Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


NGhĩ đến thế Thảo Quyết Minh hơi chần chừ do dự nhìn anh, dù sao đi chăng nữa cô cũng không muốn mình trở thành góa phụ sớm đâu. Cô còn chưa hiểu gì về tình yêu thật sự ngọt ngào như thế nào , hạnh phúc như thế nào, chỉ mới bắt đầu nhen nhóm chút yêu thương , mong nhớ … Mà đã phải kết thúc rồi ! Như vậy là không được , cô không cho phép! Nghĩ đến đó ! Thảo Quyết Minh hạ quyết tâm phải cứu anh cho bằng được … Cô hít sâu thở đều để lấy dũng khí , rồi khẽ chống tay qua cổ anh , đầu từ từ cúi xuống ngày một thấp , mặt cô thoáng chốc đỏ ửng lên vì ngượng ngùng , hồi hộp đến mức tim như bắn ra ngoài , chân tay run rẩy hẳn lên … Cơ thể Cô như vô lực , khó thở vô cùng khi môi cô sắp chạm vào môi anh… Bình thường toàn anh chủ động hôn cô , còn hôm nay cô sẽ có cơ hội để biết ! Khi mình chủ động hôn người mình yêu cảm giác sẽ như thế nào? Khẽ khép đôi mắt phượng trong sáng lại , môi cô nhẹ nhàng chạm vào môi anh … Cảm giác đó thật lạ , y như có dòng điện chạy xoẹt qua bộ não vậy . Khẽ hạ thấp người để dễ hòa hợp với đôi môi của anh hơn , cô căng thẳng ,nhẹ nhàng , run rẩy dùng lưỡi khẽ chạm vào vết thương của anh đưa qua đưa lại , như lau đi vết máu cho anh , mùi máu tanh nồng trong khoang miệng , nhưng sao cô không hề cảm thấy kinh tởm , mà là có gì đó ngọt ngào… Nghĩ đến cái cảm giác đáng sợ của mình , từ khi nào cô lại thèm máu thế này , lại còn ngọt nữa , “ôi trời ơi ! Mình trở thành vampire từ khi nào thế này?” nụ hôn vẫn còn đang ngọt ngào ( theo cô nghĩ) nếu không có kẻ “thừa nước đục thả câu” ấn đầu cô xuống rồi điên cuồng cắn mút môi cô , nhấn chìm cô vào nụ hôn sâu … Đã thế hắn còn cố tình đẩy lật cô nằm xuống dưới , rồi cố tình đè lên người cô … Khiến cô trở tay không kịp , mà cũng chưa hết sốc vì choáng… Lúc này cô mới nhận ra một điều… HÓA RA CÔ BỊ LỪA!?! Cô tức như phát điên muốn mở miệng mắng anh , nhưng tất cả chỉ là tiếng”ừm , ừm” phát ra đầy mờ ám. Nhìn cái mặt nhăn nhở , đang cười đầy đắc thắng kia mà ruột gan cô cuộn sôi sùng sục… Không những thế bàn tay to lớn hư đốn của anh , dám to gan luồn vào trong áo cô , sau khi lượn quanh sờ mó một hồi , rồi bám trụ trên gò bồng đào của cô mà nắn bóp … Cô rất muốn phản kháng lại anh , thật sự rất muốn , nhưng anh như một con cáo già chính hiệu , sờ vuốt tất cả những chỗ nhạy cảm trên người cô , khiến cô chỉ biết phát ra những tiếng rên rỉ đầy bất lực … Từng đợt khoái cảm không ngừng trỗi dậy đòi hỏi sự tiếp xúc thân mật của anh … Anh như con thiêu thân lao vào hôn mút hõm cổ cô , thỉnh thoảng còn khẽ cắn lên xương quai xanh , để cô phải kêu lên những tiếng đầy bất lực mà anh gọi là vô cùng gợi tình… Không còn cách nào khác , cô đành phải dùng ánh mắt cầu xin anh dừng lại , không biết tên chồng đáng ghét đó hiểu hay cố tình không hiểu , mà hắn ta lại đâm đầu vào làm nhanh mạnh mà điên cuồng hơn… Mãi cho đến khi anh vừa đưa tay vào trong quần cô , để thăm khám xem nơi mật đạo đó thế nào rồi?… Thì vị cứu tinh của cô xuất hiện , và với anh thì đó là kẻ hãm tài , cản đường thăng hoa của người khác , là kẻ không đội trời chung với anh. Anh đã tự thề với lòng mình , anh nhất định sẽ cho người theo dõi vợ chồng hắn , cứ khi nào hắn đang lên cao trào , anh sẽ cho người vào quấy rối , xem hắn có làm ăn được gì không ? Phải quấy rối hắn đúng 100 lần , cho hắn nhịn lắm rồi bốc hỏa thành liệt dương luôn. - Ôi ! Dừng lại ! Ông chủ không được đâu ! Vết thương của ông vừa lành , cho nên vẫn chưa thể vận động mạnh được , không cẩn thận nó lại bị rách ra nữa đó. - kệ tôi ! Cậu cút ra ngoài. Đang đến đoạn kích thích nhất thì bị phá đám , khiến anh tức phát điên. Quyết Minh ở phía dưới thấy có người , thì vội vàng núp sát vào người anh , rồi ngượng ngùng xấu hổ vội vàng kéo anh chùm kín đầu trốn. Thấy hành động dễ thương đó của cô , anh phì cười , rồi ôm chặt lấy cô , hôn nhẹ lên tóc cô đầy sủng nịnh. - Ông chủ! Với vết thương của ông vẫn chưa thể vận động mạnh Quyết Minh nghe thấy câu nói đó như chết đuối vớ được phao. Cô vội vàng xông vào hùa theo người đó. - Chú ấy nói đúng đấy ! Anh nên kiềm chế đi ! Lỡ vết thương bị rách là không được đâu! - kệ ! Tiếp tục lần mò - Khoan ! Anh chịu khó vài bữa đi , để khi nào vết thương khỏi hẳn , em sẽ bù đắp cho - Đến lúc đó anh muốn làm gì cũng được chứ? - phải! - Vậy anh muốn ăn em ngày qua ngày - Mơ đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận