Vợ Ơi Chào Em


Ngụy Sở đi tới trước mặt

Tô Nhạc, ngồi xuống lo lắng hỏi: “Em có sao không?”


“A.” Tô Nhạc hít sâu một

hơi, nước mắt lưng tròng nhìn Ngụy Sở, không phải vì cô khóc mà vì quá đau,

tuyến lệ tự động tiết ra chất lỏng: “Đại ca Ngụy Sở, lần sau nếu anh còn gặp gỡ

nhân vật nguy hiểm như thế nữa nhớ báo cho em biết trước một tiếng để em đi

đường vòng.”


Thấy Tô Nhạc đau đến mức

mặt mày nhăn nhó, Ngụy Sở đau lòng vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Nhạc: “Anh

đưa em tới bác sĩ.”


“Chỉ là chuyện nhỏ thôi,

không cần.” Tô Nhạc đứng lên, đầu còn hơi choáng, người phụ nữ đứng cách đó ba

bước giơ tay lên định tát xuống đã bị người đàn ông kia cản lại.


“Trầm Khai, nhiều năm nay

nhà họ Lưu cho ông bao nhiêu lợi lộc, tự ông nhìn lương tâm mình mà tính đi.”

Lưu Phân vừa lau nước mắt vừa chỉ trích: “Con cái đều sắp tốt nghiệp đại học

rồi, ông còn nhắc đến cái gì Nữu Nữu, hiện giờ ông là chồng tôi, ông có hiểu

hay không!”


Tô Nhạc đồng cảm liếc

nhìn Ngụy Sở, may mà tầng này không có nhiều nhân viên, nếu không không biết đã

có bao nhiêu người vây xem, đầu năm nay, phim truyền hình về luân lý gia đình

tuy không ăn khách nhưng trong cuộc sống hiện thực vẫn có không ít người thích

xem trò cười.


“Lưu Phân, bà đừng ăn nói

vô lý như thế có được không. Tôi và Tô Nguyễn Tú đã ly hôn nhiều năm, mấy năm

nay tôi cũng không trở lại thăm bọn họ, thậm chí cả một chút tiền cũng chưa từng

gửi tới, rốt cuộc bà còn chuyện gì bất mãn, cái gì gọi là dựa vào nhà họ Lưu

các người, năm đó, khi tôi kết hôn với bà, nhà máy của nhà họ Lưu mới được bao

nhiêu, hôm nay nhà họ Lưu có công xưởng lớn như vậy là nhờ công lao của ai, bà

có thể không làm loạn một ngày hay không?!” Bất kể loại đàn ông gì, một khi đã

bị vạch trần hết mặt mũi, sắc mặt đều không tốt: “Lúc nào bà cũng trách móc Tô

Nguyễn Tú, ngoại trừ có tiền, bà có gì hơn cô ấy?!”


“Đúng, tôi không có gì

hơn cô ta, nhưng không phải ông cũng vứt bỏ cô ta và con gái để đi theo tôi đấy

sao?” Lưu Phân cười tức giận: “Ông tưởng ông tốt lắm chắc, nếu Lưu Phân tôi

không biết xấu hổ, vậy Trầm Khai ông chính là một tên cầm thú.”


Tô Nhạc nghe hai người

tranh cãi, trong đầu nổ oành một tiếng, lập tức, ngay cả bàn tay ấm áp đang xoa

chỗ đau cho mình cũng không cảm nhận được nữa. Trầm Khai, Tô Nguyễn Tú, nếu đặt

tên hai người này ở nơi khác nhau, cô còn có thể nghĩ rằng đó là trùng hợp,

nhưng khi gộp hai cái tên này lại, còn nhắc tới ly hôn, con gái, Tô Nhạc đã

hiểu, trong vở kịch luân lý gia đình chán ngắt này, cô từ một người đứng xem đã

biến thành người tham dự.


Tức giận? Không phải

không có, nhưng cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng. Nhìn cuộc sống

thấp kém của người đàn ông này sau khi vứt bỏ vợ con, lại nghĩ tới người mẹ lúc

nào cũng nhàn nhã rong chơi của mình, Tô Nhạc đột nhiên cảm thấy buồn cười,

hiện giờ người đàn ông này xuất hiện cũng có tác dụng gì?

hiện giờ người đàn ông này xuất hiện cũng có tác dụng gì?


Dùng cuộc sống tầm thường

của ông ta để làm nền cho cuộc sống tốt đẹp của mẹ cô hay sao?


“Bà câm miệng cho tôi!”

Trầm Khai đã hoàn toàn nổi giận, chuyện này bị công khai rõ ràng như vậy, ông

không còn chút thể diện nào nữa.


“Dựa vào cái gì mà bắt

tôi câm miệng, tôi cứ nói, Tô Nguyễn Tú là một ả đàn bà vô dụng, chỉ có thể

sinh con gái, ngay cả con trai cũng không sinh được!”


“Ba!” Một tiếng bạt tai

vừa giòn vừa vang, khắp tầng lầu đều có thể nghe thấy, tiếng người phụ nữ gào

thét đã không còn, tiếng người đàn ông rống lên giận dữ cũng biến mất.


Người ra tay không phải

Trầm Khai, mà là Tô Nhạc vẫn đứng bên cạnh.


Tô Nhạc mặt lạnh nhìn

người phụ nữ đang khóc trôi cả lớp trang điểm trước mặt, giọng nói lạnh như

băng: “Bà và người đàn ông vô trách nhiệm này đến với nhau, mẹ tôi không chửi

không mắng, bởi vì mẹ tôi có phong độ, cũng bởi vì mẹ tôi căm ghét loại đàn ông

thế này. Các người kết hôn, không chi trả phí nuôi dưỡng tôi, mẹ tôi không nói

một câu, bởi vì mẹ tôi có khả năng nuôi nấng tôi rất tốt. Các người đã vô sỉ

như thế, mẹ tôi cũng có thể không nhìn các người, hôm nay bà có tư cách gì để

mắng chửi mẹ tôi, hay vì bà đã là một người phụ nữ không còn liêm sỉ nên mới có

thể nói năng khó nghe như thế?”


Tô Nhạc đột nhiên hỏi vặn

khiến cho Lưu Phân không kịp phản ứng, bà ta chỉ ngây người ôm một bên mặt bị

đánh, gương mặt vì lớp trang điểm bị méo mó mà xấu xí không nói nên lời.


“Cô là… Nữu Nữu?” Một

chút tự tôn cuối cùng của Trầm Khai dường như cũng không còn, ông ta nhìn Tô

Nhạc, toàn thân như bị sét đánh, chỉ trong nháy mắt giống như đã già đi mười

tuổi.


Tô Nhạc quay đầu nhìn về

phía Trầm Khai, vẻ mặt hờ hững, không có sự oán giận như nữ diễn viên trong

phim truyền hình nhìn thấy người cha đã phản bội mẹ mình, bởi vì trong cuộc đời

này của cô vốn không có một chút ký ức về người đàn ông này, mà mẹ cô cũng là

một người phụ nữ thông minh, chưa bao giờ nói với con gái rằng bà đã bị ông ta

vứt bỏ, cũng không vì lí do gì mà bà phải nói như thế. Mẹ chỉ dạy cô làm thế

nào để sống thật tốt.


Đối với người đàn ông này

mà nói, cuộc sống hiện tại đã là một dạng báo ứng, vì tiền tài mà vứt bỏ vợ

con, kết quả mỗi ngày sống mà không có lòng tự tôn, bên cạnh còn có một người

phụ nữ như vậy, ông ta đã ở trong hoàn cảnh này, cô còn muốn thế nào nữa? Dù

sao đối với cô, người này cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.


“Tô Nhạc?” Ngụy Sở thật

sự không ngờ mọi chuyện lại chuyển biến như phim thế này, anh nhìn Tô Nhạc đang

đứng im lặng, nhớ tới tính cách nhanh nhẹn thường ngày của cô, và cả những nữ

chính tính cách kiên định dưới ngòi bút của cô, anh không khỏi cảm thấy đau

chính tính cách kiên định dưới ngòi bút của cô, anh không khỏi cảm thấy đau

lòng, chỉ là, chuyện này không có chỗ cho anh nhúng tay vào.


“Cô là con gái Tô Nguyễn

Tú?!” Lưu Phân phản ứng lại, ánh mắt nhìn Tô Nhạc đã tràn đầy thù hận, nhớ tới

vừa rồi ai đã cho mình một cái tát, bà ta mất lý trí mà nhào tới.


Một cái tát còn chưa vung

lên, Tô Nhạc đã rơi vào một vòng tay ấm áp, còn Lưu Phân cũng bị Trầm Khai đẩy

ngã trên mặt đất.


“Bà thôi đi có được

không!” Trầm Khai nhìn Lưu Phân còn đang quỳ rạp trên mặt đất: “Nếu bà còn tiếp

tục làm loạn, chúng ta lập tức ly hôn!”


“Ông muốn ly hôn với

tôi…” Lưu Phân như một quả bóng xì hơi nhìn Trầm Khai: “Bây giờ ông lại nói

muốn ly hôn với tôi?”


Trầm Khai quay đầu nhìn

Tô Nhạc được Ngụy Sở bảo vệ trong lòng, im lặng không nói gì.


Vừa rồi khi Lưu Phân giơ

tay lên định đánh, chính Tô Nhạc còn chưa kịp phản ứng, thật không ngờ rơi trên

người mình không phải một cái tát mà là một lồng ngực rộng rãi, ấm áp. Mùi

hương vô cùng thuần khiết, còn mang theo hương chanh phảng phất, khiến cô thoải

mái nói không nên lời.


Trần Húc không ngờ mọi

chuyện lại đột nhiên biến thành thế này, anh nhìn Ngụy Sở một chút, rồi lại

nhìn Lưu Phân ở bên cạnh, ấn vào đường điện thoại nội tuyến gọi bảo vệ.


“Nữu Nữu.” Trầm Khai chưa

từng nghĩ rằng khi đứng trước mặt con gái ruột của mình, ông nhất thời không

biết nói gì, đành phải ngập ngừng nói: “Những năm gần đây con sống có tốt

không?” Nghĩ tới dáng vẻ, cử chỉ của Tô Nhạc, hôm nay cô còn đại diện cho Bách

Sinh tới bàn chuyện hợp tác với Kim Sở, và cả vẻ che chở của Ngụy Sở đối với

cô, Trầm Khai dần dần hiểu ra trong lòng, con gái ông là một đứa trẻ có tiền

đồ.


“Việc này không liên quan

tới ông.” Tô Nhạc hờ hững mở miệng: “Ông Trầm, về phần nuôi dưỡng, ông không hề

có bất cứ trách nhiệm nào, vì vậy, ngoại trừ chúng ta là bố con trên sinh lý,

cho dù trên phương diện pháp luật, tôi cũng không cần gọi ông là bố. Mặt khác,

sau này nhờ ông và vợ ông không nên dùng từ ngữ để vũ nhục mẹ tôi, nếu không

tôi sẽ khởi tố các người tội phỉ báng, tôi nghĩ tôi sẽ không thua vụ kiện này

trên tòa.”


Nói xong, Tô Nhạc xoay

người nhìn về phía Ngụy Sở: “Anh giúp em đưa cho ông Trầm đây mười vạn tệ.”

Ngay sau đó, cô lại quay đầu nhìn về phía Trầm Khai: “Khi tôi vừa ra đời ông đã

ra ngoài làm ăn, sau đó không lâu lại ly hôn với mẹ tôi. Trong lúc đó ông có

gửi về nhà một nghìn tệ, số tiền này coi như tiền sữa bột cho tôi. Khi đó vật

giá không giống bây giờ, hiện giờ tôi gửi lại ông mười vạn tệ, cho dù tính toán

thế nào cũng không coi là thiệt thòi cho ông.”


Ngụy Sở gật đầu với Trần

Ngụy Sở gật đầu với Trần

Húc một cái, Trần Húc lập tức lấy ra một chi phiếu mười vạn tệ đưa cho Tô Nhạc.

Tô Nhạc dùng hai ngón tay kẹp lấy tờ chi phiếu, nhét vào tay Trầm Khai: “Từ nay

chúng ta không còn nợ nần nhau thứ gì nữa.”


Trầm Khai nhìn tờ chi

phiếu mười vạn, gương mặt đỏ bừng, nhưng không nói gì phản bác.


Ngụy Sở nắm lấy vai Tô

Nhạc, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tổng giám đốc Trầm, Kim Sở chúng tôi sẽ không hợp

tác với ông chủ như ông, mời ông đi tìm người khác.”


Tô Nhạc không thèm liếc

mắt nhìn Trầm Khai, xoay người bước về phía phòng làm việc của Ngụy Sở, Ngụy Sở

thấy vậy liền đi theo, để lại Trần Húc thu dọn tàn cuộc.


Nghĩ tới những loại cực

khổ mà mẹ con Tô Nhạc đã phải trải qua, Trần Húc nhìn Trầm Khai một cách khinh

thường, thủng thẳng nói: “Tổng giám đốc Trầm và phu nhân của ngài mau trở về

đi, một người cha như ngài thật sự để vãn bối chúng tôi xem đủ rồi.”


Vẻ mặt Trầm Khai lại càng

khó xử, nhưng ngoại trừ nghe theo cũng không còn biện pháp nào khác, ông ta

nhìn cánh cửa văn phòng tổng giám đốc đang đóng chặt, thấp giọng nói: “Là tôi

có lỗi với mẹ con bọn họ.” Nói xong, ông ta trả lại mười vạn tệ cho Trần Húc.


Trần Húc không nhận mà

nói: “Nếu tổng giám đốc Trầm không cần mười vạn tệ này có thể ném vào thùng

rác, tuy Tô tiểu thư cũng không dư dả, nhưng mười vạn tệ này vẫn có thể tự làm

ra. Cho dù Tô tiểu thư không có mười vạn tệ này, trong mắt tổng giám đốc của

chúng tôi, số tiền này cũng không đáng là gì, chúng tôi đã xuất ra ngoài, sẽ

không nhận lại.”


Những người bình thường

càng nhã nhặn, đôi khi nói lại càng khó nghe, Trần Húc chính là một người như

thế, anh nhìn sắc mặt Trầm Khai hết đỏ lại trắng, hết trắng lại hồng, cũng chỉ

ung dung đẩy kính mắt lên mũi.


Trầm Khai buồn bã cúi

đầu, xoay người đi về phía thang máy, bóng lưng thoạt nhìn có vẻ rất cô đơn,

mệt mỏi.


Trần Húc hạ tầm mắt cười

nhạt, nếu sớm biết sẽ thế này, năm đó không biết ông ta sẽ làm gì.


Không lâu sau, Lưu Phân

đang khóc sướt mướt cũng được bảo vệ rước ra ngoài, Trần Húc xoay người nhìn

cửa phòng tổng giám đốc đang đóng chặt, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không

đẩy cửa đi vào.


Nếu đại ca có thể nhân cơ

hội này để tăng tốc, kéo gần khoảng cách với Tô Nhạc thì cũng là một chuyện

tốt.


Chỉ là, có một người cha

như vậy, tuổi thơ của Tô Nhạc cũng coi như bất hạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận