Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


CÔ tin tưởng làm theo lời anh nhẹ nhàng từng chút một … Nhấc lên hạ xuống. Qủa thật nơi đó không hề đau chút nào , cảm giác râm ran ngứa ngáy được nơi đó mát xa thật dễ chịu. Ừm…ừm…ừm… Cô ngượng ngùng đỏ mặt xấu hổ nhìn anh , vì những tiếng rên rĩ trong vô thức ,mà cô không thể nào chống lại được nó. Sau một hồi vật vã lên xuống đau đớn lẫn khoái cảm đan xen , khiến cô vừa đau vừa sợ nhưng nơi đó không cho phép cô dừng lại , làm cô mệt dã rời , chân tay mỏi nhừ mềm nhũn . Những tiếng rên rỉ vì thỏa mãn của hai người hòa vào nhau , rồi tiếng va chạm xác thịt , gây nên không gian trong căn phòng cô cùng mờ ám. Vì anh và cô vẫn mặc quần áo chỉnh tề , chỉ hở những chỗ cần hở , cho nên họ đã phớt lờ sự hiện diện của người thứ 3. Chỉ khổ cho vị bác sĩ trẻ , sau khi không chịu nổi nhiệt , sợ sẽ chết vì mất máu … Cậu quyết định cắm tai phone ,nhét vào trong tai , rồi bật volume hết cỡ , cho hai người thoải mái muốn làm gì thì làm , họ cứ hét anh cứ gật … Trông chẳng khác gì như đang cổ vũ cho hai người cố lên vậy… AAAAAHHHH tiếng hét chói tai của cô khiến anh là người tổn hại màng nhĩ nhiều nhất… Thì cũng vì lúc đó anh khoái cảm dâng lên đỉnh điểm , mà cô cứ lề mề như vậy thì sao anh chịu nổi . Không do dự anh giữ chặt lấy người cô rồi gia sức tăng tốc về đích cuối cùng … Tiếng hét lớn của cô vang lên cũng là lúc anh phóng hết tinh hoa ấm nóng của mình vào trong người cô. Cô mệt mỏi ngã vật lên ngực anh thở gấp , yên lặng cảm nhận nhóc của anh đang từ từ nhỏ lại và xẹp dần , cảm giác thật dễ chịu và thỏai mái. Thấy vậy cô vội vàng ngẩng mặt mình cọ sát với mặt anh vui vẻ nói - Anh ơi! Tự nhiên nó phóng ra cái gì đó rồi nhỏ xuống rồi này? - Ừm - A ! Có phải thứ nó vừa phóng ra là cái chất thông minh và xinh đẹp đúng không anh? - À ừm Anh không biết phải nói sao với cô nữa , nhưng mà thơ ngây như vậy cũng tốt , chỉ trừ những lúc cô gây rắc rối ra , thì cô lúc nào cũng rất đáng yêu… Anh mỉm cười dùng ánh mắt yêu thương sủng nịnh nhìn cô , vòng tay ôm chặt lấy người cô , rồi không ngừng hôn khắp mặt cô , làm cô ngượng ngùng thẹn thùng rụt rè tránh anh. - Vợ yêu hết đau chưa? Tự nhiên bị anh gọi thân mật như vậy , cô ngượng ngùng xấu hổ cúi mặt xuống , rồi thẹn thùng gật nhẹ đầu. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được mình đang yêu và được yêu , cảm giác hạnh phúc vô cùng. Nhìn gương mặt thẹn thùng đáng yêu của người trong lòng , anh khẽ mỉm cười sung sướng. Vậy là cuối cùng anh đã chờ được , đợi được cô mở lòng với anh , chập nhận anh , và trao tặng trái tim , lý trí và linh hồn cho anh. Anh biết ! Tình cảm của cô chỉ mới chớm nở thôi … Và anh sẽ không bao giờ để nói phai tàn… Anh sẽ cố gắng vun đắp tình cảm đó ngày một lớn dần , lớn như tình yêu anh dành cho cô vậy , rồi giữ chặt không bao giờ rời xa. - Quyết Minh à! ANH YÊU EM! -….. - Em giận anh hay sao mà không nói gì thế? -….. - Nếu em vẫn chưa chấp nhận nổi tình cảm của anh thì… không sao , anh sẽ chờ. Cho dù chúng ta đã là vợ chồng , nhưng … Anh vẫn muốn tôn trọng em -…. ” Sao tự nhiên nằm yên bất động không nói năng gì thế này. Hay là cô ấy hạnh phúc qúa xấu hổ không nói lên lời” - Quyết Minh ! Em không nói nghĩa là chấp nhận tình cảm của anh đó nhé! - …. Thấy cô vẫn nằm yên bất động úp mặt vào ngực anh lặng thinh , anh khẽ nhíu mày không hiểu cô sao nữa - THẢO QUYẾT MINH *lay lay , lật lật* - Khò… Khò… LẬT người cô ra , nhìn khuôn mặt bình yên và đôi mắt nhắm nghiền , khiến người anh như phát điên. Anh đã phải lấy hết dũng khí để thổ lộ tình cảm với cô , trong không gian yên tĩnh ngọt ngào như vậy. vậy mà cô dám phớt lờ tình cảm thiêng liêng cao qúy của anh , để lăn quay ra ngủ. Thảo Quyết Minh em giỏi lắm! Lần sau đừng có mơ tôi thèm tỏ tình với em nữa! Đúng là tụt hết cảm xúc mà! Không dưng lại chọn ngủ đúng vào lúc này ! Aishhh . Anh bực mình vò đầu bứt tai , nhìn cô oán trách . Bực bội anh lật người cô xuống , rồi nằm đè lên người cô. Định phạt cô một trận cho nhớ đời , vì dù sao hai người cũng mới vừa làm xong , nhóc của anh lại vẫn ở trong cô …vừa dễ dàng lại thuận tiện. Khi anh chuẩn bị động thân , thì một tiếng hét lớn làm anh giật mình - Dừng lại ! Không được! Bực mình quay lại nhìn kẻ to gan dám cản trở chuyện tốt của mình là ai? Hóa ra lại là tên bác sĩ vô duyên kia - Im ngay ! Và Cút ra ngoài cho tôi!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận