Vợ Ơi Chào Em


Sau khi chuyển nhà, nhân

viên mới Tô Nhạc bắt đầu chăm chỉ đi làm, thỉnh thoảng gặp được Ngụy Sở tiện

đường lại đi nhờ một đoạn, cuộc sống vô cùng thỏa mãn.


Trong một buổi hoàng hôn

mây thưa gió nhẹ, Tô Nhạc cùng đồng nghiệp tan tầm đi ra khỏi công ty, sau đó

bắt gặp một chiếc xe thể thao sáng bóng trước cửa công ty. Chủ nhân của chiếc

xe cô đã quen biết nhiều năm, vừa nhìn thấy người này xuất hiện, đầu cô lại bắt

đầu nhói nhói đau.


“Tô Nhạc, cậu sao vậy?”

Đồng nghiệp nhận ra cô không ổn, quan tâm hỏi: “Trong người khó chịu à?”


“Không có gì.” Tô Nhạc

cười cười với đồng nghiệp, chia tay cô ấy xong, Tô Nhạc lẫn trong đám người vừa

tan tầm khác, đi ra khỏi cửa công ty, về phần người đứng ở cửa, cô không thèm

liếc mắt nhìn lấy một cái.


Về tới nhà, cô tùy tiện

nấu một bát mỳ ăn qua loa rồi lập tức mở máy đánh chữ, mấy ngày nay đi làm, tốc

độ đăng chương mới đã phải chậm xuống, trong đầu đã có cốt truyện ban đầu, tốc

độ viết ra cũng coi như nhanh.


Viết được một đoạn, cô

đứng dậy rót một cốc cà phê, vừa uống vừa nghĩ nội dung tiếp theo. Cô luôn luôn

không biết cách xử lý tâm lý nhân vật một cách mềm mại, đây là khuyết điểm

trong những sáng tác của cô. Cô thích sáng tác, nhưng lại không thích viết ra

những cô gái dịu dàng như nước, nữ chính dưới ngòi bút của cô có tàn nhẫn, có

nhạy bén, thậm chí có người giỏi tính kế, duy nhất chỉ thiếu cô gái si tình.


Khi còn nhỏ, bố cô đã cầm

tiền mà bố mẹ cô cùng kiếm được bỏ đi cùng người phụ nữ khác, mẹ cô khóc xong

đã kiên cường đứng dậy. Đồng thời cũng nói cho cô biết, nước mắt của phụ nữ

ngoại trừ khiến cho người ta thương hại thì chẳng có tác dụng nào hết.


Có hơi sức chờ một người

đàn ông phạm sai lầm quay đầu, vì sao không có dũng khí đứng lên, cho dù sống

kham khổ cũng không đánh mất chính mình. Cô tin trên đời có tình yêu, nhưng

không dễ dàng tin vào nó, vì vậy, Trang Vệ chỉ làm cô thất vọng mà không làm cô

tuyệt vọng.


Vì một người đàn ông mà

tuyệt vọng với tình yêu trong tương lai của mình, đó là người phụ nữ ngu ngốc.

Gặp phải thất bại trong tình yêu mà không rút được kinh nghiệm, đó là người phụ

nữ thất bại.


Uống một ngụm cà phê,

nhìn những đốm sáng của ánh đèn ngoài cửa sổ, giữa đàn ông và phụ nữ không có

sự khác biệt, đàn ông muốn cả tình yêu và sự nghiệp, phụ nữ cũng có thể. Yêu

một cách lý trí dù sao cũng tốt hơn yêu bằng cảm tính, nóng bỏng thiêu đốt tất

cả, cuối cùng chỉ còn lại một đống tro tàn.

cả, cuối cùng chỉ còn lại một đống tro tàn.


Đặt cốc cà phê xuống, lại

đánh một đoạn chữ, lúc này chuông điện thoại vang lên, cô tiện tay cầm lấy điện

thoại trên bàn máy tính mở ra, ánh mắt vẫn dán vào trên WORD xem có lỗi chính

tả nào hay không.


“A lô, tôi là Tô Nhạc,

xin hỏi ai vậy?.”


“Tô Nhạc, là anh.”


Tay phải đặt trên bàn

phím của Tô Nhạc hơi ngừng lại, rồi dứt khoát thu về: “Trang Vệ, anh có chuyện

gì à?” Vị đại thiếu gia này gần đây cô đơn quá à?


Đầu kia điện thoại im

lặng một lát, sau đó tiếp tục vang lên giọng nói quen thuộc: “Anh và Lâm Kỳ

chia tay rồi.”


“Vậy sao?” Tô Nhạc dựa

vào lưng ghế mềm mại, trong lòng thầm khen ngợi cái ghế dựa này thật thoải mái,

mỗi khi đánh chữ mệt mỏi dựa vào, cái lưng cứng ngắc đều thả lỏng ra, không

biết Ngụy Sở mua ở đâu. Cầm cốc lên uống một ngụm cà phê, tâm trạng cô vẫn

không được tốt lắm, không biết Trang Vệ còn muốn gì.


Đôi khi đàn ông diễn trò

còn hay hơn bất cứ bộ phim nào, nếu đối phương đã muốn diễn trò miễn phí cho cô

xem thì cô cũng không nên từ chối.


Trang Vệ không nhận được

phản ứng của Tô Nhạc, đành phải tiếp tục mở miệng nói: “Gần đây em khỏe không?”


“Rất khỏe.” Tô Nhạc

nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như thế có tính là khác người không?


Đầu bên kia điện thoại

tiếp tục yên lặng, Tô Nhạc không muốn biết mục đích của Trang Vệ, nhưng cũng

không cắt ngang thời gian trầm tư của đối phương, cô là một cô gái có lễ độ.


“Tô Nhạc, vì sao chúng ta

lại lâm vào bước đường này?” Trong giọng nói của Trang Vệ có nỗi tiếc nuối, còn

có nỗi nhung nhớ.


Bàn tay cầm cốc cà phê

của Tô Nhạc siết chặt, khóe miệng lập tức lộ ta một nụ cười trào phúng: “Có lẽ

vì tôi không tốt chăng.”


Bên kia một lúc lâu không

có tiếng động, vẻ trào phúng trên nụ cười của Tô Nhạc càng ngày càng rõ.


“Anh thật sự rất thích

em…”


Đối phương còn nói rất

nhiều, Tô Nhạc lại không nói gì, cô đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ, nhìn thế giới

bên ngoài, ánh mắt sâu như hồ nước.


“Thậm chí anh còn nghĩ

chờ em đi công tác về sẽ cầu hôn, vậy mà…”


“Vậy mà anh lại không kìm

lòng được, lên giường với người phụ nữ khác.” Tô Nhạc vươn ngón tay chạm lên

cửa sổ thủy tinh, xúc cảm trên mặt thủy tinh làm nỗi tức giận vốn âm ỉ trong

lòng chậm rãi giảm xuống: “Trang Vệ, hai chúng ta đã bên nhau ba năm, tính cách

tôi thế nào, chẳng nhẽ anh còn không biết, chúng ta không còn khả năng nữa.”


“Đúng vậy, em luôn mạnh

mẽ đến mức khiến cho người ta quên mất em là một người phụ nữ…”


“Vì vậy, anh cũng hận

điểm ấy của em, làm cho người ta không cách nào nắm bắt được, thiếu đi vài phần

kiên định.”


“Nếu anh muốn sự kiên

định, anh có thể cõng một tảng đá trên người, trọng lượng đủ, có người trộm mất

cũng phát hiện được, anh muốn mang nó đi đâu nó đều không phản đối.” Tô Nhạc

nhíu mày: “Tôi còn có chuyện phải làm, không có việc gì thì tôi ngắt máy đây.”


“Tạm biệt.” Trang Vệ nghe

giọng nói vội vàng từ đầu bên kia điện thoại, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn sáng trên

một tầng lầu, cười khổ cất điện thoại, xoay người lên xe, nhưng trong khi xoay

người lại nhìn thấy một người thật sự không muốn thấy.


Ngụy Sở cũng nhìn thấy

Trang Vệ, anh nhìn tầng lầu Tô Nhạc ở, rồi lại liếc nhìn Trang Vệ, đối diện với

ánh mắt lạnh buốt của đối phương, không biết có nên nói cho cậu ta một việc hay

không.


Trang Vệ thấy dáng vẻ

muốn nói lại thôi của anh, rồi nhìn bữa ăn khuya trong tay anh: “Anh muốn nói

gì, khoe khoang sao?”


“Không.” Ngụy Sở nghiêm

túc lắc đầu, rồi lại nghiêm túc nói: “Tôi chỉ muốn nói cho cậu, ở đây không thể

đỗ xe, hơn nữa gần đây có mắt điện tử, có lẽ cậu đã bị bắn hóa đơn phạt.”


Biểu cảm của Trang Vệ đổi

tới đổi lui: “Cảm ơn đã nhắc nhở.” Sau đó xoay người lên xe, nhấn ga rời đi.


Ngụy Sở nhìn chiếc xe thể

Ngụy Sở nhìn chiếc xe thể

thao đã đi xa, cười tủm tỉm đáp lại một câu: “Không cần khách khí.”


Anh bước nhanh hơn đi qua

cổng tiểu khu, bánh sủi cảo chay này không thể ngâm quá lâu, nên đưa lên sớm

một chút thì tốt hơn.


Tô Nhạc vừa tìm lại được

cảm hứng bị Trang Vệ cắt đứt thì chuông cửa lại vang lên, cô nhìn đồng hồ trước

mặt, đã tám giờ tối, ai đến vào lúc này? Đi tới cửa phòng khách, nhìn qua mắt

mèo, thấy đàn anh họ Ngụy đẹp trai ngời ngời đang cầm một chiếc cặp lồng giữ

ấm, hình tượng này nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.


Cô mở cửa để người bên

ngoài vào phòng: “Anh Ngụy, sao anh lại tới đây?”


“Vừa rồi làm quá nhiều

sủi cảo chay, nghĩ lại thấy em ở gần nhất nên mang tới cho em.” Ngụy Sở tự động

đi về phía bàn ăn, mở nắp cặp lồng giữ ấm ra: “Em đã ăn chưa?”


Nhớ tới bát mì chưa động

được mấy đũa kia của mình, lại ngửi thấy mùi sủi cảo thơm ngon, Tô Nhạc chắc

chắn lắc đầu: “Còn chưa.” Nói xong, cô đi vào phòng bếp cầm ra hai đôi đũa:

“Cùng ăn nhé?”


“Cũng tốt, dọc đường tới

đây anh cũng đói bụng rồi.” Ngụy Sở gật đầu: “Anh vào bếp lấy xì dầu.”


Tô Nhạc chết đứng trợn

mắt nhìn theo Ngụy Sở đang đi vào bếp, cô tưởng Ngụy Sở chưa ăn, không ngờ Ngụy

Sở đã ăn rồi lại đói bụng.


Lái xe chưa tới năm phút

đã đói bụng?!


Thì ra khả năng tiêu hóa

của vị đàn anh này cũng rất mạnh, liên tưởng loại động vật nào đó có dạ dày to

kết hợp với gương mặt tuấn tú kia của Ngụy Sở, Tô Nhạc cảm thấy hình tượng đại

thần Ngụy Sở trong suy nghĩ của cô lại sụp đổ mất một mảng.


Ngụy Sở ở trong bếp vừa

lấy xì dầu vừa cảm thấy may mắn vừa rồi mình chỉ ăn hai cái đã tới đây, cũng

không phải thật sự ăn không vào nữa.


Anh nhìn vị trí để các

loại gia vị, quả nhiên lần trước giúp Tô Nhạc dọn dẹp phòng bếp là rất có lợi,

ít nhất anh cũng quen thuộc mọi thứ ở đây.


Chiêu thức tận dụng mọi

thứ này đúng là hữu dụng, đại thần Ngụy Sở cảm khái nghĩ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận