dài một hơn, cô nhìn chính mình trong gương, bề

ngoài tuy không quá tệ nhưng cũng không khuynh quốc khuynh thành, nếu nói Ngụy

Sở kia vừa gặp mình đã yêu, trong lòng thương tiếc nên mới giải cứu mình khỏi

cảnh khốn cùng, chi bằng bảo cô tin ngay lúc này ra cửa, mua một tấm vé số là

có thể trúng năm trăm vạn tệ.


Mở túi xách, lấy điện

thoại định gọi cho Trần Nguyệt, lại thấy Lâm Kỳ đi vào, trong không gian nhỏ

này, Tô Nhạc mặc kệ Lâm Kỳ, xoay người định đi ra.


“Tô Nhạc, chẳng trách cô

vui vẻ đá Trang Vệ như vậy, thì ra đã câu được Ngụy Sở, thật ra cô rất có thủ

đoạn.” Lâm Kỳ quay về phía gương, vừa trang điểm lại vừa nói một cách khinh

thường: “Cô luôn như thế này, ra vẻ là một người phụ nữ mạnh mẽ, bên trong thật

ra chẳng khác gì những ả đàn bà khác.”


Tô Nhạc dừng bước, buồn cười

nhìn Lâm Kỳ, khoanh hai tay trước ngực nói: “Lâm Kỳ, nếu cô vừa ý Trang vệ, vậy

chú ý cái miệng của cô nhiều một chút, cô làm trò này trước mặt Trang Vệ, không

sợ anh ta không thích cô sao?”


“Hừ.” Lâm Kỳ bỏ son môi

vào túi xách, chỉnh lại tóc: “Đàn ông thôi, ngoài mặt đều nói thích phụ nữ

thanh cao, thực ra trong lòng ai chẳng muốn nhìn phụ nữ tranh giành vì anh ta,

phụ nữ càng tranh giành vì anh ta, trong lòng anh ta càng vui vẻ. Vì sao Trang

Vệ ngoại tình, không phải vì cô quá lý trí sao, đàn ông kiểu này, phần lớn ra

vẻ tôn trọng phụ nữ, trong lòng lại hy vọng phụ nữ tranh giành tình cảm vì anh

ta, thật có sĩ diện.”

ta, thật có sĩ diện.”


Tô Nhạc nhìn Lâm Kỳ không

nói gì, cô thật không ngờ Lâm Kỳ sẽ nói ra những lời này, nhưng nhìn từ một góc

nào đó, những lời Lâm Kỳ nói không phải toàn bộ đều vô lý, tuy đối phương đang

làm thấp đi giá trị bản thân. Nhưng trên thế giới này, quả thật có những người

đàn ông thích nhìn phữ nữ tranh giành tình cảm vì họ, như vậy mới có thể chứng

minh sức thu hút của anh ta.


Lâm Kỳ thấy Tô Nhạc không

nói gì, giễu cợt cười một tiếng: “Thế nào, cô cũng hiểu là mình thua rồi?”


Tô Nhạc trừng mắt nhìn:

“Vì sao tôi phải đi tranh cướp với cô vì một gã đàn ông hư vinh như thế?”


Nụ cười trên mặt Lâm Kỳ

cứng đờ.


“Tôi có rất nhiều việc

muốn làm, vì sao phải vì một gã đàn ông không đáng giá, vô duyên vô cớ đánh mất

mặt mũi của mình.” Tô Nhạc cười cười: “Tôi nên cảm ơn cô, ít nhất không để tôi

kết hôn với Trang Vệ sau mới biết anh ta là hạng người gì, cô từ từ trang điểm,

tôi ra trước.”


Lâm Kỳ đi ra theo, nhưng

thấy Ngụy Sợ đứng cách đó không xa, giống như nhìn thấy Tô Nhạc đi ra khỏi nhà

vệ sinh, lập tức bước tới thấp giọng nói gì đó, cô đứng ở cửa toilet, sắc mặt

biến đổi vài lần. Khi cô đang chuẩn bị đi, lại thấy Trang Vệ cũng đi ra.


Tô Nhạc nhìn thấy Ngụy Sở

chỉ cảm thấy đau đầu, khi nhìn Trang Vệ lại bắt đầu cảm thấy đau dạ dày, cô gật

đầu với hai người, tuy hiện giờ cô đã chia tay với Trang Vệ, nhưng tại hoàn

cảnh này cũng phải duy trì biểu hiện hữu nghị.


Ngụy Sở nhìn thấy Trang

Vệ đi ra liền bước một bước đứng bên cạnh Tô Nhạc, vừa khéo lại đứng ở bên trái

Tô Nhạc, rất có cảm giác bảo vệ. Chỉ là cử động này khiến cho Trang Vệ dừng

bước.


“Tô Nhạc.” Trang Vệ nhìn

Ngụy Sở một cái: “Chúng ta nói chuyện riêng đi.”


Nụ cười của Tô Nhạc khi

nghe đến lời này của Trang Vệ đã không duy trì được nữa: “Tôi không biết giữa

hai chúng ta còn gì để nói nữa, Trang Vệ, bạn gái anh ở ngay phía sau tôi, có

gì anh nói với cô ta đi.”


Trang Vệ liếc nhìn Lâm Kỳ

đứng cách đó vài bước, thu lại tầm mắt, tự giễu nói: “Em luôn như thế, lý trí

đến mức làm cho người ta tự động rút lui, rốt cuộc một người thế nào mới có thể

khiến em bằng lòng thay đổi chính mình.”


Tô Nhạc nghe vậy không

khỏi cảm thấy vô cùng buồn cười, ngày đó, khi Trang Vệ theo đuổi cô đã nói rất

thích tính kiên cường của cô, rất thích sự lý trí của cô, hôm nay, khi tình cảm

hai người có vấn đề, anh ta quay lưng tìm người phụ nữ khác, lý do lại giống

như năm đó, bởi vì cô quá lý trí?


“Một người thật sự tốt

với cô ấy sẽ không nỡ để cô ấy thay đổi bản thân.” Ngụy Sở không hề cảm thấy

đứng ở đây nghe hai người nói chuyện là sai, cũng không hề cảm thấy xấu hổ khi

cắt ngang hai người: “Cả ngày chỉ muốn người khác thay đổi vì mình, đó là ích

kỷ, không phải là yêu.”


Tô Nhạc híp mắt giống như

đang đánh giá Ngụy Sở cẩn thận, bề ngoài người này rất bảnh bao, vì sao lại

thích nhúng tay vào chuyện người khác, cô cảm thấy vô cùng bất mãn khi Ngụy Sở

nói tranh lời mình định nói: “Này, tốt xấu gì anh cũng phải để tôi nói một câu

chứ.”


Ngụy Sở nghe vậy cúi đầu

cười cười với Tô Nhạc, cười như trăm hoa đua nở, vẻ mặt đầy sắc xuân.


Tô Nhạc không nhìn gương

mặt đủ khiến hàng ngàn phụ nữ động lòng kia, liếc mắt về phía Trang Vệ, vô cùng

bình tĩnh, vô cùng lý trí mở miệng nói: “Xin lỗi, Trang Vệ, tôi nghĩ có một

việc anh chưa rõ ràng, tại thời điểm anh ôm người phụ nữ khác, chúng ta đã chia

tay rồi, tính cách tôi thế nào, không cần anh đánh giá. Tô Nhạc tôi dựa trời,

dựa đất, dựa vào chính mình, nhưng chưa từng có một ngày nghĩ rằng cần có anh

mới có thể sống sót, tôi thấy anh suy nghĩ quá nhiều rồi.” Nói xong, cô không

nhìn vẻ mặt tái mét của Trang Vệ, lộp cộp giẫm giày cao gót, ung dung bỏ đi.


Ngụy Sở chờ Tô Nhạc đi xa

mới không chút cảm xúc liếc nhìn Trang Vệ, nhấc chân đuổi theo.


“Vệ, chúng ta cùng vào

đi, buổi liên hoan sắp bắt đầu rồi.” Lâm Kỳ cười tươi đẹp ôm lấy cánh tay Trang

Vệ: “Vừa rồi em còn đặc biệt bảo mấy bạn học gọi mấy món anh thích ăn, để anh

nếm thử món ăn ở đây thế nào, nếu ngon, sau này chúng ta sẽ trở lại.”


Trang Vệ liếc nhìn Lâm

Kỳ, không nói gì, chỉ xoay người đi vào phòng. Hắn cũng lười nói cho Lâm Kỳ,

chỗ này chẳng phải chỗ ngon lành gì. Nếu là Tô Nhạc tuyệt đối sẽ không nói như

vậy, nghĩ đến Tô Nhạc, sắc mặt hắn lại khó nhìn.


Lâm Kỳ giống như không

nhìn thấy vẻ mặt Trang Vệ, vẫn dựa đầu trên vai hắn, chỉ là, bàn tay cầm túi

xách nắm chặt lại.


Khi sắp bước vào phòng,

Tô Nhạc thấp giọng nói lời cảm ơn với Ngụy Sở: “Anh Ngụy, hôm nay cảm ơn anh đã

giải vây.”


Ngụy Sở cười ấm áp:

“Không cần, em là đàn em của anh, đây là chuyện nên làm.”


Tô Nhạc yên lặng đẩy cửa

phòng, nhìn mười mấy người cả trai lẫn gái ăn mặc chỉnh tề trong phòng, lại

quay đầu nhìn Trang Vệ và Lâm Kỳ phía sau, lẽ nào trong mắt đàn anh Ngụy, những

người này là củ cải?


Trong giờ khắc này, Tô

Nhạc có một loại ảo giác đặc biệt vô nghĩa, cô cảm thấy áp lực tăng gấp nhiều

lần.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận