Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


THẢO QUYẾT MINH tức đến bốc hỏa trợn mắt nhìn anh. Dám nói giẫm khoai của cô, độc ác muốn phá hoại đi thức ăn của cô…Anh đúng là đồ ác qủy mà. - Tôi nói rồi! Đến bệnh viện rồi về nhà tha hồ ăn. Tôi có bắt em phải chết đói chết khát không? - Sao tự nhiên anh cứ bắt tôi đi bệnh viện vậy ,đã bảo không muốn đi rồi mà. - Đi để kiểm tra sức khỏe cho em ! Đừng bướng nữa! Dạo này em cũng thấy trong người có vấn đề đó thôi ! Ngoan nghe lời anh đi! - Thôi được rồi! Tôi đồng ý đến bệnh viện với anh… Nhưng với một điều kiện! - Được! Em nói đi! - Để tôi ăn hết củ khoai đã! -…… Thấy cô như vậy , anh cũng không muốn làm cô giận , nên đành chiều theo ý cô… Ăn xong rồi mới đi. Thế nên mới có chuyện trên bàn ăn… Có một cô gái đang cầm củ khoai đen xì nhai ngấu nghiến , cô ăn vội ăn vàng như nạn đói năm 45 nhìn trông đến tội… Khiến cho khuôn mặt trắng hồng giờ chuyển sang nhọ nhem. Anh nhìn mà chỉ biết lắc đầu chán nản , anh để cô chết đói thế này bao giờ đâu mà … - Em ăn từ từ thôi! Không ai tranh ăn với em đâu mà sợ! - Kệ tôi ! Anh có biết tôi thèm nó mấy ngày rồi không? Ngủ cũng mơ đến khoai , tỉnh cũng chỉ nghĩ đến… Rộp…rộp… - Ấy đừng ăn vỏ! - Hết ruột rồi phải ăn vỏ cho đỡ thèm ! - Nhưng cái thứ cháy đen đó làm sao ăn được! Em ăn vào không tốt cho sức khỏi đâu! - Nhưng mà tôi muốn ăn! Tuy hơi đắng một chút , nhưng có vị khoai…nhoàm…nhoàm…rộp…rộp… - Em… Em thật là! Anh cho người đi tìm khoai về cho em rồi. Tý nữa về tha hồ ăn. Cái thứ kia vất đi thôi bẩn như vậy mất vệ sinh lắm. - Kệ tôi! Mà chắc gì họ đã tìm ra. Hay là lại vác về một bao hỗn độn như vừa rồi. Đám đó nhà mình ăn được cả tuần đấy! - Lên Google tra cứu rồi , yên tâm không nhầm đâu . - Ờ ha! Nói cũng đúng! Ăn xong khoai rồi! Thế dâu tây của tôi đâu! - Lại muốn ăn dâu nữa? - Gật gật - Nhưng mà hình như mùa này không phải là… Mùa dâu thì phải. - Ờ ! Thì sao? - Thì sẽ không có đâu! - Thật không? - Thật! - Vậy… Tôi muốn ăn xoài xanh - Em…em … Đến bệnh viện khám xem thế nào… Rồi muốn ăn gì thì ăn! - Thế bắt buộc phải đến bệnh viện à? - Ừ - Không đến không được à? - Ừ - Thôi được rồi! Nể chồng lắm đấy! Đợi em một chút để em chỉnh trang lại sắc đẹp cái đã. Nói xong , như nhanh như cắt phi thẳng lên lầu. Anh thấy vậy lo lắng vội vàng gọi với theo - Không được chạy ! Đi chậm thôi! Trời ơi! Nguy hiểm lắm! ….. 1 tiếng sau hai vợ chồng có mặt tại một bệnh viện lớn. Cô thích thú nhìn ngược ngó xuôi - wa ! Bệnh viện này lớn qúa ta ! Đẹp thật đó! - Bệnh viện này do nhà mình đấu thầu xây dựng đó! - Thế anh làm chức gì ở đây? - Chủ tịch - Thế tại sao mấy người vệ sĩ kia lại đùn đẩy người ta thế kia? - Dẹp loạn! - Sao phải dẹp loạn! Toàn là người bệnh thôi mà! - Em quên là khi chúng ta vào đây đã cô người suýt va vào em à? Vừa bước vào bệnh viện , người ra vào đã vô cùng tấp nập . Mà cô thì đi đứng có được đoàng hoàng như người ta đâu… Hết nhìn ngang lướt dọc nhảy nhót tưng bừng , đi khám bệnh mà cứ như là đi xem lễ hội đó. Bao nhiêu lần anh đã phải ôm thật chặt mà cô cứ giãy ra cho bằng được. Cho đến khi có một người vì chạy vội lên suýt đâm vào cô , may là anh kịp sút hắn ra ngoài không thì… Vì đảm bảo an toàn cho cô , anh bèn sai bọn vệ sĩ cản đường tất cả , không cho phép ai đến gần cô trong phạm vi 300 m. - Vậy bây giờ mình đi đâu? - Tới phòng khám đặc biệt. Sẽ đích thân viện trưởng đến khám cho em! - Chắc em không bị sao đâu! Không cần phức tạp vậy đâu! - Nhưng anh cho người gọi ông ta xuống rồi! - Anh cứ làm như em bị ung thư sắp chết đến nơi đó! - Chuyện này quan trọng không kém gì ung thư đâu! Mong sao sẽ là tin vui. - Tin vui? - Ừm ! Bây giờ em thích nhất điều gì? - Ăn , ngủ -…….. PHÒNG KHÁM vừa bước đến cửa thì có 1 người trung niên mỉm cười chạy ra cúi chào 2 người - Chủ tịch , Phu Nhân mời hai vị vào trong. anh thấy ông ta cũng chỉ gật nhẹ đầu chào lại, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm. -Hôm nay tôi đưa phu nhân đến là để ông khám bệnh cho cô ấy! -Phu nhân bị làm sao đấy ạ? Sau khi nghe vị phu nhân kể về bệnh tình mình một cách thơ ngây hồn nhiên…Ông ta khẽ mỉm cười nhìn cả hai rồi lôi ra một số giấy tờ xét nghiệm.. - Phu nhân trước hết chúng ta sẽ làm xét nghiệm máu và nước tiểu trước nhé! - Vâng! Quyết Minh khá qúy ông này , vì ông ta rất hoà nhã , tận tình lại khiêm nhường nữa. nên ông ta bảo sao thì cô nghe vậy. Nhưng…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận