Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 94 BẠCH BỐI PHONG thấy vợ yêu cứ nức nở như vậy , thì hối hận lắm , nhưng chẳng dám mở miệng nhận là mình trong lúc mải ăn mà quên mất. Vội ôm cô vào lòng cố gắng dỗ dành - Ngoan! Để anh bảo người làm mang khoai đến cho em là được mà! Khoai để qua đêm ăn đau bụng đấy! Ăn khoai mới thích hơn! NHa! Thấy anh nói vậy , cô cũng thấy bùi bùi tai , dạo này đã hay bị đau bụng rồi , ăn thứ đó vào nỡ đau bụng hơn thì chết. Dù sao ăn khoai mới nướng xong cũng ngon hơn. Nghĩ vậy cô liền bảo - Vậy thì phải bảo họ nướng nhanh nhanh lên đấy nhé! Em đói lắm rồi! - Em đói rồi à? - Gật… Gật… - Vậy ăn tạm thứ gì đó nhé! Em muốn ăn gì? *nhìn chằm chằm* - Em muốn ăn thịt người Yahhhhhhh….. Á… Nói xong cô xông đến , kéo đầu anh xuống , rồi cắn mạnh lên môi anh… Một phát đau điếng đến bật máu… Khiến anh trở tay không kịp , đành trơ mắt ra nhìn cô gặm mình - Em làm gì vậy? Sao tự nhiên lại… - Anh đừng nói là anh không có tội gì nhé! Đừng tưởng em không biết gì? - Thôi được rồi! Bây giờ em muốn ăn gì? ( vội lảng sang chuyện khác , không tý nữa trở thành bao đệm thịt thì chết! Không khéo còn ảnh hưởng đến bé con nữa) - Không muốn ăn gì hết! - Thôi! Cho anh xin lỗi! Em chịu khó ăn chút gì đi, không đói là khó chịu lắm! - Không muốn ăn hết! - Bây giờ em thử nhắm mắt lại và nghĩ đến thứ mà mình thích đi! - Không thích! Mà sao anh còn ở lỳ đây làm gì? Ra ngoài! Đang vui vẻ , tự nhiên Thảo Quyết Minh trừng mắt , chỉ tay ra ngoài cửa đuổi khách. Khiến Bạch Bối Phong cũng phải choáng váng sốc vì sự thay đổi đột ngột của Quyết Minh. Anh tuy rất ngạc nhiên , nhưng vẫn phải cố gắng hồi phục khẩn cấp , gia sức nài nỉ cô vợ mưa nắng thất thường này! - Cho Anh ở lại đi mà! Khoai sắp đến rồi em không ăn khoai nữa sao? - Có ăn! Anh cứ ra ngoài! Bao giờ có người mang đến thì mang vào đây cho tôi! - Sao cứ đuổi anh ngoài vậy? Thế em ở 1 mình không buồn à? Mà em đuổi anh ra ngoài … Thế em ở trong đây làm gì? - ĐI TẮM!!! - Đi tắm!?! *mắt sáng rỡ* - Bây giờ thì anh ra ngoài ĐƯỢC CHƯA??? - Thôi ! Em đang mệt để anh ở lại tắm cho em nhé! - Mơ đi! Ra Ngoài! - Quyết Minh này! - Gì??? Trong khi cô đang hếch mặt lên nhìn anh , thì anh đã xông vào ôm chầm lấy - Mình đi tắm thôi! Nói xong anh ôm chặt lấy , rồi bế luôn cô vào trong phòng tắm… Khiến cô trở tay không kịp - Bỏ em ra! ” giãy , giãy” - Em mà còn giãy nữa , chẳng may bị ngã thì đừng trách anh. - Anh! - Nằm yên đi! Em đang mệt để anh tắm cho! Tắm xong còn đến bệnh viện khám lại nữa! - Đến bệnh viện??? - Ừ! - Anh thích thì đi mà đến một mình , tôi không đi đâu! - Không được khó bảo như vậy! Em hãy nghĩ đến con một chút đi! Con đang yếu như vậy , mà em lại cứ như thế này! Nỡ con có mệnh hệ gì thì sao? - Mặc kệ tôi! Nói đi nói lại anh chỉ quan tâm đến con anh thôi chứ gì? Hức hức. Bây giờ tôi chẳng là gì nữa rồi! Hức hức. - không phải! Em lại hiểu lệch lạc đi đâu nữa rồi! Con cũng là con của em mà! Anh thương em nhất , con đứng thứ 2. - Anh nói dối! Tôi không tin anh đâu! Anh vừa ép tôi phải nằm viện vì đứa bé xong đấy thôi! Rõ ràng anh thương nó hơn tôi. - Em thật là… ” Biết trước thế này không nên để em có con sớm có lẽ tốt hơn” Anh hỏi em nhé! - Ừm! - Bây giờ con mệt , thì em có mệt không? - Có! - Con đau em có đau không? - Có! - Con đói em có đói không? - Có! - Thế nỡ con có mệnh hệ gì , thì em có sao không? - ….. - Anh thật sự rất lo cho hai mẹ con! -…… - Ngoan ! Nghe lời anh đi nhé! - Vậy… Đến bệnh viện khám rồi về luôn nhé! Không lấy máu , không nằm viện nhé! - Thế nỡ lúc đó bác sĩ nói con sắp rời bỏ chúng ta ! Bắt buộc phải nằm viện mới giữ được con! Thì em tính sao? - Thì em sẽ đi theo con luôn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận