Vợ Ơi Chào Em


Sáng thứ hai, khi Tô Nhạc

xuống lầu thì Ngụy Sở đã chờ ở dưới, trong tay cô cầm một ổ bánh mì và một hộp

sữa, cô nhìn Ngụy Sở có chút ngạc nhiên: “Anh Ngụy, anh đến sớm vậy, vì sao

không gọi điện cho em, để anh chờ thế này thật ngại.”


“Không có gì, anh cũng

vừa mới tới.” Ngụy Sở xem đồng hồ, bảy giờ bốn mươi, còn dư thời gian đến công

ty, anh nhìn bánh mì khô quắt trong tay Tô Nhạc: “Lên xe đi.”


Tô Nhạc ngồi lên xe, Ngụy

Sở đưa cho cô một cái túi, bên trong có bốn cái bánh trứng và một cốc trà sữa

nóng: “Anh nghe nói con gái thường thích ăn những thứ này, không ngờ em đã mua

bữa sáng, ăn thêm một chút nhé?”


Tô Nhạc nhìn ánh mắt chân

thật của Ngụy Sở, cười nhận lấy: “Cảm ơn.” Tính cách của đàn anh họ Ngụy này có

phải quá nhiệt tình rồi không, nghĩ đến mấy tin nhắn có hình mặt cười đêm qua,

cô cắn một miếng bánh trứng, mùi vị thật sự không tệ: “Thật ra bánh bao của cửa

hàng gần đây cũng không tệ.”


Những thứ như bánh trứng

này cô không ăn thường xuyên. Thói quen sinh hoạt của cô giống phần lớn mọi

người, ăn cơm trắng cải muối cũng được, ăn sườn xào chua ngọt cũng không sao,

buổi sáng, thong thả thì uống bát cháo, ăn bánh bao, vội thì chỉ ăn một cái

bánh bao khô khốc, nhàn hạ thì cùng bạn bè đi ăn lẩu tự chọn, những thứ như cơm

Tây, khi không cần ăn thì sẽ không ăn, thứ nhất là vì ăn không đủ no, thứ hai

vì quá đắt, thứ ba vì cũng chẳng ngon bằng cơm Trung.


“Vậy lần sau anh mua bánh

bao cho em nhé?” Ngụy Sở cười.


“Ấy… Không cần.” Tô Nhạc

ăn xong một chiếc bánh trứng, uống một ngụm trà sữa: “Đàn anh à, anh đừng săn

sóc em như thế, nếu không sau này anh có bạn gái, em sẽ không quen được.” Hơn

nữa, em còn sẽ tự mình đa tình nữa.


Ngụy Sở cười cười, không

tiếp tục câu chuyện mà chỉ hỏi: “Khi nào thì em chuyển tới?” Hôm qua, sau khi

đưa Tô Nhạc về đến nhà, anh lập tức gọi điện cho thợ hôm nay đến lắp một bộ đồ

điện gia dụng, hiện giờ sai nhân viên công ty mình đến quét dọn hẳn vẫn còn

kịp.


“Cuối tuần này đi, khi đó

được nghỉ có thời gian, mấy hôm tới em cũng sẽ tìm cơ hội nói với Trần Nguyệt.”

Nếu biết cô muốn chuyển ra ngoài, Trần Nguyệt nhất định sẽ ca cẩm đến nửa ngày.


“Được, đến lúc đó anh tới

giúp em dọn đồ.”


Nếu Ngụy Sở đã nói như

vậy, Tô Nhạc chỉ có thể liên tục nói cảm ơn, trong lòng hạ quyết tâm phải tìm

cơ hội mời Ngụy Sở ra ngoài ăn một bữa, người ta bận như vậy còn đến giúp mình,

trong nhà cái gì cũng đầy đủ, ngay cả tiền thuê nhà cũng rất thoải mái, mình đã

kiếm được một món hời to rồi.


Nhưng nghĩ lại cái nhân

bánh này cô vẫn nuốt không trôi, lẽ nào vì trước giờ cô không có số được lợi

nên mới cảm thấy lo sợ bất an với những thứ từ trên trời rơi xuống này?


Tới công ty báo danh, làm

quen với công việc, chậm rãi làm việc chung với đồng nghiệp, không nên đắc tội

với đồng nghiệp cùng phòng, cũng không nên bàn chuyện thị phi, chỉ cần nói ra,

sẽ có khả năng đến tai người khác. Văn hóa văn phòng là một bộ môn cao thâm, Tô

Nhạc không thể hiểu rõ tất cả, nhưng vẫn nhớ kỹ những quy tắc khi làm việc ở

văn phòng.


Ma mới không thể vượt mặt

ma cũ, nhưng lấy lòng ma cũ cũng phải có mức độ, nếu không sẽ trở thành đối

tượng bị ức hiếp.


Tô Nhạc không giống những

đồng nghiệp mới tới khác, cô không lo lắng mình có thể đứng vững ở vị trí này

hay không, dù sao đối với cô mà nói, chỉ cần làm tốt việc của mình là được, nếu

môi trường không thích hợp, cùng lắm thì cô từ chức, dù thế nào cô cũng không

chết đói, vừa lúc còn có thể tìm một cơ hội về quê thăm thái hậu nhà mình.


Con người đều có những tư

tưởng rất kỳ quái, người tranh giành với họ, họ hận, người nịnh bợ bọn họ, họ

khinh thường, ngược lại, người thản nhiên hờ hững với bọn họ, họ nhìn thế nào

cũng thấy vừa mắt. Vì vậy, trong vòng một tuần, ấn tượng của những nhân viên cũ

trong phòng làm việc đối với Tô Nhạc rất tốt, vô hình chung đã để Tô Nhạc có

chỗ đứng yên ổn trong phòng.


Cái gọi là vô tình tưới

liễu liễu xanh um cũng không phải không có lý.


Tối thứ tư tan tầm, Tô

Nhạc trở về nhà Trần Nguyệt, Trần Nguyệt đã về, đang ngồi trên sô pha, gặm táo,

xem TV: “Nhạc Nhạc bé nhỏ, về rồi à?”


“Ừ.” Tô Nhạc ngồi xuống

“Ừ.” Tô Nhạc ngồi xuống

bên cạnh cô nàng, cầm một quả táo trên bàn uống nước lên, vừa gọt vỏ vừa nói:

“Tâm trạng cậu tốt lắm à?”


Trần Nguyệt liếc mắt nhìn

Tô Nhạc một cái rồi tiếp tục xem TV: “Bố già nhà chúng ta tặng vị trí tổng giám

đốc cho tớ rồi.”


“Sướng nhé.” Tô Nhạc cúi

đầu xoay tròn con dao gọt hoa quả, vỏ táo dần dần dài ra: “Có tương lai, tiếp

tục gìn giữ, tranh thủ trở thành người phụ nữ mạnh mẽ trong giới doanh nhân.”


“Xuống địa ngục đi.” Trần

Nguyệt trợn mắt nhìn Tô Nhạc: “Cuối tuần này chuyển nhà có cần tớ giúp không?”


“Không cần, anh Ngụy nói

sẽ tới giúp tớ.” Tô Nhạc gặm quả táo, tiếng răng rắc vang lên.


“Anh Ngụy cậu nói không

phải là Ngụy Sở đấy chứ?” Trần Nguyệt mở to hai mắt, công ty của anh Ngụy lớn

như vậy, từ khi nào lại nhàn hạ tới mức tới giúp người ta chuyển đồ? Thế giới

này biến hóa quá nhanh, cô không theo kịp nữa rồi.


“Ngoại trừ anh ấy, chúng

ta còn có đàn anh nào họ Ngụy tương đối nổi tiếng nữa hay sao?” Tô Nhạc nhìn vẻ

mặt ngạc nhiên của Trần Nguyệt, có chút khó hiểu hỏi: “Vẻ mặt này của cậu là có

ý gì?”


“Tô Nhạc, cậu biết quy mô

công ty của anh Ngụy không?” Trần Nguyệt nhìn chằm chằm Tô Nhạc.


Tô Nhạc ngoan ngoãn lắc

đầu: “Không biết, sao thế?”


“Không có gì.” Trần Nguyệt

lắc đầu, giống như đặt một dấu chấm hết, ném lõi táo vào thùng rác rồi đứng dậy

đi về phía phòng mình: “Không biết cũng là một loại hạnh phúc.” Loại tâm tư Tư

Mã Chiêu người qua đường đều biết thế này mà chính chủ lại hoàn toàn không có

phản ứng gì, anh Ngụy, anh phải chịu khổ rồi.


Anh Ngụy coi viên ngọc

nhựa như viên ngọc trai mà che chở ạ, anh phải tiếp tục cố gắng lên.


“Cậu không xem nữa à?” Tô

Nhạc chỉ vào TV.


Trần Nguyệt chậm rãi quay

đầu, vẻ mặt ngẩn ra: “Nữ chính trên phim truyền hình làm sao có thể so được với

cậu.” Nói xong, cô xoay người, vào phòng, đóng cửa.


Tô Nhạc nhìn nữ chính có

cặp mắt ngơ ngác, ngốc nghếch kia, rất tán thành: “Đầu óc này quả thật kém xa

mình.” Thu dọn vỏ trái cây trên bàn, Tô Nhạc đứng dậy về phòng của mình, sau đó

mở máy tính, mở Word, bắt đầu công việc phải làm mỗi ngày, viết tiểu thuyết.


Còn chưa gõ được mấy chữ

di động đã vang lên, Tô Nhạc lấy ra xem, ai da, lại là tin nhắn của anh Ngụy.


“Bữa sáng ngày mai anh

mua giúp em, buổi tối đi ngủ sớm một chút.”


Khóe miệng Tô Nhạc cong

cong, rất nhanh đã gửi lại một tin: “Cảm ơn, cháo đậu xanh hôm qua anh mua rất

ngon.” Ấy, cô cảm thấy mình càng ngày càng không biết khách sáo nữa rồi.


“Vậy sáng mai anh mua cho

em một phần nữa. :)”


“Cảm ơn nhiều, giờ này

anh vẫn còn làm việc?”


“Đúng vậy, còn một đống

tài liệu cần giải quyết :-(”


“Vậy em không quấy rầy

anh nữa, cố gắng làm việc nhé.” Tô Nhạc cảm thấy sau khi đối mặt với một đống

ký hiệu cảm xúc của Ngụy Sở, mình đã có thể bình tĩnh tiếp nhận rồi, chỉ là,

hình tượng thanh niên tài tuấn cao lớn của Ngụy Sở đã lung lay sắp đổ rồi.


Khoảng cách là cái cán

dao, phải cầm vào mới biết được, vị nhân vật phong vân này cũng chỉ như vậy

thôi.


Trong phòng làm việc,

Ngụy Sở cười tủm tỉm gập điện thoại, lạch cạch nhắn lại trên một diễn đàn nào

đó: “Khi theo đuổi bạn gái, dùng những ký hiệu đáng yêu trong tin nhắn là vô

cùng có tác dụng, LZ, cậu là cao nhân!”


Ít nhất, khoảng cách giữa

hai người đã kéo gần không ít.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận