Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?


Chương 58 HAI người đang trao nhau nụ hôn say đắm , thì … Bỗng nhiên… Anh gục luôn vào lòng cô hôn mê bất tỉnh tại chỗ… Đang chìm sâu vào nụ hôn ngọt ngào ,anh tự nhiên mất đà ngã vào người mình , cô ngạc nhiên vội mở mắt , định trách móc anh , nhưng khi nhìn anh mặt tái mét, nhợt nhạt ,hai mắt nhắm nghiền. dựa hẳn vào người mình… Cô sợ hãi hoảng loạn vô cùng , anh làm sao thế này? Sao tự nhiên lại như vậy? Khẽ lấy tay lay lay vai anh gọi anh dậy , nhưng vẫn không thấy sự hồi đáp nào từ anh, làm cô càng lo lắng hơn. Màu đỏ tươi trên lưng anh ngày càng lan rộng đã đập vào mắt cô. Quyết Minh như đứng tim tại chỗ khi nhìn thấy vết thương của anh lại bị đẫm máu. Cô run rẩy , sợ hãi , khóc nức nở. tay chân cuống cuồng hết lên , không biết phải làm thế nào để giúp anh nữa … Hoảng loạn gào lớn - Mọi người ơi! Có ai không ? Bối Phong bị chảy máu rồi ! Chảy máu rồồồồi ~ tiếng cô vừa dứt thì mọi người liền xuất hiện ngay ở cửa - Phu nhân! - Vào đi ! Vào Đi ! Vào xem anh ấy làm sao đi? Huhuhu nhiều máu qúa! - Phu nhân người bình tĩnh nào ! Chắc do vận động mạnh và qúa sức , lên vết thương của ông chủ mới bị rách ra , dẫn tới chảy máu nhiều. Để chúng tôi đưa ông chủ sang phòng điều trị và chăm sóc đặc biệt. Ở đó mới có đầy đủ mọi thứ để cấp cứu và cầm máu … - Ừ ! Được được ! Đưa anh ấy sang đó đi , mấy người đỡ cẩn thận ,đừng làm đau anh ấy. - Vâng ! Phu nhân yên tâm. Vừa dứt lời họ mang 1 chiếc xe đẩy có chiều dài như giường bệnh , được nắp đệm mềm mại vào gần giường . Sau đó 4 người rất dịu dàng , cẩn thận tỉ mỉ đỡ anh lên , rồi đặt anh lên chiếc xe , sau đó vội vàng đẩy đi. Cô thấy họ mang anh đi , cũng vội vàng xuống giường lon ton đi theo . - Phu nhân người về phòng nghỉ ngơi , không phải đi theo chúng tôi đâu. Khi nào ông chủ tỉnh chúng tôi sẽ báo với người. - KHÔNG! Tôi xin các anh cho tôi đi theo với. Tôi muốn được bên anh ấy , chăm sóc cho anh ấy… - Nhưng mà… - Làm ơn đi mà ! Huhuhu ( THÌ THẦM) - làm sao bây giờ? _ Hay cứ cho vào cùng đi. Để phu nhân đứng đây khóc lóc cản đường của ta e không tốt lắm! - Nhưng phòng đó cần phải cách ly . Đông người vào qúa không tốt đâu. _ Còn hơn để Anh Hai nghĩ rằng chúng ta ngược đãi phu nhân. Tội đó lớn lắm đấy. Cứ nhìn gương chị Kỷ Liên thì biết! - Ừm ! Nói cũng đúng ! Lỡ bị anh hai hiểu lầm thì nguy to. Nhưng mà cho vào thì cũng… - Thôi . Nhìn chị hai khóc lóc thế kia, cho vào cũng được, miễn là đừng gây rối làm loạn là được. - Tùy cậu. Sau khi vừa đẩy xe vừa bàn bạc kĩ lưỡng , họ mới quay sang nhìn cô gái mặt mũi đầm đìa nước mắt , đầu tóc rối tung rối bù , quần áó thì xộc xệch , đang đi lững thững khóc nức nở phía sau. - Phu nhân! - Vâng! Hức hức - Người vào đó phải ngồi yên một chỗ , không được láo loạn , không được sờ mó vào bất cứ thứ gì , không được phá hoại . - Vâng *gật gật đầu* - Người. Vào đó phải nhớ giữ trật tự đừng làm ảnh hưởng không tốt đến Anh Hai - Vâng ! Vâng! Tôi nhớ rồi .hức hức Cảm ơn. Hức hức - Và một điều vô cùng quan trọng nữa là… Người làm ơn kìm hãm nước mắt mình lại. Vào trong đó không được khóc đâu , rất mất vệ sinh. - Vâng vâng! Tôi sẽ không khóc nữa ! Anh được đưa vào phòng , trong chớp mắt căn phòng được bật sáng trưng. Nhìn anh nằm trên giường mà cô thấm thỏm không yên , máu chảy ra nhiều qúa . Anh thật ngốc ! Khó chịu sao không nói với cô , lại cố gắng kìm nén đau đớn , để đến lúc không chịu được nữa mà ngất đi. Thà nào lúc đó cô thấy anh khang khang , mặt tái nhợt , mồ hôi chảy đầm đìa , nói cũng nhỏ giọng rất nhiều. Đáng chết ! Sao lúc đó cô không nghĩ ra anh đang vô cùng đau đớn chứ ! Chắc anh sợ cô sẽ sợ hãi hoảng loạn lên mới kìm nén đây mà . Ngốc qúa đi ! Anh bị như thế này thì cô có thể ngồi yên sao , tim không đập liên hồi loạn nhịp sao? Nhìn anh đang được cởi bỏ áo ngoài , cắt đứt tất cả dòng suy nghĩ của cô. Cô tập trung tinh thần cao độ nhìn chằm chằm vào thân thể anh. Trong làn da nâu đồng rắn chắc nhưng mịn màng , là một cái lỗ rất sâu , và trong cái lỗ ấy máu không ngừng tuôn ra. Cô nhìn vết thương của anh ,mắt trợn tròn , mặt trắng bệch cắt không ra giọt máu vì sợ hãi , tim cô như ngừng đập AAAAAAAA CÔ HOẢNG SỢ NGẤT XỈU TẠI CHỖ. - Phu nhân ngất mất rồi. - Kệ đi ! Phải cầm máu đã . Đã bảo không vào rồi còn ham hố. - Thôi 1 cậu đưa phu nhân về phòng đi. - Vô tích sự …


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận