Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Sáng Hôm Sau THẢO QUYẾT MINH mệt mỏi tỉnh dậy. Nằm trên giường suy nghĩ khá lâu, vì sao khi tỉnh dậy cô lại nằm trên giường? Dõ dàng lúc đó cô đang ở chỗ anh? Vì sao thế nhỉ? Sau 30′ suy nghĩ cô mới nhớ ra nguyên nhân vì sao, thì một tiếng hết vang trời cất lên AAAAAAAAA BỐI PHONG! Bối Phong! Cô lập tức bật dậy , cuống cuồng ba chân bốn cẳng, quên không mang dép , chạy vội sang phòng anh. Khuôn mặt cô tái mép vì lo lắng và sợ hãi , ánh mắt cô hoảng loạn vô hồn , nước mắt cô bất giác không tự chủ mà rơi ra… Cô đau qúa ! Không biết anh thế nào rồi? Là cô hại anh rồi huhuhu cô vừa chạy vừa khóc đến trước cửa phòng anh đang dưỡng thương thì dừng lại. - Cho tôi vào thăm anh ấy đi! Hai người canh cửa nhìn cô chằm chằm… Tóc dài rối tung rối bù , ngang với mang một tổ chim trên đầu , quần áo xộc xệch , mặt mũi bẩn thỉu , nước mắt nước mũi thi nhau chảy , chân không đi dép , người gầy gầy cơ thể không ngừng run rẩy , cảm giác như sắp đổ đến nơi . Sau khi nhìn đi nhìn lại , bọn họ phán một câu - Cô là ai? ( Sau đó hô lớn) Người đâu ! Mang cái con ăn mày này ra sao? Làm gì mà để nó chui tận vào đây thế này? Cô đang khóc , cũng giật mình vội nhìn xung quanh xem có ai không , rồi ngạc nhiên hỏi. - Anh nói ai thế? - Nói cô chứ còn ai nữa ? Cút đi! - Anh… Anh … Cho tôi vào gặp Bối Phong. - dám gọi thẳng tên Ông chủ , cô muốn chết phải không? Cô là ai ? - Là phu nhân của mấy người đấy ! - Con điên này ! Lại còn mắc bệnh hoang tưởng nữa ! - Hoang tưởng cái đầu anh đấy ! Nhìn mặt tôi đây này ” Vội vàng vuốt gọn tóc lại , lấy ống tay áo thi nhau quyệt nứơc mắt nước mũi cho sạch” đã nhận ra tôi chưa? Xem tôi có phải phu nhân của mấy người không? Nhìn cái điệu quệt nước mắt nước mũi của cô , rồi vuốt tóc loạn xạ . Khiến họ cảm thấy bẩn thỉu kinh khủng , bất giác tránh xa cô thêm vài bước. Rồi thì thầm to nhỏ với nhau. - Cậu trông có phải phu nhân không? - Cũng khá giống giống! - Sao tôi trông giống bọn vô gia cư ngoài đường hơn. - Ừm ! Nói cũng đúng ! Nhưng khuôn mặt đó? - Chẳng lẽ mắt thẩm mĩ của ông chủ kém thế này sao? Cái ngữ này có cho tôi cũng không thèm. - Dõ dàng lần trước gặp , phu nhân xinh đẹp lắm mà. Lạ nhỉ? - Hay là sau đợt bắt cóc , đầu óc bị trấn động lên bị… _ Mấy anh thôi nói xấu người khác đi. Mở cửa ra cho tôi! Quyết Minh không phải là điếc , lên dù là thì thầm cô vẫn có thể nghe thấy họ đang nói gì. ” Dám chê ta sao hai người cứ nhớ đấy ! Hừ” họ giật mình quay lại nhìn khuôn mặt hầm hầm vì tức giận của cô , đành nhịn nhục dỗ dành - Phu nhân Ngoan ! Người hãy về tắm rửa thật sạch sẽ rồi chúng tôi sẽ cho người gặp ông chủ? - Tại sao tôi phải làm thế? Tắm rửa mất thời gian lắm , tôi muốn gặp anh ấy ngay lúc này cơ. - Ôi trời! Người phải tắm rửa sạch sẽ thì mới không mang vi khuẩn , vi trùng vào trong lây bệnh cho ông chủ! - Thế tôi như thế này không sạch à? *cúi đầu nhìn người mình một lượt không thấy vấn đề gì cả* - À Thì… Nếu tắm rửa sạch sẽ , sẽ tốt hơn . - Thôi được rồi ! Tắm thì tắm ! Lằng nhằng. Đợi tôi một chút ! Tôi sẽ tắm nhanh rồi quay lại ngay thôi… - Người cứ tắm đủng đỉnh thôi không phải vội. Nhớ phải chải đầu , rửa mặt , thay bộ quần áo mới , và đeo dép vào đấy nhé! - Biết rồi khổ lắm nói mãi ! Đi đây. Cô nói xong thì quay đầu chạy biến mất , nhìn theo dáng cô mà hai người họ lắc đầu thầm nghĩ ” Không hiểu cô ta có đặc điểm gì mà Ông chủ là phải lòng mà lấy con người được nhỉ , đúng là phí phạm đời trai” bọn họ còn chưa suy nghĩ được nhiều thì cô đã vù vù như bay xuất hiện trước mặt - Tôi xong rồi ! Cho tôi vào gặp anh ấy đi cô cười tươi tắn phấn khởi sung sướng - Xong rồi ( Đồng thanh vì sốc và choáng) - Ừ ! Hìhì họ trên cô một lượt , cảm thấy cũng tạm ổn hơn lúc ban đầu - Thôi được rồi… Họ còn chưa nói xong , cô đã lao đến đẩy 2 người ra , rồi vội vàng mở cửa bước vào. Làm hai người kia bị đẩy đột ngột suýt ngã , họ tức đến nghiến răng nghiến lợi mà không dám làm gì cô. Chỉ biết đứng trơ mắt nhìn cô bước vào phòng. Quyết Minh đi một mạch đến chỗ anh đang nằm. Dõ dàng khi ở bên ngoài mong ngóng gặp anh bao nhiêu , thì bây giờ cảm giác đó rất khó tả … Vừa hồi hộp khó thở , lại đau lòng xen lẫn lo lắng. Thật sự bây giờ cô đang rất mệt mỏi , rất muốn được nằm trong lòng anh để cảm nhận sự ấm áp an toàn - Đáng ghét anh làm trái tim em không còn thuộc về em nữa mất rồi! Bắt đền anh đấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận