Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 62 NỖI nhớ anh da diết thúc giục cô phải vào thăm anh. Thế là không suy nghĩ đến cái thời gian giảm béo kia nữa, cô vội vàng vùng dậy, lần này rút kinh nghiệm. Cô liền đi đánh răng rửa mặt , tắm rửa Chải đầu ,Thay quần áo sạch sẽ… Rồi mới sang thăm anh. - Chào buổi sáng! - Dạ! Phu nhân đến thăm ông chủ ạ? - Vâng! - Phu nhân vào thăm một lát thôi nhé. Người đừng quấy rối giấc ngủ của… - Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi. Bao nhiêu hưng phấn bỗng nhiên tụt dốc không phanh với hai tên canh cửa này. Ngày nào cũng thế! cô đi thăm anh mà cứ như đi thăm phạm nhân không bằng. Bực mình cô đẩy họ ra rồi bước luôn vào trong phòng. Vừa mở cửa ra cô đi thẳng một mạch đến bên giường . Nhưng khi gần đến nơi mắt cô như trợn tròn vì ngạc nhiên. Rồi reo lên vui mừng sung sướng - Anh… Anh đã tỉnh à! Hihi anh đang với lấy cốc nước , nghe thấy giọng nói của cô thì giật mình nhìn lên rồi thoáng sững sờ - Quyết… Minh… - Hìhì em đây ! Anh dậy rồi à! Có mệt lắm không? Anh đang làm gì vậy? Cô vừa nói vừa vui vẻ le te đi đến chỗ anh. Cứ nghĩ hôm nay đến lại phải nhìn anh ngủ buồn thiu , rồi lại độc thoại một mình chán chê rồi ra về… Nhưng hôm nay anh tỉnh dậy rồi , như vậy thì cô không phải cô đơn một mình nữa hihi. - ừm ! Anh muốn uống nước! - Uống nước hả? Đợi em một lát để em ra ngoài lấy cho. - Ở trên bàn có rồi kìa? - Đó là nước lọc anh uống làm gì! Để em ra ngoài lấy nước hoa qủa hay nước ngọt cho nhé! - Không cần đâu ! mấy thứ đó anh thích uống! - Sao lại không thích? Nó ngon mà! - Anh đang bị thương chỉ uống được nước lọc thôi! - Lắm chuyện ! Kệ anh! Cô bực mình với lấy cốc nước giơ thẳng trước mặt anh - Đây! Uống đi! Anh nhìn cốc nước rồi khẽ cau mày , nhăn trán. Nhưng cuối cùng đưa tay đỡ lấy cốc nước. - Bây giờ thì em có thể ra ngoài rồi đấy ! ( anh lạnh lùng nói , thật sự thái độ của cô khiến anh không thể nào chấp nhận được) - Anh… Anh… Anh đuổi emmm nói xong nước mắt cô không tự chủ mà rơi lệ . Các đồ đáng ghét , vừa mới tỉnh dậy là đã đuổi cô đi , anh ta có ý gì đây? Hay là đúng theo lời Kỷ Liên nói anh ấy không muốn gặp mình thật. - Em về phòng nghỉ ngơi đi. Trông em gầy yếu tiều tụy lắm rồi đó ! Nhìn những giọt nước mắt cô rơi , khiến anh không thể nào cầm lòng được… Thương xót lắm chứ ! Đau lòng lắm chứ ! Nhưng mà với bản tính trẻ con hơi tý là khóc lóc thế này … Thì sao có thể làm Đại Tỷ của một bang hội lớn nhất thế giới được chứ. Đó là lý do vì sao anh chưa đưa cô đến ra mắt với mọi người. - Hức hức hức … Anh vừa đuổi em về thì đúng hơn … Huhuhu… Em ghét anh lắm huhuhu Cô nhìn anh hờn giận rồi quay lưng định bỏ đi , đáng ghét uổng công cô mong nhớ muốn được gặp anh , vậy mà khi vừa tỉnh dậy anh đã muốn đuổi cô đi rồi. Chán ghét không muốn gặp cô như vậy sao . Cô khẽ cúi đầu ngăn dòng nước mắt không chảy , Xoay người bước đi . Nhưng cô còn chưa kịp đi đến bước thứ hai , thì đột nhiên có một bàn tay to lớn đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô - Sao lại giận anh rồi? - không dám! Bỏ tay ra ! - Không bỏ - Chẳng phải anh muốn đuổi tôi về phòng hay sao? ” cô tức giận nói không thèm nhìn anh” - Em thật là… Nói đến đây anh dùng sức kéo mạnh cô về phía mình , do bất ngờ lại mất đà Quyết Minh nghiễm nhiên chui luôn vào lòng anh . Ôm chặt cô trong lòng không cho cô giãy dụa , anh khẽ véo lấy mũi cô , mắng yêu - Cũng ghê nhỉ? Dạo này biết cãi lại anh rồi cơ à *mỉm cười đầy sủng nịnh* - …. - Giận anh đến vậy cơ à? ( khẽ nâng cầm cô lên) -…. ( nhất quyết quay mặt đi) - Tại anh thấy em yếu qúa lên muốn em về phòng nghỉ ngơi thôi mà! Làm sao anh dám đuổi em chứ -….. ( nhắm chặt 2 mắt , bịt chặt đôi tai , phùng mang trợn má quyết giận cho anh biết tay) anh thấy cô dáng vẻ dễ thương , đáng yêu như vậy , lòng anh xuất hiện rất nhiều cảm giác nguy hiểm , nếu không phải anh đang bị thương thì cô đừng hòng thoát khỏi anh. - hahaha. Thôi được rồi! Anh xin lỗi ! Em mở mắt ra đi , em mà cứ như vậy thì anh sẽ… Không gian vẫn im lặng , cô vẫn ngồi đó không động đậy mà cũng chẳng nhúc nhích. Anh thấy cô vẫn cứng đầu như vậy .. Chỉ mỉm cười rồi khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô. Ban đầu chỉ là môi chạm môi , nhưng con người vốn rất tham lam ,và anh cũng vậy , anh muốn nhiều hơn nữa , không do dự anh bắt đầu hôn cô cuồng nhiệt đắm say , mút mát lấy môi cô. Khiến cô giật mình mở choàng mắt há miệng nhìn a.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận