Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


BẠCH BỐI PHONG nghe cô vợ nhõng nhẽo của mình thốt lên một từ mới lạ. Anh khẽ nhíu mày suy ngẫm một lát , rồi tò mò hỏi - Khoai lang nướng là thứ gì hả em? Nghe anh hỏi vậy , cô chỉ biết tròn mắt lên nhìn anh nghi ngờ. - Anh là người từ trên trời rơi xuống à? Khoai lang nướng mà cũng không biết… Ngốc thì ngốc vừa vừa thôi chứ! - Nhưng qủa thật đây là lần đầu tiên anh nghe! - Tôi không cần biết ! Mau mang khoai lang nướng về đây cho tôi! Nhanh lên! Tôi muốn ăn… Tôi muốn ăn… Huhuhu Thấy cô bắt đầu khóc toáng lên làm loạn , anh bèn vội vàng dỗ dành , rồi quay ra nói với mấy kẻ hóng chuyện gần đấy - Còn đứng đó làm gì? Người nào biết khoai lang nướng là thứ gì … Thì mua đi tìm về cho phu nhân. Nhang lên - Dạ… Dạ… Bọn họ thấy anh nói vậy thì vội vàng vâng dạ . Rồi nhanh nhẹn rủ nhau chuồn hết. THẢO QUYẾT MINH thấy vậy thì vội gọi theo - Mua cả Dâu Tây nữa nhé! - Quyết Minh ! Dạo này em thay đổi khẩu vị à? Sao thích toàn những thứ..? - Kệ người ta! Anh thấy cô như vậy… Thì cũng không tiện đôi co với cô nữa . Bèn quay sang việc khác quan trọng hơn - Trong thời gian chờ đợi. Em ăn một chút gì trước nhé! - Không ăn! - Ngoan ! Sao lại thế? Phải ăn một chút chứ? *ra sức dỗ dành* - Đã bảo không muốn ăn rồi mà! Sao nói nhiều thế! - Tại anh lo cho em mà! Em ăn một chút cho anh vui nhé! Một chút thôi cũng được! Thấy cô dạo này sút cân nhiều qúa , lại lười biếng không muốn ăn , khiến anh lo lắm. Cứ đà này lỡ đâu vài tháng nữa trở thành cái xác khô thì anh xót lắm. Lại còn muốn ăn toàn thứ linh tinh. Anh đang sợ là từ khi cô bị bắt cóc , suýt nữa thì bị cá nuốt sống… Hoảng loạn đến tột đỉnh… Dẫn đến dây thần kinh bị chèn ép , máu đưa lên não kém… Gây nên đầu óc có vấn đề không bình thường… Cứ cái đà này không khéo có ngày anh mất vợ bao giờ không biết… Không được ! Nhất định phải bắt cô đi khám cho bằng được. Quyết Minh thấy Bối Phong nói vậy thì cũng mềm lòng . Cô chần chừ rồi cũng gật đầu - Vậy… Em ăn một chút thôi nhé! - Được… Được… Miễn chịu ăn là được rồi. Thấy cô đồng ý ăn anh vui lắm. Thấy con cá hấp to nằm giữa bàn bốc nghi ngút khói , mùi thơm lừng. Anh bèn lấy miếng ngon nhất đút cho cô - Vợ há miệng ra ăn cá nào? Thấy anh dí sát miếng cá đến miệng mình , mà cô lại ngửi thấy mùi kinh kinh … Bèn định hít hít ngửi ngửi miếng cá . Nhưng khi chuẩn bị ngửi , thì anh lại hối thúc - Vợ ăn đi vợ ! Anh mỏi tay qúa rồi! Cá này rất ngon đó! Thấy anh nói vậy , cho dù vẫn còn nghi ngờ , nhưng cô vẫn quyết định tin tưởng anh… Há miệng để anh đút cho… Thấy cô đã đồng ý , anh vui vẻ đút miếng cá vào trong miệng cô , rồi phù một cái , đưa tay lên lau mồ hôi… Đút cơm mà cứ như ép cung … Mệt thật. Chỉ có điều … Miếng cá vừa đưa vào miệng , là mặt cô vừa nhai vừa nhăn nhó méo mó… Được 30 giây cô vội bịt chặt lấy miệng… Vội đẩy anh ra , rồi ù té chạy vào nhà vệ sinh … Không kịp đóng cửa cô đã vội nôn oẹ không ngừng. Thấy cô tự nhiên như vậy , anh cũng đâm ra lo lắng, vội chạy theo cô vào trong nhà vệ sinh. Vừa vào đến nơi đã thấy cô nôn oẹ không ngừng… Anh lo lắng vội đi lại vỗ lưng , vuốt ngực cho cô , rồi ngạc nhiên lo lắng hỏi han - Quyết Minh em sao thế? Sao tự nhiên lại nôn ọe thế này. Hay là cá có xương lên em bị hóc . Anh xin lỗi ! Anh vô ý qúa! Đau lắm không em…! Đang nôn mệt sắp chết , còn bị anh lải nhải điếc hết tai , cô tức mà không làm sao được . Uất ức , tức giận dồn nén , khiến răng ken két - Ọe… IM NGAY CHO TÔI… Oẹ…oẹ…oẹ… Thấy cô phát cáu ,anh cũng không dám hỏi han gì nữa , đành đứng nhìn cô khổ sở nôn eọ. Nhưng mà cô nôn mãi mà không ngừng , khiến anh đâm ra phát lo , bao nhiêu mật xanh mật vàng chui ra hết. Thấy cô run rẩy đứng không vững , anh vội lo lắng ôm chặt lấy cô , để cô dựa hẳn vào người mình. Nếu biết trước cô ăn cá mà khổ sở thế này , thì có đánh chết anh cũng không cho cô ăn. Nhưng rõ dàng tháng trước cô vẫn ăn cá bình thường … Sao bây giờ tự nhiên lại?… Hay là cá có độc… Nhưng mà cũng không đúng , anh cũng ăn mà có sao đâu. Thấy cô sau khi nôn xong thì gục đầu vào vai anh thở hổn hển , anh xót và thương cô lắm . Vội lấy khăn cho vào nứơc ấm rồi lau sạch miệng và mặt cho cô. Sau đó dịu dàng nâng niu bế cô ra vào ghế sô pha , đặt cô nhẹ nhàng trong lòng mình. - Mệt lắm phải không? - *gật gật* - Nhưng trước đây em có bao giờ như vậy không? -Lắc


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận