Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc


Cao Đạm ở viện vừa mới họp xong cùng các cán bộ cấp dưới, trở lại văn phòng liền nhận được điện thoại của mẹ Cao.


"Mẹ?"


"Vừa mới họp xong"


"Được, ngày mai con về" anh lại nghĩ nghĩ "Con đưa một người về"


Mẹ Cao ở đầu dây bên kia lại nói gì đó, giọng anh lộ ra vẻ cười "Đúng vậy, mang con dâu về cho ngài"


Cúp máy, Cao Đạm ngồi trên ghế dựa, đập tay lên mặt bàn gỗ, không biết nghĩ ngợi cái gì.


Buổi tối về nhà, vợ nhỏ đặc biệt trở nên thương người, bốn món mặn một món canh cùng cơm chín trắng dẻo đã được bày trên bàn cơm, quần áo mặc ở nhà ấm áp dễ chịu đã phơi dưới nắng nay được gấp gọn gàng, đặt chỉnh tề trên giường lớn. Cao Đạm nhướng mày, uây, cô bé này có ý tứ gì đây.


"Thay quần áo rồi ra ăn cơm đi nha" âm thanh dịu dàng của bà xã từ phòng bếp vọng ra.


"Làm liền đây" anh thay quần áo ở nhà, rửa sạch tay, đến phòng ăn ngồi xuống.


An Hân Phỉ cởi tạp dề, ngồi xuống gắp cho anh một khối xương sườn "Nếm thử xem hương vị như thế nào?"


Anh cắn vào trong miệng, vẻ mặt nghiêm túc, điệu bộ nhai nuốt cẩn thận giống như nhà phê bình ẩm thực, trong lòng cười trộm nhìn dáng vẻ hồi hộp của chị xã ngồi đối diện, cuối cùng mặt giãn ra, cười, gật gật đầu "Ăn ngon lắm"


An Hân Phỉ cười cười, cầm đũa ăn cơm.


"Ngày mai chúng ta về nhà đi" đang ăn, Cao Đạm bất thình lình nói một câu không đầu không đuôi.


"Cái gì?"


"Mẹ anh muốn gặp em"


"!"An Hân Phỉ cuối cùng có chút căng thẳng, cơm cũng ăn không vô nữa.


"Con dâu xấu thì cũng phải gặp bố mẹ chồng a, huống chi là phu nhân Cao xinh đẹp như hoa thế kia" anh nói đùa, lại thấy vẻ mặt cô sợ hãi kinh hoảng liền đặt chén đũa xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô "Đừng sợ, mẹ anh là một người dịu dàng hòa nhã, bà thấy em, nhất định sẽ thích"


Ăn xong cơm tối, Cao Đạm tự giác nhận việc thu dọn rửa bát, anh vẫn không quên chỗ đó của cô còn đang có ""tình trạng đặc biệt"" đâu.


Làm xong, ông chồng tốt ""nhị thập tứ hiếu"" - ngài Cao lại săn sóc nấu nước đường đỏ cho phu nhân Cao.


"Bụng còn đau không?"


"Còn một chút" An Hân Phỉ bĩu môi mang theo chút tủi thân.


Anh bóp bóp cái mũi nhỏ của cô, để cô dựa vào trong ngực mình, bàn tay to nóng hầm hập dò vào vạt áo cô phủ lên bụng nhỏ "Về sau không được ăn nhiều đồ lạnh"



"Dạ, biết rồi"


Vòng ôm của người đàn ông mang theo cảm giác an toàn, trong bầu không khí này An Hân Phỉ liền chậm rãi ngủ say, cuối cùng vẫn là anh thay áo ngủ cho cô rồi bế cô lên giường.


Ngày hôm sau, trước khi về nhà hai người ghé qua trung tâm thương mại, tuy rằng ba Cao mẹ Cao cái gì cũng không thiếu, nhưng đưa con dâu mới về nhà thì vẫn phải ra dáng chứ.


Cao Đạm đỗ xe trong gara dưới mặt đất, hai người ngồi thang máy đi lên tầng thương mại.


Ra thang máy, anh đột ngột dừng bước chân, An Hân Phỉ khó hiểu nhìn anh, chỉ thấy anh cong một bên cánh tay, hướng phía cô hất hất đầu, dường như muốn nói, còn không mau lại đây khoác tay ông xã.


Mặt cô đỏ hồng, thuận theo khoác lên, đúng một bộ dáng vợ nhỏ đáng yêu.


Cao Đạm vừa lòng, kiêu ngạo, bước nhanh cùng bà xã đi dạo phố.


"Mua cái gì đây?" cô hoàn toàn không có manh mối nhìn hàng xa xỉ phẩm rực rỡ muôn màu xa hoa, ba Cao mẹ Cao yêu thích cái gì cô hoàn toàn không biết.


Anh vỗ vỗ tay cô "Yên tâm, cứ giao cho anh"


Cao Đạm dẫn An Hân Phỉ vào một cửa hàng toàn là ống tẩu cổ, giải thích nói "Ba anh ngoài cầm dao giải phẫu mở sọ nghiên cứu não người, thích nhất chính là sưu tầm tẩu thuốc ở khắp nơi trên thế giới "


Cô gật gật đầu ra vẻ đã hiểu, ánh mắt bị hấp dẫn bởi đủ loại kiểu dáng tẩu thuốc trên quầy triển lãm, đáp ứng không xuể.


Anh đã gọi điện trước cho chủ cửa hàng, báo tên, kiểm tra hàng rồi cẩn thận gói lại "Đi thôi"


"Ơ, đã mua xong rồi?"



"Ừ" Cao Đạm giơ túi quà tặng lên.


Ra khỏi cửa hàng đồ cổ, hai người lại tới khu chuyên bán nữ trang, một cửa tiệm chuyên may sườn xám.


"Mẹ anh sinh ra trong thư hương thế gia, khi còn trẻ thứ yêu nhất chính là sườn xám, đương nhiên, bà bây giờ vẫn thích, bình thường cũng sẽ mặc ra ngoài đi chơi tụ tập cùng chị em""


Anh mang theo cô xuyên qua không gian đủ kiểu dáng sườn xám "Đây, thử xem cái này"


"Em á?"


"Đúng vậy, con dâu thử giúp mẹ chồng xem sao"


"Thưa cô, phòng thử đồ ở bên này" cô nhân viên bán hàng rất là nhiệt tình.


An Hân Phỉ không còn cách nào khác, đành phải đi thử.


Chỉ lát sau, cô mặc bộ cổ phục sườn xám làm từ vải tơ nhung [1] thêu hoa do anh chọn, thiết kế tà váy xẻ cao làm đôi chân dài của cô lộ ra, khuy đóng cổ áo đứng tinh xảo, vạt áo may chéo làm bộ ngực đầy đặn của cô càng thêm cao ngất ngạo nhân.


Cao Đạm không khỏi nuốt nuốt nước miếng, thầm than, quả nhiên sườn xám là trang phục duy nhất có thể hiện ra dáng người của phụ nữ.


"Trông thế nào vậy?"


"Khụ, rất... Rất đẹp..."


"Theo kích cỡ của cô ấy làm một bộ"


"Cao Đạm?" Không phải, mua cho mẹ Cao sao?



Anh thần bí cười cười ghé vào bên tai cô nói "Chẳng lẽ em không muốn mặc sườn xám làm một lần sao?"


"......" Lưu manh! An Hân Phỉ đỏ mặt đẩy anh ra.


Cao Đạm bật cười, chọn một bộ sườn xám màu mận chín thêu hoa chìm mua cho mẹ Cao, hơn nữa để lại kích cỡ của bà cùng địa chỉ gửi qua bưu điện, quét thẻ thanh toán xong liền lôi cô vợ nhỏ đang không cảm thấy tự nhiên ra cửa.


Anh lại mua cho em gái anh sản phẩm mới của nhãn hiệu đá quý con bé thích nhất, đã quên không kể, anh có một cô em gái, hai người cách nhau mười hai tuổi, là sản phẩm tránh thai thất bại của mẹ Cao. Cô em của anh là một thanh niên luôn làm người khác lo lắng, tuổi còn trẻ đã thành một bà mẹ chưa cưới đã có con, anh mua thêm robot đồ chơi cho cháu ngoại trai nhỏ, hành trình mua sắm của hai người đến đây tuyên bố kết thúc.


Hai người đi dạo mệt mỏi giờ ngồi nghỉ ngơi trên ghế dài, An Hân Phỉ hỏi anh có muốn ăn kem hay không.


Cao Đạm kinh ngạc "Còn ăn cái thứ kia à?"


"Muốn ăn!" bạn nhỏ rất là kiên trì.


Anh giơ tay đầu hàng "Ăn cái gì, anh đi mua?"


"Không cần, em tự đi, anh ăn không?"


Anh lắc đầu "Em ăn đi"


Chỉ lát sau, cô trở lại, giơ kem ốc quế tạo hình đáng yêu.


"Ăn ngon không?"


""Có chớ, anh nếm thử xem..." An Hân Phỉ đưa kem ra trước mặt anh, không chờ cô nói xong, Cao Đạm liền cúi người hôn lên môi cô. Miêu tả dấu son môi, nhấm nháp kem thơm ngọt trong miệng cô.


Cô liền như vậy ngốc nghếch giương to mắt ngó kem ốc quế.


"Xác thật không tồi" nhận xét, còn cực kỳ sắc tình liếm liếm khóe miệng.


Mặt cô thiếu nữ họ An căng trướng đến đỏ bừng, cô còn chưa từng hôn ai ở nơi công cộng đông người đâu đấy, xấu hổ muốn chết đi được, tên đầu sỏ gây tội ngồi trước mặt này vẫn còn cười hì hì, hừ, cô nhét kem vào trong tay anh, thở phì phì chạy đi.


"Bé con đáng yêu, da mặt còn mỏng quá" anh Cao một tay cầm kem ốc quế một tay xách theo túi mua sắm, đi thang máy xuống bãi đỗ xe tìm người.


Tới bãi đỗ xe, An Hân Phỉ dựa trên nắp xe, màu đỏ ửng trên mặt còn chưa biến mất.


Cao Đạm đem túi lớn túi nhỏ cất vào cốp xe "Bé con, em giận rồi à?"


"Hừ"


"Phu nhân Cao, phu nhân Cao thân yêu, phu nhân Cao xinh đẹp, đừng tức giận được không?" anh còn dùng vẻ mặt nịnh nọt hai tay dâng kem lên, cô phì cười ra tiếng, cô cũng không có thật sự tức giận, chỉ là nhất thời cảm thấy ngượng ngùng.


An Hân Phỉ nhận lại kem trong nháy mắt, Cao Đạm ôm cô vào trong lồng ngực, cằm cọ lên đỉnh đầu cô "Tin tưởng anh, anh chỉ là không kìm được lòng"


Hai người ngồi vào trong xe, chia sẻ một que kem, cả hai đều có phần, Cao Đạm tỏ vẻ anh thực vừa lòng.


[1] Vải tơ nhung: hay còn gọi là lụa Hàn Quốc, lụa Hàn, là loại vải có chất liệu mềm, mịn, độ co giãn cao, đứng áo, tạo sự thoải mái và sự uyển chuyển cho người mặc. Vải này được dệt theo công nghệ Hàn Quốc, ngoài sợi tơ tự nhiên, có kết hợp thêm sợi co giãn, thế nên có độ co giãn cao đó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận